Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 96

Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:12

CHƯƠNG 96: HƠI THỞ CỦA ĐÁ

Bóng tối trong buồng biệt giam đá hộc không còn là một khoảng không tĩnh lặng; nó đã trở thành một thực thể đặc quánh, nhầy nhụa, bao trùm lấy mọi giác quan như một tấm vải liệm tẩm độc. Sau khi ngọn đèn dầu lay lắt trên bệ đá vừa vụt tắt, không gian rơi vào một sự im lặng rợn người, chỉ còn lại thứ ánh sáng xám xịt, yếu ớt hắt ra từ chiếc đèn pin chiến thuật đang nằm lăn lóc dưới sàn.

Tần Nghiêm Khuê thắt nút băng cuối cùng từ dải áo sơ mi trắng của mình lên cánh tay phải của Diệp Chiêu Minh. Máu đã ngừng tuôn trào theo nhịp mạch đập dồn dập, nhưng lớp vải trắng nhanh ch.óng bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm, bết dính và lạnh lẽo. Cô có thể cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ những thớ cơ bắp của anh – một sự phản kháng bản năng trước cơn đau thấu xương, dù gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như một pho tượng đá.

Chiêu Minh tựa lưng vào vách đá xù xì, gương mặt anh trắng bệch vì mất m.á.u, đôi môi khô khốc nứt nẻ thành những vệt rớm m.á.u. Tuy nhiên, ánh mắt anh không còn sự cuồng loạn của cơn thịnh nộ lúc trước. Thay vào đó là một sự tỉnh táo đến đáng sợ — thứ tỉnh táo của một con mãnh thú dù bị thương chí mạng vẫn quyết tâm bảo vệ lãnh địa và người đồng hành của mình đến hơi thở cuối cùng.

"Được rồi... tôi ổn." Chiêu Minh thầm thì, giọng anh khàn đặc như tiếng sỏi cọ xát vào nhau trong một hầm mộ bỏ hoang. Anh dùng bàn tay trái còn lành lặn bám vào gờ đá nhấp nhô, cố gắng gượng dậy nhưng một cơn choáng váng ập đến khiến anh lảo đảo. "Chúng ta không thể dừng lại. Mùi m.á.u của tôi... nó giống như một ngọn hải đăng dẫn lối cho bọn sát thủ Hắc Nha. Chúng ta phải đi ngay."

Anh nhìn sang Lương Gia Huy đang nằm bất động trong góc tối, hơi thở của vị nhân chứng này khò khè như một chiếc đồng hồ sắp cạn dây cót. Cánh tay phải bị đ.â.m xuyên của Chiêu Minh giờ đây gần như tê liệt, treo thõng bên sườn một cách vô lực. Việc vác một người đàn ông trưởng thành nặng gần 80kg trên vai như lúc nãy đã trở thành một nhiệm vụ bất khả thi đối với anh lúc này.

Nghiêm Khuê c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức vị m.á.u mặn chát lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhìn vào cánh tay đẫm m.á.u của Chiêu Minh, rồi nhìn vào cơ thể thoi thóp của Lương Gia Huy. Một quyết định dứt khoát hình thành trong đầu cô.

"Anh không thể vác ông ta được nữa, Chiêu Minh. Nếu anh cố, vết thương sẽ toác ra và anh sẽ c.h.ế.t vì mất m.á.u trước khi chúng ta thấy ánh mặt trời." Nghiêm Khuê nói, giọng cô run rẩy nhưng kiên định. Cô vội vã nhặt tấm bạt bọc xác cũ kỹ, phủ đầy bụi vôi nằm góc phòng và vài sợi dây thừng rỉ sét dùng để buộc phạm nhân ngày xưa.

Cô nhanh ch.óng trải tấm bạt ra, dùng sức lực nhỏ bé của mình để lăn thân hình nặng nề của Lương Gia Huy vào giữa, sau đó dùng dây thừng quấn c.h.ặ.t lại, tạo thành một chiếc cáng dã chiến có thể kéo lê trên sàn đá.

"Em định làm gì?" Chiêu Minh cau mày, anh định tiến lại gần nhưng một cơn đau từ mạn sườn lại ép anh phải khựng lại.

