Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 107: Nương Tử Nhất Định Phải Nhớ Quay Về Đó
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:16
Trời còn chưa sáng, dãy núi xa xa vẫn chìm trong màu mực đen, chỉ ở đường sống lưng của cồn cát phía đông lộ ra một vệt xanh xám nhạt đến mức khó nhận ra, báo hiệu mặt trời sắp mọc.
Sao trời còn chưa lui, lác đác như những mảnh bạc ghim nơi góc chân trời. Gió vô hình, chỉ nghe khi nó lướt qua rừng sa kích thì mang theo vài tiếng rít khô khốc; còn những bụi gai lạc đà đã khô héo từ lâu nhưng vẫn chưa chịu đổ, cứng cỏi rung lên sột soạt trong gió.
Phía trước là sa mạc vẫn tĩnh lặng như vậy, rộng lớn mà trống trải, không thấy một bóng người, chỉ có một con cáo cát đi kiếm ăn bất chợt lướt qua sau một đám củi sa sa, để lại một chuỗi dấu chân nhạt như hoa mai, rồi lập tức bị gió xóa sạch.
Rất lâu sau đó, bóng người mới dần dần hiện ra từ buổi giao thời mờ mịt ấy.
Hơn chục con ngựa và lạc đà bước đi nặng nề, vòng qua một hai khối đá phong thực khổng lồ, đội ngũ cuối cùng cũng hiện rõ trên vùng Gobi mênh m.ô.n.g này.
Đi đầu vẫn là Tăng Giám Mục, khoác chiếc áo da cừu bẩn ngả vàng của ông ta, bị làn gió sớm khô lạnh thổi cho hắt hơi liên hồi.
Ông ta hít mũi, giơ tay ghìm ngựa dừng lại, mấy tên giải sai cũng rét run co cổ mà dừng theo. Những giải sai này giấu tay trong ống tay áo, cưỡi trên lưng ngựa phả hơi trắng, lười nhác chờ đợi người phía sau.
Rơi lại cuối đoàn chính là ba người của y công phường.
Lục Hồng Nguyên ngồi xiêu vẹo trên con Tật Phong vì được thả tự do mà hưng phấn đá vó liên hồi; Tôn Trại và Lạc Dao thì cùng ngồi trên con lạc đà hai bướu Phù Linh.
Hình dáng của cả ba lúc này đều vô cùng t.h.ả.m hại. Mới đi được hơn nửa canh giờ, b.úi tóc đã bị gió dữ thổi tung, rối bù không tả nổi. Dù đã che mũi miệng bằng vải thô, cát bụi vẫn chui vào từ các khe hở, thỉnh thoảng lại phải vén khăn lên, phì phì nhổ cát trong miệng ra.
Bởi Tăng Giám Mục phải gấp rút đi bàn giao nhóm lưu phạm mới, nên chưa sáng đã phải xuất phát. Ba người Lạc Dao cũng chỉ đành vội vàng vác theo hai rương d.ư.ợ.c liệu, hai rương hồ sơ bệnh án, lại đeo một bao bánh nang rồi lên đường.
Trước lúc đi, còn xảy ra một chuyện nhỏ.
Lạc Dao là lưu phạm, rời Khổ Thủy Bảo cần có giấy thông hành do Lư Giám Thừa ký. Nhưng Lư Giám Thừa lại chần chừ mãi không phát công văn, trái lại còn sai lão Mang tới, đặc biệt gọi Lục Hồng Nguyên vào, đóng cửa lại, lén lút hỏi xem Lạc Dao có thể không đi hay không, để ông ta tự đi là được rồi.
“Một đại nam nhân như ngươi, cớ sao còn phải gọi một tiểu nương t.ử đi theo?” Lư Giám Thừa bất mãn nói. “Giờ thời tiết lại lạnh như vậy, Lạc tiểu nương t.ử từ Trường An đi đến đây, mới nghỉ ngơi được mấy ngày, thân thể còn chưa dưỡng cho vững, ngươi không thấy nàng gầy đến mức nào sao? Nhỡ trên đường lại nhiễm phong hàn thì làm thế nào? Theo ta thấy, đợi Lạc tiểu nương t.ử dưỡng được thân thể cường tráng như Tôn Diệu Nương rồi, hãy phái nàng đi xa cũng chưa muộn.”
Lục Hồng Nguyên đứng nghe mà ngây người ra, toàn là lời lẽ gì vậy chứ! Sao chỉ có Lạc tiểu nương t.ử thân thể yếu sợ gió lạnh, còn hắn thì không sợ sao? Thân thể hắn mới là yếu đấy! Lạc nương t.ử mới tập Dịch Cân Kinh hai ngày thôi mà đã suýt bẻ được chân lên tận đầu rồi.
Hơn nữa, dưỡng được như Tôn Diệu Nương rồi mới cho đi xa, thế thì phải đợi đến bao giờ?
Hắn tới Khổ Thủy Bảo hơn hai năm rồi, còn chưa dưỡng được như Tôn Diệu Nương kia nữa là!
Sau đó, Lục Hồng Nguyên phải động chi dĩ tình, hiểu chi dĩ lý, nói đến khô cả miệng, Lư Giám Thừa mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý, cuối cùng cũng chịu đặt b.út ký giấy thông hành.
