Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 89
Cập nhật lúc: 21/04/2026 14:08
CHƯƠNG 89: TỬ LỘ RỰC LỬA
Cơn mưa tầm tã tại thành phố S biến mặt đường xa lộ dẫn ra ngoại ô thành một tấm gương đen bóng, phản chiếu ánh đèn neon nhòe nhoẹt. Giữa màn đêm u uất, tiếng còi hú của một chiếc xe cứu thương vang lên dồn dập, x.é to.ạc không gian tĩnh mịch. Nhưng đó không phải là tiếng còi cứu người. Chiếc xe mang ký hiệu chữ thập đỏ ấy đang lao đi với tốc độ điên cuồng, lạng lách qua những hàng xe container dài dặc, cố gắng trốn thoát khỏi sự truy đuổi gắt gao của một chiếc xe Jeep đen tuyền đang bám sát phía sau như một bóng ma báo thù.
Bên trong chiếc xe Jeep, Diệp Chiêu Minh siết c.h.ặ.t vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng rực lên một thứ sát khí lạnh lẽo. Anh nhấn lút chân ga, tiếng động cơ gầm rú lên như một con mãnh thú bị thương.
"Sếp! Chúng đang tăng tốc, tốc độ đã lên tới 140km/h!" Tiếng An Mộc vang lên từ thiết bị liên lạc, đầy vẻ hoảng loạn. "Phía trước 5km là trạm thu phí bỏ hoang, nếu chúng qua được đó, chúng sẽ rẽ vào đường mòn ven biển, chúng ta sẽ mất dấu hoàn toàn!"
"Chúng sẽ không qua được đâu." Chiêu Minh gằn giọng qua kẽ răng. Anh liếc nhìn sang ghế phụ, nơi Tần Nghiêm Khuê đang bình thản kiểm tra băng đạn của khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa nòng ngắn.
Nghiêm Khuê không hề tỏ ra sợ hãi trước những cú đ.á.n.h lái t.ử thần của Chiêu Minh. Cô hiểu rằng chiếc xe cứu thương kia chính là cái l.ồ.ng di động giam giữ Lương Gia Huy và cả kẻ phản bội mang mặt nạ xám tro. Bản thiết kế của Hắc Nha đã chuyển sang giai đoạn di tản, và đây là cơ hội cuối cùng để họ đ.á.n.h sập nó trước khi nạn nhân bị đưa lên tàu "Vĩnh Cửu".
"Chiêu Minh, giữ xe ổn định trong vòng mười giây." Nghiêm Khuê cất lời, giọng cô thanh thản một cách đáng sợ giữa tiếng gió rít và tiếng mưa đập vào kính chắn gió.
"Em định làm gì?" Chiêu Minh hỏi, dù anh đã đoán ra câu trả lời khi thấy cô hạ kính cửa sổ xuống.
"Tôi sẽ cắt đứt đôi chân của chúng."
Nghiêm Khuê nhoài người ra ngoài cửa sổ xe. Luồng không khí lạnh buốt và những hạt mưa tạt thẳng vào mặt cô, nhưng đôi mắt cô không hề chớp. Cô tỳ báng s.ú.n.g vào vai, hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp tim theo nhịp rung lắc của chiếc xe Jeep. Trong thế giới thấu thị của Nghiêm Khuê, mọi chuyển động của chiếc xe cứu thương phía trước đều chậm lại. Cô không nhìn vào chiếc xe, cô nhìn vào điểm xoay của trục bánh sau bên trái.
Đoàng!
Một tia lửa lóe lên giữa màn mưa. Viên đạn x.é to.ạc không khí, sượt qua mạn sườn chiếc xe cứu thương nhưng trượt mất lốp xe do một cú đ.á.n.h lái bất ngờ của đối phương.
"Khốn kiếp!" Chiêu Minh quát lớn, anh đ.á.n.h lái sang trái để ép chiếc xe cứu thương vào dải phân cách. "Chúng biết em đang ngắm b.ắ.n!"
Trên màn hình livestream mà An Mộc đang theo dõi, hình ảnh rung lắc dữ dội. Kẻ mặc sắc phục cảnh sát bên trong xe cứu thương dường như cũng đang điên cuồng giữ c.h.ặ.t l.ồ.ng sắt. Hắn cầm bộ đàm, giọng nói vang lên đầy chế giễu qua loa xe Jeep:
"Đội trưởng Diệp, anh định g.i.ế.c luôn cả nhân chứng sao? Một cú nổ lốp ở tốc độ này sẽ biến tất cả chúng ta thành đống sắt vụn đấy!"
"Mày không có quyền mặc cả với tao!" Chiêu Minh gầm lên. "Nghiêm Khuê, phát b.ắ.n thứ hai!"
Nghiêm Khuê không trả lời. Cô điều chỉnh lại kính ngắm. Lần này, cô không nhắm trực tiếp. Cô quan sát vệt nước b.ắ.n ra từ bánh xe đối phương. Cô tính toán sức gió và độ trơn trượt của mặt đường nhựa.
"Bây giờ!" Nghiêm Khuê khẽ thốt lên.
Đoàng!
Tiếng nổ thứ hai vang lên đanh gọn. Viên đạn găm thẳng vào tâm của lốp sau bên trái chiếc xe cứu thương.
Xoẹt... bùm!
