Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 144: Hôm Nay Thật Sự Đa Tạ Đô Úy

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:19

Lạc Dao lặng lẽ lại nghĩ lệch đi mất rồi.

Nhạc đô úy từ trong ra ngoài nhìn thế nào cũng giống một đứa con của thảo nguyên. Xem kìa, ở nơi này khí chất hắn đều thay đổi. Vậy khi ở thành Cam Châu, có khi nào hắn bị thủy thổ bất phục không nhỉ?

Ừm… chữa thủy thổ bất phục nàng cũng có một phương t.h.u.ố.c hay.

Nhạc Trĩ Uyên vừa ngẩng mắt đã thấy Lạc Dao ôm đùi cừu nhìn hắn xuất thần. Đôi mắt nàng thật sáng, dưới ánh lửa đen sâu tròn trịa, như hai hồ nước tĩnh lặng phản chiếu sao trời. Hắn chạm phải ánh nhìn ấy, không hiểu sao lại thất thần, vội vàng luống cuống dời mắt đi. Một lúc sau, lại không kìm được mà nhìn sang lần nữa.

Đúng lúc Lạc Dao đang cân nhắc có nên mở miệng hỏi hắn có triệu chứng thủy thổ bất phục hay không, thì Nhạc Trĩ Uyên đã lên tiếng trước:

“Lạc tiểu nương t.ử, hôm nay nàng… có phải đã gặp chuyện gì không?”

Lạc Dao khựng lại, cúi đầu sờ sờ mặt mình:

“Rõ đến vậy sao?”

Nhạc Trĩ Uyên gật đầu.

Nơi này bốn bề không người, hoàng hôn dịu dàng, gió cũng dịu dàng. Lạc Dao bất giác đem chuyện hai ngày qua về người phụ nhân và tiểu nữ kia nói ra.

Nàng dựng hai đầu gối, khẽ vòng tay ôm lấy:

“… ả ghen ghét Quế nương, còn nảy sinh tâm địa hại người. Ta không biết… ả có thật sự xuống tay với chính cốt nhục của mình hay không. Ả mặt mày đáng ghét, lòng dạ đáng tru, ta rõ ràng biết không nên thương hại hạng người như thế, nhưng trong lòng lại có chút bi ai không kìm được.”

Nếu ả không phải một mình gắng gượng chống đỡ, nếu cũng có lang quân giúp đỡ, có phải tiểu nữ kia đã không c.h.ế.t, cho dù si ngốc, cũng vẫn có thể sống yên ổn hay không?

Rất nhiều đạo lý Lạc Dao đều hiểu. Nàng cũng nghĩ, có lẽ kiếp trước mình c.h.ế.t quá sớm, hiểu biết về thế gian, về nhân tính thực sự chưa đủ, nên mới vì thế mà buồn bã như vậy.

“Đó là mệnh của người khác, chúng ta không can thiệp được. Trên đời này chuyện như thế vốn không hiếm.” Nhạc Trĩ Uyên thản nhiên nói. “Khi ta còn ở Quy Tư, cũng từng gặp một phụ nhân yếu ớt trong doanh trại khổ dịch, vừa cõng ấu nhi vừa làm việc. Nhưng sau đó nàng có biết không, chính ả lại có thể một mình kích động hai doanh khổ dịch nam bắc thành Quy Tư nổi loạn, khiến triều đình buộc phải phái binh đến trấn áp. Sau đó… tất cả mọi người. Bất kể có tham dự hay không, bất luận thiện lương hay già trẻ, toàn bộ khổ dịch đều bị b.ắ.n c.h.ế.t…”

Nhạc Trĩ Uyên rũ mắt, không nói tiếp nữa.

Dù đã qua mấy trăm ngày đêm, chuyện cũ vẫn rõ mồn một. Hắn chính là người bị dưỡng phụ ép đi trấn áp đám khổ dịch ấy. Những khổ dịch không có v.ũ k.h.í t.ử tế nhanh ch.óng bị khống chế. Họ không ngừng quỳ xuống cầu xin hắn, dập đầu van lạy, thậm chí không màng bản thân, chỉ cầu hắn tha cho trẻ nhỏ.

Có mấy đứa trẻ gầy như que củi, còn bé lắm, còn chưa cao bằng chân ngựa… hắn không nỡ xuống tay.

Ít nhất trẻ con… không thể g.i.ế.c.

Ngay cả bộ lạc trên thảo nguyên cũng chưa từng tàn sát ấu t.ử, cho dù là kẻ thù. Thế nhưng dưỡng phụ hắn sau khi hay tin lại nổi giận đùng đùng chạy đến, bắt hắn xuống ngựa quỳ, quất liền mấy chục roi, lạnh lùng nói:

“Ngươi thương xót bọn chúng, vậy có từng thương xót những huynh đệ bị thương vì trấn áp chúng không? Không c.h.é.m cỏ tận gốc, ngươi giữ chúng lại để sau này lớn lên quay về báo thù sao? Ngươi có biết bao nhiêu phụ nữ trẻ nhỏ giấu lợi nhận trong người, nhờ thứ nhân từ ngu xuẩn của kẻ như ngươi mới có thể đắc thủ không? Còn nữa, thân là tướng lĩnh mà dám kháng quân lệnh, đó là đại kỵ trong quân! Hôm nay ta trục xuất ngươi khỏi An Tây quân! Từ nay về sau, ngươi không còn là người của An Tây quân nữa! Cút!”

