Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 133: Nhưng Mà… Ông Đâu Có Khám Nhi Khoa!
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:18
Vốn tưởng hôm nay xem được một bệnh nhân như vậy đã là tốt lắm rồi, ai ngờ chẳng bao lâu sau lại có ba bốn phụ nhân dắt theo con nhỏ kết bạn mà tới.
Có đứa hai ba tuổi, có đứa bảy tám tuổi, mỗi đứa một bệnh vặt: đứa kén ăn bỏ bữa, đứa sốt muốn hạ nhiệt, đứa tích thực cần tiêu thực, lại có đứa nổi nhiệt, đứa cần trừ thấp… mà tất cả đều là đến tìm nàng xoa bóp!
Hỏi kỹ ra, đầu mối lại vẫn là… Quế nương!
Hai đứa con Quế nương hôm qua còn ủ rũ bệnh tật, hôm nay đã đi học được rồi, hàng xóm gặp tất nhiên hỏi han. Thế là lúc đi mua bánh chiên ở cổng Đông phường, nàng kể với bà bán bánh một lượt; đưa con tới tư thục thì kéo phu nhân lão tú tài lại nói một hồi; trên đường về gặp hàng xóm lại đứng lại kể tiếp; ra chợ mua rau cũng trò chuyện thêm mấy câu.
Đi tới đâu nói tới đó, thế là kéo về mấy vị bệnh nhân.
Những người đầu tiên được xoa bóp xong, hiệu quả lại thấy rõ rệt, về nhà coi như chuyện lạ mà kể khắp nơi với thân thích bạn bè.
Đến chập tối, Lạc Dao đã mơ mơ hồ hồ xoa bóp cho hơn mười đứa trẻ. Tùy bệnh tình và độ khó dễ, nàng thu được bảy tám chục văn tiền. Cái túi da Quế nương cho, ban đầu đựng đầy đồ ăn vặt, giờ vừa khéo dùng để đựng tiền.
Sau đó không biết có phải một truyền mười, mười truyền trăm hay không, cho đến lúc trời sẩm tối, phường môn sắp đóng, vẫn còn người dắt con vội vàng chạy tới.
Thấy xếp thành hàng rồi, Lạc Dao ngẩn người.
Tôn Trại từ sớm đã chạy ra phụ giúp, xé mấy tờ giấy thô, theo quy củ gọi số mà Lạc Dao dạy trước đó, tự giác phát số, làm luôn việc hướng dẫn bệnh nhân, bận đến mức chân không chạm đất.
Lục Hồng Nguyên đã dọn hậu đường sạch bóng không một hạt bụi, quay ra tiền đường, nhìn cả phòng đầy người chờ đợi mà cũng giật mình.
Sao toàn là trẻ con vậy?
Hắn vội chạy lại phụ, lảo đảo muốn vào trong thêm than, vừa tới hành lang thì bị một bóng người đứng ở góc tối từ lúc nào dọa cho giật thót.
Du Đạm Trúc đầu tóc rối bù, áo quần xộc xệch, mắt sáng quắc nhìn Lạc Dao đang bận rộn xoa bóp. Trời lại tối dần, hắn đứng trong bóng râm trông thật chẳng khác gì… người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Lục Hồng Nguyên suýt nữa nhảy dựng lên.
“Huynh… huynh ở đây làm gì vậy?” hắn ôm n.g.ự.c hỏi.
Du Đạm Trúc chậm rãi vặn cổ quay lại, ánh mắt đờ đẫn:
“Phong Thu a… ta nghĩ suốt một ngày một đêm, nghĩ đến vỡ cả đầu… vẫn không hiểu…”
Vì sao không ấn đúng huyệt vị mà vẫn có thể xoa bóp hữu hiệu? Vì sao?
Nãy giờ hắn đứng đây nhìn Lạc Dao xoa bóp hồi lâu. Có lúc nàng ấn huyệt, có lúc lại hoàn toàn không theo huyệt vị, nhưng bất kể cách nào, vào tay nàng đều như có phép thuật, lần nào cũng hiệu quả.