"Tôi sẽ kéo ông ta. Anh phải giữ sức để cầm s.ú.n.g bằng tay trái." Nghiêm Khuê luồn sợi dây thừng qua vai mình, tạo thành một vòng đai bảo vệ để giảm bớt sức nặng. "Chiêu Minh, nghe tôi! Anh là người duy nhất có thể b.ắ.n trả nếu chúng ta bị phục kích. Tôi không thể vừa b.ắ.n s.ú.n.g vừa bảo vệ anh. Hãy để tôi làm việc này."

Chiêu Minh nhìn sâu vào đôi mắt quầng đen vì mệt mỏi nhưng rực sáng ý chí của Nghiêm Khuê. Anh hiểu cô đúng. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo này, sự phân công lao động là cách duy nhất để tất cả cùng sống sót. Anh khẽ gật đầu, tay trái rút khẩu s.ú.n.g lục, kiểm tra hộp đạn cuối cùng một cách chậm rãi.

"Đi thôi. Tôi sẽ canh hậu phương cho em."

Cuộc hành trình rời khỏi khu biệt giam bắt đầu trong một nhịp điệu bi tráng. Nghiêm Khuê khom người, hai tay siết c.h.ặ.t sợi dây thừng, gân xanh nổi dọc trên cổ chân và cánh tay mảnh khảnh. Tiếng tấm bạt mài sát vào nền đá hộc vang lên sột... soạt... nặng nề, âm thanh ấy len lỏi vào những kẽ đá, vọng lại như tiếng thở dài của những bóng ma.

Chiêu Minh đi bên cạnh, một tay ép c.h.ặ.t vào vết thương để ngăn m.á.u thấm ra ngoài, tay trái cầm s.ú.n.g quét qua những góc tối tăm, bước chân anh lảo đảo nhưng mỗi khi Nghiêm Khuê hụt chân trên nền đá trơn trượt, anh lại dùng bả vai vững chãi của mình để làm điểm tựa cho cô.

Họ di chuyển dọc theo hành lang hẹp, nơi những vách đá hộc dường như đang thu hẹp lại, bóp nghẹt không gian. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn vang lên đều đặn tõm... tõm..., nhưng giờ đây nó hòa cùng tiếng thở dốc đứt quãng và tiếng dây thừng rít lên đau đớn trên đôi vai Nghiêm Khuê. Đó là thứ âm thanh u uất mà cô gọi là "hơi thở của đá" — hơi thở của một thực thể cổ xưa đang chứng kiến sự giãy giụa của những kẻ không chịu khuất phục trước số phận.

"Nghiêm Khuê... nghỉ một chút đi." Chiêu Minh thầm thì khi thấy đôi chân cô bắt đầu run rẩy.

"Không... tôi thấy ánh sáng phía trước." Cô hổn hển trả lời, mồ hôi trộn lẫn bụi đá chảy vào mắt cay xè.

Ánh đèn pin của Nghiêm Khuê quét qua một cánh cửa gỗ sồi dày cộm, bọc thép rỉ sét, nằm khuất sau một rãnh nước ngầm đen ngòm. Khác với những cánh cửa biệt giam thô sơ mà họ đã đi qua, cánh cửa này có một ô kính nhỏ phía trên bám đầy màng nhện và một bảng mã số cổ điển đã bị hỏng một nửa.

Chiêu Minh dùng báng s.ú.n.g đập mạnh vào ổ khóa đã mục nát do độ ẩm của lòng đất suốt nhiều thập kỷ. RẦM! Cánh cửa rên rỉ mở ra, tiết lộ một không gian hoàn toàn khác biệt với vẻ hoang sơ, tăm tối bên ngoài.

Đó là một phòng điều khiển cũ, có lẽ đã bị lãng quên từ những năm 90. Giữa căn phòng là những dãy máy chủ đời đầu bụi bặm, những cuộn băng từ nằm lăn lóc trên sàn như những dải ruột bị lôi ra từ cơ thể của một con quái vật kim loại. Một dàn màn hình CRT dày cộm, xám xịt xếp hàng dài, phản chiếu ánh đèn pin của Nghiêm Khuê một cách ma mị. Không khí ở đây không có mùi bùn đất, mà nồng nặc mùi giấy cũ, mùi ozone và một thứ mùi hóa chất nhân tạo hắc nồng, khiến người ta liên tưởng đến cái c.h.ế.t được bảo quản trong phòng thí nghiệm.

