Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 41: Y Công Phường Náo Nhiệt Vô Cùng

Cập nhật lúc: 03/05/2026 15:53

“Dược liệu trong y công phường đều quý giá, vừa sợ có kẻ trộm cắp, lại càng sợ có gián điệp bỏ độc, nên mới nuôi con Hắc tướng quân này để trông nhà giữ viện. Nó còn giỏi hơn ch.ó nhiều! Trước kia y công phường có một con ch.ó ngu ngốc, cứ phải đợi ngỗng kêu nó mới sủa; có lần còn mở cửa cho trộm, vẫy đuôi đón tên trộm vào rồi lại tiễn hắn ra, làm ta mất liền ba củ nhân sâm, tức đến mức hôm sau liền đem nó cho đi, khỏi tốn cơm nuôi.”

Lục Hồng Nguyên vừa giải thích, vừa thò tay vào bao vải gai bên cạnh cửa, móc ra chút vỏ trấu, cho Hắc tướng quân ăn hai miếng.

Đút lót xong xuôi, Lạc Dao và Đỗ Lục Lang mới có thể men sát mép cửa lén lút đi vào.

Nào ngờ, vào rồi còn “kinh thiên” hơn.

Lạc Dao phanh gấp bước chân, nhìn cảnh tượng trước mắt mà nghẹn lời.

Ngay cả Đỗ Lục Lang vốn bám c.h.ặ.t lấy nàng cũng sững sờ.

Y công phường bên trong là kiểu tứ hợp viện truyền thống, phòng ốc bao quanh bốn phía, giữa là một sân vuông vắn. Sân này vốn rộng rãi như sân phơi thóc, nhưng lúc này lại chẳng khác gì chuồng gia súc, chen chúc… đủ loại động vật.

Một con ngựa lớn lông nâu trán trắng bị buộc vào tảng đá trước cửa, hai chân trước còn bị trói bằng dây thừng, nó đang bực bội cúi đầu, cố dùng răng c.ắ.n đứt nút dây.

Lục Hồng Nguyên mệt mỏi giới thiệu với Lạc Dao:

“Con ngựa này tên là Tật Phong, sức chạy rất tốt, lao đi đúng là nhanh như gió. Nhưng không trói không được, hôm nay không trói thì chỉ một đêm thôi nó có thể kéo cả tảng đá này băng núi vượt đèo chạy thẳng về Cam Châu, đuổi cũng không bắt lại được.”

Lạc Dao tròn xoe mắt, đang định nhìn kỹ con ngựa như gió kia, thì không xa lại vang lên tiếng bò kêu không dứt.

Ngoảnh đầu nhìn lại, trong mái cỏ ở góc tường không chỉ có một con bò Tây Tạng còn non, mà còn có cả một con lạc đà hai bướu.

Con lạc đà nửa khép mắt, trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thỉnh thoảng lại thò đầu sang trộm ăn bánh đậu trong máng thức ăn của bò Tây Tạng bên cạnh.

Bị mất khẩu phần, con bò Tây Tạng tức đến mức “nghéé” liên hồi, lùi lại mấy bước rồi dùng cặp sừng còn chưa mọc hẳn của mình húc loạn m.ô.n.g lạc đà.

Thế nhưng lạc đà chẳng buồn để ý, cũng không thấy đau, ung dung nhai xong bánh đậu, còn quay đầu bĩu môi về phía bò, nhe răng, thong thả kêu mấy tiếng dài.

Lạc Dao không hiểu tiếng lạc đà, nhưng con bò nhỏ chắc là hiểu.

Bò Tây Tạng con nổi giận hoàn toàn, giật đứt dây, đuổi theo lạc đà chạy vòng quanh sân.

Một lạc đà một con bò cứ thế lao qua lao lại trước mắt Lạc Dao.

Ngỗng bay, lạc đà kêu, ngựa hí — náo nhiệt vô cùng.

Đó là ấn tượng đầu tiên của Lạc Dao về y công phường ở Khổ Thủy Bảo.

Chưa từng thấy một “bệnh viện” nào sống động, đầy sức sống như vậy — khiến nàng xem mà thích thú, cũng khiến Đỗ Lục Lang trợn tròn mắt.

“Ây da! Hai vị tổ tông chẳng yên thân này, lại nữa rồi!”

Lục Hồng Nguyên vội vàng xông lên can ngăn, đuổi theo sau m.ô.n.g bò Tây Tạng mà la lớn:

“A Đần! Đần ơi! Ông tổ bò của ta ơi! Ngươi làm cái trò gì thế hả? Đừng đuổi nữa! Ta cho ngươi ăn thêm! Đừng giận, đừng giận mà…”

Khó khăn lắm mới đuổi kịp con bò đang nổi giận, vừa dỗ dành vừa lừa gạt, cho nó ăn lại bánh đậu. Vừa quay đầu nhìn thì đã thấy con lạc đà chạy sang… giúp con ngựa c.ắ.n dây thừng, Lục Hồng Nguyên vội vàng lao tới, mắng cho nó một trận:

“Phù Linh ơi, ta cầu xin ngươi đó, đừng gây chuyện nữa được không? Ngươi khi nào mới chịu thôi không thêm rối loạn hả! Trong đám tổ tông này, chỉ có ngươi là tinh quái nhất! Ăn thì ăn nhiều nhất, suốt ngày còn phá phách! Ngươi có thể yên ổn một chút không!”

