Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 10: Đụng Mặt Đối Tượng Xem Mắt Của Anh
Cập nhật lúc: 03/04/2026 12:07
Lúc này Lâm Mạn đang ở đâu? Cô đang được mẹ chồng Tiêu Nhã kéo lên một chiếc xe địa hình màu xanh lục.
Bên trái là mẹ chồng, bên phải là phu quân mới cưới, cô lọt thỏm ở giữa hệt như phần nhân của một chiếc bánh kẹp. Bố chồng ngồi uy nghi ở ghế phụ lái phía trước.
Tiêu Nhã nắm lấy tay Lâm Mạn, dịu dàng vuốt ve: "Mạn Mạn à, con gái con lứa sao mà xinh xẻo thế này, mẹ càng ngắm càng thấy quen quen."
Lâm Mạn ngoan ngoãn đáp: "Cô cũng đẹp lắm ạ."
"Đứa trẻ ngốc này, con đã đăng ký kết hôn với Thanh Từ rồi thì phải gọi mẹ chứ, cấm gọi cô nữa nghe chưa."
"Vâng ạ, thưa mẹ."
"Ừ, ngoan lắm. Đây là chút quà gặp mặt mẹ cho con. Mẹ với cha con về đường đột, chưa kịp chuẩn bị gì tươm tất, chỗ tiền này con cứ giữ lấy mà tiêu."
Tiêu Nhã lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền dày cộp dúi vào tay Lâm Mạn. Hoắc Thanh Từ mắt nhìn thẳng phía trước để tránh làm Lâm Mạn ngượng ngùng, bởi cô vừa cắt đứt quan hệ gia đình, bước ra khỏi nhà với mỗi chiếc ba lô xanh cũ mèm.
Lâm Mạn vội dúi trả lại tiền cho Tiêu Nhã: "Mẹ ơi, vừa nãy mẹ đã thay con trả sáu trăm đồng phí cắt đứt quan hệ rồi, số tiền này con không dám nhận nữa đâu."
"Sáu trăm đồng đó là tiền sính lễ, còn tám trăm đồng này là quà gặp mặt cha mẹ cho con, con cứ cầm lấy đi!"
Hoắc Thanh Từ thấy hai người đẩy qua đẩy lại, bèn lên tiếng: "Lâm Mạn, em cứ nhận đi, mẹ anh không thiếu tiền đâu."
Tiêu Nhã trách yêu Hoắc Thanh Từ một câu: "Cái thằng này."
Lâm Mạn mỉm cười nhận tiền. Sau đó, cô từ tốn rút từ trong ba lô ra một thỏi vàng nhỏ chừng ba mươi gram, đưa cho Tiêu Nhã: "Mẹ, cái này mẹ nhận cho con vui, khoản tiền đoạn tuyệt đó lẽ ra con phải tự trả mới phải."
Hôm nay cô đoạn tuyệt với nhà họ Lâm, khoác trên người tấm áo đơn bạc bước vào nhà họ Hoắc. Dẫu biết bố mẹ chồng là người nhân hậu, nhưng cô không thể để người đời dị nghị mình tham phú phụ bần. Dù cô có ra đi tay trắng, cô cũng chẳng phải kẻ bần hàn. Không gian chứa hàng vạn vật tư của cô, thử hỏi trên thế gian này có ai giàu có hơn?
Tiêu Nhã nhét thỏi vàng lại vào tay Lâm Mạn: "Mạn Mạn, thỏi vàng này con lấy ở đâu ra? Nếu người nhà họ Lâm biết, liệu họ có gây khó dễ cho con không?"
"Mẹ yên tâm, thỏi vàng này không phải của họ, và họ cũng không hề biết con có vàng."
"Thế con lấy đâu ra thỏi vàng này?"
"Mùa hè năm ngoái, con về quê giúp ông bà nội cắt cỏ lợn. Xong việc, con cầm cuốc nhỏ đi đào rau dại thì đào trúng một cái hũ nhỏ. Tưởng là hũ rượu, ai ngờ bên trong lại có mấy thỏi vàng nhỏ."
Lâm Mạn thao thao bất tuyệt bịa chuyện. Cô cố tình bịa ra câu chuyện này cốt để nói cho nhà chồng biết: Dẫu cô trắng tay rời khỏi nhà họ Lâm, nhưng thân cô cũng chẳng phải đói rách.
Tiêu Nhã ồ lên kinh ngạc: "Ây da, con đúng là đứa trẻ có phúc phần, lên núi hái rau dại mà cũng vớ được vàng. Mấy thỏi vàng này con phải giấu cho kỹ, đợi sau này tình hình êm xuôi hãy đem ra dùng."
"Vâng ạ, con nhớ rồi."
Chục năm về trước phong trào cải cách ruộng đất diễn ra khốc liệt, biết bao địa chủ đã phải bỏ mạng. Tiêu Nhã và Hoắc Quân Sơn chắc mẩm Lâm Mạn gặp may, vớ được hũ vàng của lũ địa chủ tham lam chôn giấu.