"Đây không phải là nhà tù bình thường, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê thầm thì, cô buông sợi dây thừng, khuỵu xuống sàn nhà vì kiệt sức. Cô dìu Chiêu Minh ngồi xuống một chiếc ghế xoay rách nát, lớp đệm lót đã lòi cả lò xo rỉ sét.

Trong khi Chiêu Minh cố gắng điều hòa nhịp thở, Nghiêm Khuê tiến lại gần chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng. Trên bàn là những tập hồ sơ bìa xanh đã ố vàng, bị phủ bởi một lớp bụi dày đến mức che khuất cả tiêu đề. Nghiêm Khuê dùng tay gạt lớp bụi đi, và ngay lập tức, đôi đồng t.ử của cô co rút lại vì kinh ngạc tột độ.

Trên trang bìa là biểu tượng của Cục Cảnh sát thành phố S mười năm trước, nhưng nằm ngay bên cạnh nó lại là dấu mộc đỏ hình lông vũ đen — biểu tượng của tổ chức Hắc Nha mà lúc bấy giờ vẫn còn là một bóng ma ẩn khuất trong hệ thống pháp luật.

"DỰ ÁN TÂM LÝ: GIAO THOA ĐỊA NGỤC"

Nghiêm Khuê run rẩy mở trang đầu tiên. Từng dòng chữ máy đ.á.n.h chữ cũ kỹ hiện ra dưới ánh đèn pin. Chiêu Minh dù đang lơ mơ vì cơn sốt bắt đầu ập đến do mất m.á.u cũng cố gắng nheo mắt nhìn theo.

"Chiêu Minh... nhìn này." Giọng Nghiêm Khuê lạc đi, chứa đựng sự bàng hoàng và cả sự ghê tởm. "Mười năm trước, Nhà tù trung tâm cũ không chỉ dùng để giam giữ tội phạm nguy hiểm. Nó là một phòng thí nghiệm tâm lý quy mô lớn được tài trợ ngầm bởi tập đoàn Đông Á và có sự bảo trợ mật của... Cục trưởng Hàn Thiên."

Cô lật nhanh các trang hồ sơ. Những sơ đồ não bộ phức tạp với những vùng chức năng bị đ.á.n.h dấu đỏ, những biểu đồ về nhịp tim và các phản ứng hóa học khi con người rơi vào trạng thái tuyệt vọng cùng cực hiện ra. Những thí nghiệm này nhằm tìm cách bẻ gãy hoàn toàn ý chí của con người, xóa bỏ nhân tính để biến họ thành những "nghệ nhân" g.i.ế.c người hoặc những con rối không cảm xúc phục vụ cho mục tiêu chính trị của tổ chức.

Và rồi, một trang giấy thẩm định cuối cùng hiện ra, đính kèm một tấm ảnh thẻ bạc màu của một người đàn ông có gương mặt hốc hác: VẬT THÍ NGHIỆM SỐ 72 — LƯƠNG GIA HUY.

"Cái gì?" Chiêu Minh bật dậy khỏi ghế, cơn đau thấu xương ở mạn sườn khiến anh lảo đảo nhưng anh vẫn cố vươn tay trái ra để cầm lấy tập hồ sơ.

Đó chính xác là Lương Gia Huy mười năm trước, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhưng vẫn ánh lên một chút sự sống cuối cùng. Bên dưới tấm ảnh là những dòng ghi chú lạnh lùng bằng mực đỏ, như những nhát d.a.o đ.â.m vào sự thật:

'Phản ứng với dung dịch Omega: Thất bại. Ý chí không thể bẻ gãy hoàn toàn nhưng hệ thần kinh bị tổn thương vĩnh viễn, gây ra các triệu chứng ảo giác và mất ký ức cục bộ. Không thể đào tạo thành Nghệ nhân phục vụ mục tiêu hạng A. Đề xuất: Lưu trữ làm nhân chứng giả để kích hoạt giai đoạn 'Sự sợ hãi toàn cầu' khi cần thiết. Nếu không còn giá trị, tiến hành tiêu hủy trực tiếp.'