Cũng chính vì chuyện ấy, hắn và dưỡng phụ đã mấy năm không còn gặp mặt. Hắn bị ép rời khỏi An Tây quân – nơi đã nuôi hắn lớn, dạy hắn thành người – mà trong lòng lại nghẹn một hơi khí cứng ngắc, nhất quyết không chịu quay về.

Nhạc Trĩ Uyên trầm mặc một lúc, ánh mắt hướng về ngọn lửa đang nhảy nhót. Cuối cùng hắn khẽ nói thêm một câu, như nói với nàng, mà cũng như tự nói với chính mình:

“Những chuyện như vậy thấy nhiều rồi, lòng sẽ cứng lại. Nhưng có thể giữ được chút bi ai vốn không nên có ấy… có lẽ cũng chẳng phải chuyện xấu.”

Nói xong, hắn nhìn về phía Lạc Dao.

Hắn vốn muốn đem chuyện cũ của mình ra để an ủi nàng — trên đời này những điều bất lực quá nhiều, đừng vì thế mà quá thương tâm. Dẫu cho đối với kẻ ác kia có nảy sinh đôi phần thương xót, cũng không cần phải tự trách mình.

Nhưng không ngờ, Lạc Dao nghe xong lại chống tay lên má, lắc đầu như một đứa trẻ:

“Ngài nói đúng. Chỉ là… sao hai chúng ta đều xui xẻo thế nhỉ? Toàn gặp phải chuyện như vậy.”

Hắn không nhịn được bật cười.

Phải rồi — đúng là hai kẻ xui xẻo giống nhau như đúc.

Lạc Dao quay đầu lại, thấy hắn cười sáng sủa, phía sau là ráng chiều rực cháy, nàng cũng không kìm được mà cười theo.

Cười xong, Lạc Dao nói:

“Hôm nay thật sự đa tạ đô úy.”

Đến nơi này, nhìn thảo nguyên mênh mang, nhìn vịt trời và chim nhạn theo gió bay lên, nhìn đàn bò đàn cừu, nghe suối reo róc rách… lòng người không thể nào không rộng mở.

Chỉ cần nhìn thấy những điều ấy, sẽ cảm thấy thế gian vẫn còn tốt đẹp.

“Phải là ta nên cảm tạ nàng mới đúng.” Nhạc Trĩ Uyên chậm rãi nói. “Muốn phổ biến thuật xoa bóp trong quân, e còn phải nhờ tiểu nương t.ử hao tâm thêm.”

“Có gì đâu mà hao tâm, tiện tay thôi, ta về sẽ vẽ ra.” Lạc Dao gật đầu. Nhắc đến đây, nàng chợt lóe lên một ý nghĩ khác. “À đúng rồi, Nhạc đô úy, trong quân các binh sĩ đóng giữ có vật gì có thể mang theo bên mình để cấp cứu không?”

Nhạc Trĩ Uyên hỏi:

“Tiểu nương t.ử muốn nói đến thứ gì?”

Kiếp trước, cậu của Lạc Dao từng nhập ngũ. Nàng nhớ mỗi lần ông nghỉ phép về, trong ví luôn để một hộp sắt nhỏ hình vuông. Hộp ấy dẹt và nhỏ, còn khắc tên. Mở ra bên trong lại có không ít thứ: lưỡi d.a.o nhỏ, băng cá nhân, gạc, băng cuộn, mấy viên t.h.u.ố.c rắn, t.h.u.ố.c trợ tim, Vân Nam Bạch Dược… Đó là hộp cấp cứu cá nhân được phát cho mỗi người trong đơn vị.

Cậu nàng còn nói, tùy theo binh chủng khác nhau, t.h.u.ố.c men bên trong cũng có chút khác biệt.

Lạc Dao lược bỏ nguồn gốc câu chuyện ấy, chỉ nói có thể chế ra cho mỗi binh sĩ một túi cấp cứu nhỏ, nhẹ, tiện mang theo bên mình. Bên trong đặt vài miếng vải cầm m.á.u, băng cuộn, cùng mấy vị t.h.u.ố.c ứng cấp. Như vậy, nếu binh sĩ lẻ loi bị thương ngoài dã ngoại, có lẽ cũng thêm được một tia sinh cơ.

Không cần nhiều, quý ở chỗ tinh gọn và thiết thực.

Thần sắc Nhạc Trĩ Uyên trở nên chuyên chú.

Hắn chưa từng nghe đến thứ này, đương nhiên binh sĩ cũng không có. Khi hành quân gấp, ngay cả lương thảo và xe cộ còn có thể bỏ lại, huống hồ vật khác? Nhưng thứ Lạc Dao nói, nhỏ đến mức có thể giấu sát người, chỉ để trong lúc sinh t.ử giành lại một khắc sống — vậy thì hoàn toàn khác.

Chỉ cần có thêm một phần cơ hội giữ lại mạng sống cho thuộc hạ, Nhạc Trĩ Uyên dĩ nhiên sẵn lòng. Nếu quân lương không đủ, phải tự bỏ tiền túi làm việc này, hắn cũng nguyện ý.

Dù Lạc Dao chỉ nêu ý tưởng, trong đầu hắn đã thuận thế nghĩ đến cách thực hiện.

Người nhiều như vậy, d.ư.ợ.c liệu, hộp gỗ, vải gạc… đều cần tiền. Quan quân nhu liệu có đồng ý triển khai diện rộng? Nếu không thể, vậy trước hết trang bị cho mấy trăm người dưới quyền hắn, coi như đã tận lực rồi.

Chương trước

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

========================================================================================================================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.