Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 75: Chẩn Đường Hôm Nay Thật Khác
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:13
Theo thời gian trôi qua, ánh nắng nhạt dần, bầu trời xanh thẳm đến tĩnh lặng, sâu thẳm. Nhìn lâu, người ta dễ sinh ảo giác như đang dõi mắt vào một dòng sông, bên tai dường như còn văng vẳng tiếng nước chảy róc rách.
Gió từ trong Khổ Thủy Bảo thổi l.ồ.ng lộng qua, làm những tấm rèm lau treo trong chẩn đường của y công phường va đập lách tách.
Lục Hồng Nguyên ngẩng mắt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, sau khi rút kim ở huyệt Thận Du nơi thắt lưng cho vị bệnh nhân cuối cùng, mới thong thả đứng dậy, duỗi vai cánh tay tê mỏi, lại xoay người giãn gân cốt.
Việc phân t.h.u.ố.c, cấp t.h.u.ố.c đều do Lạc Dao đảm nhiệm, lại thêm quy củ mới phát thẻ gọi số được áp dụng rất trôi chảy trong ngày hôm nay, gánh nặng trên vai hắn lập tức nhẹ đi không ít.
Hắn không còn phải như trước kia bị đám tráng hán vây kín người, còn phải ứng phó với những lời thúc giục, hỏi han dồn dập.
Lục Hồng Nguyên vươn vai một cái, vô cùng hài lòng khi nhìn quanh chẩn đường.
Gian chẩn đường này ngày thường rất ít dùng đến, vốn được chuẩn bị cho những thương binh nặng không thể di chuyển hoặc cần theo dõi suốt đêm, nên khá rộng rãi. Phía trong xếp ngay ngắn bốn, năm chiếc sạp thấp bằng gỗ hồ dương, giữa các sạp đều treo rèm vải thô màu trắng, bình thường cũng dùng cho bệnh nhân châm cứu, cứu ngải.
Sau khi dời hồ sơ y án vào đây, lại theo đề nghị của Lạc Dao, hắn dùng hai giá gỗ liễu dấm dựng một cuộn rèm lau, chia chẩn đường làm hai: bên trái rèm là mấy chiếc sạp, bên phải là bàn y án nơi hắn chẩn bệnh. Trước cửa chừng hai, ba bước, còn treo thêm một lớp rèm nữa, để Võ Thiện Năng hoặc Đỗ Lục Lang dẫn bệnh nhân đến lượt đứng chờ bên ngoài.
Vì sắp tới lượt ngay, lại có Võ Thiện Năng đứng đó trông chừng như hổ rình mồi, người đến cửa cũng chẳng dám xông bừa vào nữa.
Nhờ vậy, mỗi lần Lục Hồng Nguyên khám xong một người rồi gọi người kế tiếp, trước bàn của hắn luôn chỉ có một hai bệnh nhân, hoàn toàn không hỗn loạn.
Bởi thế, lúc này nhìn quanh, hắn chỉ cảm thấy chẩn đường vừa yên tĩnh vừa thoáng đãng. Trong không khí phảng phất mùi thảo d.ư.ợ.c còn sót lại từ việc giác hơi, xông ngải cho binh sĩ ban nãy — nhàn nhạt, xen chút mùi khói lửa, nhưng không hề khó chịu.
Ít nhất thì cũng không còn bị đám quân hán thô lỗ kia chen chúc đến mức cả gian phòng đặc quánh mùi mồ hôi đục ngầu nữa.
Điều khiến hắn càng kinh ngạc hơn là, vào những khung giờ thế này trước kia, hắn nhiều lắm chỉ khám được khoảng hai mươi bệnh nhân cần trực tiếp bắt mạch chẩn trị, vậy mà hôm nay lại đã xem xong hơn bốn mươi người!
Lục Hồng Nguyên kiểm lại chồng đơn t.h.u.ố.c xếp bên cạnh án, không khỏi tặc lưỡi.
Lạc nương t.ử chỉ là đem phương pháp phát thẻ gọi số ấy tinh giản, hoàn thiện thêm một chút, vậy mà đã mang lại hiệu quả rõ rệt đến thế. Vừa rồi Tôn Trại còn thò đầu vào nói, đã không còn ai đến đăng ký nữa, trong tiểu viện người ngồi chờ cũng chỉ còn lác đác vài ba, ước chừng trước khi trời tối là xem xong cả.
Thật quá tốt!