Vì sao? Vì sao? Càng nhìn hắn càng hồ đồ.
Luôn cảm thấy y thuật mà tiểu y nương này học dường như hoàn toàn khác với mọi học phái đương thời, lại tự thành một hệ thống riêng…
“Đã nói rồi, đừng gọi ta là Phong Thu.” Lục Hồng Nguyên lầm bầm bất mãn, liếc hắn một cái, “Bộ dạng này của huynh, lát nữa sư phụ về lại bị đ.á.n.h đó.”
Du Đạm Trúc không đáp, chỉ chậm rãi quay đầu lại tiếp tục nhìn Lạc Dao, ánh mắt dần dần như rơi vào trạng thái quên mình.
Lục Hồng Nguyên thở dài rồi bỏ đi.
Thật không hiểu nổi hắn đang nghĩ gì.
Ngay lúc đó, lão Phương Hồi Xuân tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, cưỡi con lừa lông xám, kịp về tới thành Cam Châu trước khi cổng thành đóng lại.
Trên m.ô.n.g lừa còn chở một bao gạo Ô Giang trấn biếu tặng.
Lần này đi ngoại chẩn rất thuận lợi. Bà lão nhà ấy bị mụn mủ ở khóe mắt, chỉ dùng hai thang t.h.u.ố.c nhỏ mắt đã khỏi hẳn. Nhà người ta cảm kích, ngoài tiền chẩn còn biếu thêm một bao gạo.
Đây là đồ tốt hiếm có. Ô Giang trấn là nơi duy nhất ở Cam Châu trồng được lúa nước, gạo Ô Giang còn là cống mễ đấy!
Phương Hồi Xuân còn chưa biết Lục Hồng Nguyên đã trở về, đang tính tối nay gọi Quế nương và hai đứa trẻ sang ăn cơm chung. Gạo trắng thế này hiếm lắm… Ông đang vui vẻ cưỡi lừa về nhà thì nghe bên đường có phụ nhân nói:
“Đi mau đi, con nhà ngươi chẳng phải hay ch** n**c mũi sao? Mau theo ta dắt con đến Nam Môn phường. Ở đó mới mở một y quán, ngồi chẩn là một đại phu trẻ cực giỏi xoa bóp. Đừng thấy trẻ mà coi thường, tay đến bệnh trừ, lợi hại lắm! Con ta nôn mửa, nàng vừa xoa một cái đã hết!”
Phương Hồi Xuân nghe mà giật mình.
Nam Môn phường? Chẳng phải là phường ông ở sao? Lại có y quán mới mở à?
Ông không khỏi lắc đầu, trong lòng dâng lên một nỗi buồn.
Tế Thế Đường dạo này vốn đã vắng vẻ, xem ra y quán của mình sau này e cũng phải đóng cửa mất thôi.
Lại nghe người khác hỏi:
“Là y quán nào vậy?”
“Hình như gọi là… Tế Thế Đường!”
“Ơ? Chẳng phải đó là quán cũ sao? Ta nhớ ngồi chẩn là một lão đại phu, hình như cũng không chuyên xem nhi khoa…”
“Ta cũng không rõ, trước giờ ta chưa từng tới đây xem bệnh. Là tứ thẩm nhà ta ở Nam Môn phường nhiệt tình giới thiệu đó! Mau dắt con đi đi, lát nữa phường môn đóng là không xem được đâu. Ta nói cho ngươi biết, vị đại phu ấy thu chẩn phí còn rẻ lắm.”
Người bên cạnh liền phụ họa:
“Vậy ta cũng đi xem thử!”
Phương Hồi Xuân giật mạnh dây cương, kéo lừa dừng lại, rồi khó tin móc móc tai mình.
Cái gì? Tế Thế Đường?
Không phải là Tế Thế Đường của ông chứ?
Nhưng mà… ông đâu có khám nhi khoa!
Ông là nhãn khoa mà!!!
Chương trước
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================