Nhưng ký xong vẫn chưa yên tâm, còn không cho Lục Hồng Nguyên mang về. Lư Giám Thừa đặc biệt sai lão Mang cầm giấy chạy một chuyến, trực tiếp gặp Lạc Dao, chân thành tha thiết truyền lời:
“Lạc nương t.ử có thể tới châu phủ vì Khổ Thủy Bảo chúng ta mà tranh quang, đại thiện! Nhưng mà… nương t.ử nhất định phải nhớ quay về đó!”
“Nương t.ử tuyệt đối đừng nghe bọn tiểu t.ử ở Quân Dược Viện lừa gạt! Nơi đó tuyệt chẳng phải chốn lành, bên trong ngày ngày đấu đá ngấm ngầm, còn phải luôn luôn nịnh nọt y bác sĩ đứng đầu. Với thân phận của tiểu nương t.ử, một khi bước chân vào đó chẳng khác nào rơi vào hang hùm ổ sói, nhất định sẽ bị người ta nắm thóp, khống chế. Chỉ cần sơ sẩy một chút là bị hỏi tội, thực sự từng bước đều kinh tâm! Cho nên… nương t.ử nhất định phải quay về đó!!”
Lão Mang bắt chước giọng điệu đáng thương của Lư Giám Thừa, thiếu điều nắm tay Lạc Dao nhìn nhau rưng rưng nước mắt, khiến Lạc Dao nổi cả da gà.
Ra khỏi Khổ Thủy Bảo, Lục Hồng Nguyên mới ghé tai nàng nói nhỏ:
“Lúc ta mới đến đây, từng có một Trần lão y công cùng ứng chiếu tới. Người ấy ngoài việc mắt hơi mờ thì y thuật rất khá. Ai ngờ chưa tròn nửa năm, cuối năm cùng lên Cam Châu thành nộp hồ sơ bệnh án, liền bị Quân Dược Viện giữ lại, bổ sung vào chỗ trống y công, từ đó bặt vô âm tín.”
Sau đó, Lư Giám Thừa còn vừa c.h.ử.i rủa vừa dán cáo thị, treo lương cao chiêu mộ y công.
Nhưng rất lâu chẳng có lương y nào tới ứng tuyển, cuối cùng chỉ tuyển được Tôn Trại và Võ Thiện Năng. Dẫu sao cũng chẳng còn cách nào khác, y công phường không thể đóng cửa, đành miễn cưỡng dùng vậy.
Còn chuyện Lục Hồng Nguyên đi Cam Châu, Lư Giám Thừa lại chẳng mấy bận tâm: bởi vì Lục Hồng Nguyên đã đi liền hai năm rồi, mà cũng chẳng ai muốn giữ hắn lại, khiến người ta vô cùng yên tâm.
Nhưng vừa nghe nói Lạc Dao cũng phải đi, trong lòng Lư Giám Thừa liền đ.á.n.h trống.
Dẫu nàng trẻ tuổi, là nữ t.ử, lại còn là lưu phạm, Quân Dược Viện xưa nay chưa từng có tiền lệ nữ y đảm nhiệm chức vụ, Lư Giám Thừa vẫn lo lắng.
Bởi vì… nàng thật sự có thể kéo người từ cõi c.h.ế.t trở về!
Trước kia nghe nói Lạc Dao cứu Nhạc Đô Úy, cứu Hắc Đồn, cứu Viên Cát, trong mắt Lư Giám Thừa đều là chuyện bình thường—chẳng phải đó là bổn phận của người làm y sao? Nhưng ngày ấy nàng cứu hai tên thú binh gần tắt thở kia, quỳ gối trên đất, hai tay ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c họ, hết lần này đến lần khác, dáng vẻ dám giành mạng với Diêm Vương, quyết không buông tay ấy, thực sự khiến ông ta xúc động.
Lư Giám Thừa không hiểu kỹ pháp đó, nhưng vẫn vô thức siết c.h.ặ.t nắm tay, trong lòng gào lên:
“Tỉnh đi! Mau tỉnh lại đi!”
Rồi người thật sự tỉnh lại. Khi ấy Lư Giám Thừa mới phát hiện lòng bàn tay mình cũng đẫm mồ hôi.
Ngoảnh đầu nhìn lại, Chu Hiệu Úy đứng đờ ra; Lưu Đội Chính thì vừa hừ hừ vừa khóc; còn Lạc Tham Quân—dù chỉ đứng đó—cũng giống như ông ta, mồ hôi đầy đầu, tim đập như trống.
Nàng nhất định sẽ là một lương y!
Khoảnh khắc ấy, Lư Giám Thừa tin rằng mình không nhìn lầm người.
Vậy thì sao ông ta nỡ để Lạc Dao đi Cam Châu?
Nhỡ đâu… nhỡ đâu nàng cũng đi rồi không trở về, bảo bối vừa mới tới tay còn chưa kịp ủ ấm đã bay mất, chẳng phải sẽ bị Lạc Tham Quân mắng cho một trận té tát sao? Chính ông ta cũng sẽ hối hận đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân mất.
Chương trước
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================