Nghiêm Khuê bàng hoàng, cô quay sang nhìn người đàn ông đang nằm bất động trong tấm bạt dưới sàn nhà. "Hóa ra... Lương Gia Huy không phải bị Hắc Nha bắt cóc để trả thù đơn thuần vì một danh sách tham nhũng. Ông ta vốn dĩ là một vật thí nghiệm thất bại từ mười năm trước, một 'phế phẩm' được nuôi dưỡng để chờ ngày bị đưa lên đoạn đầu đài. Những gì chúng ta thấy trên livestream địa ngục kia... nó không phải là một vụ hành quyết bắt đầu từ hiện tại. Nó là cảnh quay cuối cùng của một cuộc thí nghiệm tàn bạo bị bỏ dở từ mười năm trước."

"Vật thí nghiệm thất bại..." Chiêu Minh lặp lại, giọng anh chứa đầy sự kinh tởm. Anh nhìn vào vết thương trên cánh tay mình, rồi nhìn vào Lương Gia Huy. "Vậy là suốt mười năm qua, Hàn Thiên giữ mạng ông ta lại không phải vì lo sợ, mà vì lão muốn hoàn thiện công thức độc tố Omega trên cơ thể của một kẻ đã từng kháng cự lại nó? Lão muốn biến sự thất bại này thành chiến thắng cuối cùng của lão?"

"Đúng vậy." Nghiêm Khuê lật sang trang cuối cùng, nơi có sơ đồ về sự lan truyền của livestream. "Chúng muốn tiêu hủy ông ta trên sóng trực tiếp không phải để xóa dấu vết, mà để thu thập những dữ liệu sinh trắc học cuối cùng về sự phân rã của một ý chí dưới áp lực c.h.ế.t ch.óc của cả cộng đồng mạng. Hắc Nha muốn hoàn thiện bản thiết kế về một loại v.ũ k.h.í tâm lý có thể điều khiển cả thành phố này thông qua sự sợ hãi tập thể."

Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, m.á.u lại rỉ ra qua lớp băng gạc trắng muốt. Ánh mắt anh hiện lên một sự đau đớn cùng cực của một người cảnh sát vốn dĩ luôn tin vào công lý và màu áo mình đang mang. "Lũ khốn... chúng coi mạng sống con người như những con số trên biểu đồ. Chúng biến cái Sở Cảnh sát này thành một lò mổ tâm linh."

Nghiêm Khuê cảm nhận được hơi lạnh từ vách đá hầm ngục đang thấm vào tận xương tủy, nhưng cái lạnh từ những dòng chữ vô hồn trên trang giấy này còn kinh khủng hơn nhiều. Cô dứt khoát nhét tập tài liệu vào túi áo khoác đen của mình.

"Chiêu Minh, chúng ta phải mang bằng chứng này ra ngoài. Đây là nhát d.a.o chí mạng găm thẳng vào tim Hàn Thiên."

Chiêu Minh nhìn cô, gật đầu dứt khoát. Anh đứng dậy, dù bước chân vẫn còn lảo đảo và cánh tay phải gần như vô dụng, nhưng ý chí chiến đấu đã được thổi bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nghiêm Khuê lại luồn dây thừng qua vai, khom người kéo lê "vật thí nghiệm số 72" bước ra khỏi phòng điều khiển cũ.

Họ tiếp tục dấn thân vào bóng tối, để lại sau lưng những bóng ma của mười năm trước đang gào thét trong "hơi thở của đá". Cuộc chiến này không còn là cuộc đua với thời gian của một livestream, mà là cuộc chiến để đòi lại nhân tính đã bị đ.á.n.h cắp trong căn hầm địa ngục này.

Hai cái bóng nương tựa vào nhau, bước đi trong tiếng rít của dây thừng trên sàn đá, hướng về phía tận cùng của bản thiết kế t.ử thần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.