Nghĩ như vậy, ngay cả Lục Hồng Nguyên cũng sinh ra mấy phần nhàn hứng, xoay người giãn lưng trong chẩn đường, đ.ấ.m bóp cánh tay một hồi, rồi đứng dậy rót một bát trà uống.
Lạc tiểu nương t.ử không chỉ đặt lò trà ngoài sân, mà trong gian chẩn đường nhỏ của hắn cũng thêm một bếp đất con con, còn gõ ra một miếng phân bò khô để hâm trà. Như vậy, sau một ngày làm việc mệt mỏi, lúc nào cũng có thể uống được chén trà ấm nóng.
Nàng nói thầy t.h.u.ố.c càng phải biết dưỡng thân, con người đến tuổi trung niên thì trong ấm trà nên ngâm kỷ t.ử.
Nghe qua thấy cũng có lý, dù sao kỷ t.ử tư âm bổ thận, dưỡng can minh mục, với người suốt ngày ngồi khám bệnh như hắn cũng coi như hợp dùng.
Uống cạn một chén trà kỷ t.ử, Lục Hồng Nguyên liền phấn chấn tinh thần, gọi lớn:
“Người kế tiếp!”
Xem nốt mấy bệnh nhân cuối cùng này xong, hôm nay hắn coi như được giải thoát rồi!
Nhân lúc trời còn sớm, Lục Hồng Nguyên còn định móc tiền túi ra quân thiện giám cắt ít thịt heo. Mọi người đã ăn liền mấy ngày cháo kê trộn ngũ cốc rồi, cũng đến lúc phải ăn một bữa ra hồn.
Ở Khổ Thủy Bảo, tuy mỗi tháng đều phát định mức lương thực và thịt, nhưng nếu muốn ăn thêm thứ gì thì vẫn phải tự bỏ tiền mua của đầu bếp người Hồ hoặc thợ săn trên chợ Phiên.
Có Võ Thiện Năng — đại hòa thượng ngày ngày la lối đòi ăn thịt — ở đây, ba người y công phường cộng lại, số thịt tháng này đã bị ăn đến mức chỉ còn mấy dải thịt xông treo trên xà nhà.
Thịt heo thì rẻ, mua hai cân về vẫn còn kham nổi.
Lục Hồng Nguyên nghĩ thôi cũng đã nuốt nước miếng, thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng cách chế biến thịt heo rồi.
Cắt thì phải cắt thịt vai hoa mai, béo ngậy, nướng cùng muối và hành — nhất định ngon!
Vừa hay mấy bệnh nhân cuối cùng đều chỉ là bệnh lặt vặt. Một người bị thiên hành xích nhãn, mắt sưng nhiều ghèn, liếc qua là biết do can hỏa bốc lên lại thêm tay bẩn dụi mắt gây nên, đơn giản vô cùng.
Lục Hồng Nguyên kê một thang t.h.u.ố.c thanh hỏa cơ bản, còn khéo léo tiện thể giới thiệu thêm t.h.u.ố.c nhỏ mắt tự chế của mình:
“Loại này của ta dùng hoàng liên, hoàng bá, hoàng cầm, phối với băng phiến và thạch cao, gọi là ‘Tam hoàng điểm nhãn d.ư.ợ.c’. Mỗi ngày nhỏ vào mắt hai lần, mỗi lần một giọt, không quá ba ngày là khỏi. Một lọ ba mươi hai văn.”
Tên tiểu tốt kia thường xuyên mắc chứng này, dứt khoát mua liền ba lọ về dùng dần. Lục Hồng Nguyên lập tức kiếm thêm gần trăm văn, hớn hở cười một tiếng, nhét xâu tiền đồng vào thắt lưng.
Thế là có thịt hoa mai rồi!
Người kế tiếp là một lão tốt, thường xuyên đại tiện khô cứng, rặn thì chảy m.á.u. Lục Hồng Nguyên hỏi tình hình đi ngoài, nghe nói vẫn đi được, chỉ là rất khó, hơi rặn một chút là đau như d.a.o cứa m.ô.n.g.
Hắn vốn định theo lệ kê một hoàn Tam bị cấp cứu, chợt nhớ tới lời Lạc Dao hôm qua nói rằng cháo cám lúa mì nhuận tràng thông tiện cũng rất hiệu nghiệm, liền lập tức đổi ý, vui vẻ kê cho người này phương cháo nấu chung cám mì, vỏ thóc và đậu nành, bảo về ăn ba ngày, đảm bảo có hiệu quả.
Đấy, học xong dùng ngay rồi còn gì!
Chương trước
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================