Lốp xe nổ tung trong tích tắc. Chiếc xe cứu thương mất đà, đuôi xe văng mạnh sang một bên, tạo ra một màn trình diễn kinh hoàng của những tia lửa điện b.ắ.n tung tóe trên mặt đường nhựa. Tiếng kim loại mài xuống đường rít lên ch.ói tai như tiếng thét của quỷ dữ.
Chiếc xe cứu thương lộn vòng hai vòng trên xa lộ trước khi đ.â.m sầm vào rào chắn bảo vệ, lật nghiêng giữa đường, khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô.
Chiêu Minh đạp phanh cháy đường, chiếc Jeep xoay ngang, dừng lại chỉ cách hiện trường chưa đầy mười mét. Anh lập tức đạp cửa xe lao ra, s.ú.n.g trong tay đã sẵn sàng khai hỏa.
"Nghiêm Khuê, ở yên đó bảo vệ vòng ngoài!" Chiêu Minh ra lệnh, nhưng Nghiêm Khuê đã nhảy xuống từ lúc nào, khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đã được thay bằng s.ú.n.g lục.
Hai người tiến lại gần đống đổ nát. Mùi xăng rò rỉ nồng nặc hòa cùng mùi khét của lốp cháy. Trong ánh đèn pha của xe Jeep, họ thấy chiếc xe cứu thương giả mạo đã biến dạng hoàn toàn. Cửa sau của xe bị văng ra, lộ ra chiếc l.ồ.ng sắt bên trong. Lương Gia Huy nằm bất động, m.á.u từ trán chảy dài xuống mặt, không rõ còn sống hay đã c.h.ế.t.
Nhưng kẻ mặc sắc phục cảnh sát không có ở đó.
"Chiêu Minh! Phía sau!" Nghiêm Khuê hét lên.
Từ phía sau đống đổ nát, một bóng đen lao ra với tốc độ kinh hồn. Kẻ mang mặt nạ xám tro không hề bị thương sau vụ tai nạn, hoặc nỗi ám ảnh từ bản thiết kế đã khiến hắn vượt qua giới hạn đau đớn của con người. Hắn cầm một thanh sắt nhọn, lao thẳng về phía Chiêu Minh.
Một cuộc cận chiến nổ ra ngay giữa xa lộ dưới cơn mưa tầm tã. Chiêu Minh dùng báng s.ú.n.g gạt phăng cú đ.â.m của đối phương, rồi bồi thêm một cú đá vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Kẻ phản bội lùi lại, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng qua lớp mặt nạ silicon.
"Anh thắng được một chiếc xe, nhưng anh không thắng được thời gian, Chiêu Minh." Hắn giơ một chiếc điều khiển từ xa lên. "Dung dịch Omega bên trong l.ồ.ng đã được kích hoạt chế độ rung động. Chỉ cần tôi nhấn nút, Lương Gia Huy sẽ tan biến ngay tại đây."
Nghiêm Khuê giơ s.ú.n.g, nhắm thẳng vào đầu hắn. "Bỏ nó xuống. Anh không có đường lui đâu."
"Đường lui của tôi nằm ở dưới đáy biển kia." Kẻ phản bội nhìn về phía vách đá xa lộ, nơi sóng biển đang gầm thét. "Hẹn gặp lại ở chương cuối cùng, Đội trưởng."
Hắn bất ngờ ném chiếc điều khiển về phía ngược lại để đ.á.n.h lạc hướng, rồi lao người qua rào chắn, gieo mình xuống vực thẳm đen kịch.
Chiêu Minh không đuổi theo. Anh lao vào trong xe cứu thương, dùng sức mạnh cơ bắp của mình cố gắng kéo chiếc l.ồ.ng sắt ra khỏi đống đổ nát trước khi lửa kịp bén tới bình xăng.
"Nghiêm Khuê! Giúp tôi một tay!"
Hai người cùng dồn sức, tiếng thét của Chiêu Minh hòa vào tiếng mưa. Cuối cùng, chiếc l.ồ.ng sắt cũng được kéo ra mặt đường an toàn ngay trước khi chiếc xe cứu thương nổ tung thành một quả cầu lửa khổng lồ.
Chiêu Minh quỳ xuống cạnh l.ồ.ng sắt, anh nhìn vào Lương Gia Huy đang thoi thóp. Anh chạm tay vào song sắt lạnh lẽo, lòng dâng lên một sự căm hận tột cùng đối với những kẻ đã biến mạng người thành những quân cờ trên xa lộ này.
"Chúng ta cứu được ông ta rồi." Nghiêm Khuê đứng cạnh anh, hơi thở cô dồn dập, mái tóc ướt đẫm bết vào trán.
Chiêu Minh ngước nhìn cô, trong ánh lửa bập bùng từ vụ nổ, gương mặt anh lộ rõ vẻ kiên định đến đáng sợ. "Đây chưa phải là kết thúc, Nghiêm Khuê. Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc truy sát thực sự. Chúng ta sẽ mang ông ta về căn cứ bí mật. Đêm nay, sự thật mười năm trước phải được phơi bày."
Chiếc xe Jeep đơn độc kéo theo chiếc l.ồ.ng sắt trên mặt đường xa lộ rực lửa, để lại phía sau những mảnh vụn của một bản thiết kế vừa bị xé toác. Cuộc rượt đuổi nghẹt thở đã kết thúc, nhưng hành trình đi vào lòng bóng tối của Hắc Nha thì mới chỉ vừa bắt đầu.