Lạc Dao chớp chớp mắt. Đừng thấy Lục Hồng Nguyên mắng dữ như vậy, nhưng mấy con vật trong y công phường — dùng để thồ hàng, kéo xe, khai khẩn ruộng đất — con nào cũng có tên riêng cả. Chẳng khác gì người hiện đại đặt tên cho xe hơi hay xe điện của mình là bao.

Hơn nữa, hắn luôn kiên nhẫn nói lý lẽ với chúng, chứ không phải vung roi một cái cho xong chuyện.

Lạc Dao mím môi cười.

Lục Hồng Nguyên nào hay tính tình mình đã bị nhìn thấu. Hắn hầm hầm tức giận, buộc đám “tổ tông” này mỗi con một nơi, đông một con, tây một con, bận rộn đến mức mồ hôi đầm đìa. Đến khi xong xuôi mới thở hổn hển quay lại nói chuyện với Lạc Dao.

Hắn lấy tay áo lau mồ hôi, đối diện với ánh mắt khó nén cười của Lạc Dao và vẻ mặt đơ ra của Đỗ Lục Lang, chỉ biết cười khổ:

“Thất lễ, thất lễ… Chuyện thường ngày cả thôi, quen rồi là ổn… quen rồi là ổn… Hai người, theo ta vào trong đi.”

Xuyên qua cái sân nhỏ nhốt động vật — dù bị cách xa mà chúng vẫn còn ầm ĩ cãi cọ — Lục Hồng Nguyên đẩy cửa căn phòng đầu tiên phía đông. Chưa kịp bước chân vào đã nghe bên trong vang lên một tiếng quát giận dữ:

“Chậc! Tôn Nhị Lang, Lão Lục còn chưa về, ai cho ngươi ăn vụng hả?”

Ngay sau đó là tiếng “choang” — như thể có thứ gì bị làm đổ.

Cùng lúc, một giọng nói khác có vẻ nhã nhặn hơn vang lên:

“Ai ăn vụng? Ai ăn vụng chứ? Đừng có vu oan giá họa, tên hòa thượng trọc thối tha! Bình thường chính ngươi mới là kẻ ăn nhiều nhất! Đúng là ‘chỉ có hòa thượng với tiểu nhân là khó nuôi’!”

Lục Hồng Nguyên vừa nghe đã đau khổ nhắm c.h.ặ.t mắt.

Lạc Dao kiễng chân, vượt qua cả đầu Lục Hồng Nguyên nhìn vào trong.

Trong phòng bày biện đơn giản, nền lát gạch đất. Giữa phòng là một hố lửa bán chìm dưới đất, phía trên treo một cái vò gốm đáy ám đen vì khói lửa, đang bốc hơi nghi ngút. Bên cạnh hố lửa có hai người ngồi.

Một người cao lớn như cái tháp, râu ria xồm xoàm, đầu trọc, mặc áo cà sa rách rưới đầy dầu mỡ, đang chỉ tay vào người còn lại — một thanh niên mặt dài, mặc áo Hồ cổ chéo bằng da cừu — mà gầm lên:

“Ta rõ ràng đã đếm bỏ vào tám miếng thịt, bây giờ chỉ còn sáu miếng! Chắc chắn là ngươi lợi dụng lúc ta đi nhà xí mà ăn trộm! Lát nữa thịt trong nồi cháo này không có phần của ngươi đâu!”

“Thật là vô lý! Ngươi thấy con mắt nào của ta ăn trộm chứ… Ủa, Lão Lục về rồi à? Ủa? Đây lại là ai?”

Hai người nghe thấy động tĩnh liền quay đầu, lúc này mới phát hiện Lục Hồng Nguyên cùng Lạc Dao và Đỗ Lục Lang đứng phía sau. Nhất thời quên luôn cãi vã, cả hai đều kinh ngạc tiến lại gần, đ.á.n.h giá hai người từ trên xuống dưới.

Vị hòa thượng trọc đầu to tướng ngơ ngác hỏi:

“Lão Lục, chẳng phải ngươi đi đón y công mới sao? Từ đâu nhặt về hai đứa nhỏ thế này, chân tay mảnh khảnh, gầy gò như mầm đậu hóa tinh vậy?”

Lạc Dao: “……”

Nàng cúi đầu nhìn mình, rồi lại nhìn Đỗ Lục Lang.

Ừm… người ta nói cũng… đâu có sai.

Chương trước

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

========================================================================================================================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 41: Chương 41: Y Công Phường Náo Nhiệt Vô Cùng | MonkeyD