Nhà họ Hoắc kỳ thực cũng tàng trữ không ít vàng ròng và đồ cổ. Nhưng mười lăm năm trước, bọn họ đã nhanh tay cất giấu toàn bộ dưới căn hầm bí mật của khu tứ hợp viện nhà mình. Để đ.á.n.h lạc hướng người ngoài, họ cố tình xây đè một chiếc tủ chứa đồ bằng gạch đỏ, dài ba mét, rộng hai mét ngay lối xuống hầm. Phủ lên trên là lớp ván gỗ dày cộp, vừa để cất đồ, vừa có thể làm giường ngủ.
Thấy Tiêu Nhã thực tâm từ chối thỏi vàng, Lâm Mạn thầm nghĩ mẹ chồng quả là người tuyệt vời, cô nguyện sau này sẽ dốc lòng hiếu kính bà.
Tiêu Nhã bảo Lâm Mạn cất gọn tiền và vàng, rồi dặn tài xế đ.á.n.h xe thẳng tới Bách hóa Tổng hợp. Bà nắm tay Lâm Mạn bước xuống xe, tươi cười hỏi: "Chúng ta đi ăn trước, hay đi dạo mua sắm trước nhỉ?"
Hoắc Thanh Từ đỡ lời: "Mẹ, con mua cho Lâm Mạn hai chiếc váy rồi, khăn mặt, bàn chải, chậu rửa mặt cũng sắm đủ. Hay là mình đi ăn trước đi!"
"Mẹ biết rồi, nhưng bấy nhiêu đó làm sao đủ? Nhà họ Lâm có cho Mạn Mạn mang theo cái gì đâu, đồ lót bên trong con lại chưa mua cho con bé."
Hoắc Thanh Từ nghe vậy đỏ mặt tía tai, lúng túng đáp: "Vậy... vậy hai người cứ thong thả đi dạo, con với cha đi mua ít hoa quả và bánh kẹo. Tối nay nhà mình mời người thân đến ăn cơm cơ mà?"
Nhìn điệu bộ ngượng ngùng của cậu con trai, Tiêu Nhã mỉm cười ân cần: "Kẹo thì con mua một cân rồi, thêm một cân nữa là được. Mạn Mạn gầy gò thế này, con mua cho con bé hai hộp sữa lúa mạch tẩm bổ nhé."
"Vâng ạ."
Hoắc Quân Sơn nho nhã bước tới hỏi vợ: "Tiểu Nhã, dạo xong lát nữa cả nhà mình đi ăn vịt quay Toàn Tụ Đức nhé, ý bà sao?"
Tiêu Nhã quay sang hỏi Lâm Mạn: "Mạn Mạn có thích ăn vịt quay không?"
"Con sao cũng được ạ."
Tiêu Nhã chốt hạ: "Thế lát nữa đi ăn vịt quay Toàn Tụ Đức, rồi mua thêm hai con mang về tối ăn. Tối nay hai chú và cô út của Thanh Từ sẽ qua chơi, cả hai anh trai và bố mẹ mẹ cũng tới. Con cứ chuẩn bị tinh thần mà nhận quà gặp mặt của bề trên nhé."
Đứa trẻ tốt nhường này, sao lại phải chịu cảnh đọa đày trong cái gia đình nghiệt ngã ấy cơ chứ? Tiêu Nhã thầm chua xót trong lòng. Mạn Mạn thì cao ráo mảnh mai, trong khi người mẹ chưa tới mét sáu, người cha cũng chỉ cao bằng cô. Tiêu Nhã chợt dấy lên nghi hoặc: Lẽ nào Mạn Mạn không phải ruột thịt nhà họ Lâm?
Bà đăm đăm nhìn khuôn mặt Mạn Mạn, càng nhìn càng thấy thân thương. Đôi mắt hạnh to tròn ấy, dường như bà đã từng bắt gặp ở đâu rồi thì phải? Nhưng cứ đến lúc then chốt là trí nhớ lại đình công.
Tiêu Nhã vừa mải nghĩ, vừa kéo Lâm Mạn lên tầng ba. Đầu tiên, hai người rẽ vào quầy bán đồ lót, định sắm vài bộ thay đổi.
Vòng một của Lâm Mạn rất đặn đà. Thời chưa xuyên không, cô thường chuộng loại áo n.g.ự.c thiết kế đặc biệt, ép c.h.ặ.t bầu n.g.ự.c để trông bớt nảy nở. Khi xuyên đến đây, cô đang mặc chiếc áo n.g.ự.c mỏng tanh, cỡ 34D. Dù vóc dáng mảnh mai nhưng số đo vòng một của cô lại cực kỳ bốc lửa. Những chiếc áo lót bằng cotton bày bán ở bách hóa trông mỏng manh quá đỗi, mặc vào rất dễ bị hớ hênh.
Tiêu Nhã chẳng màng bận tâm, cứ ưng mắt là gom, một lúc mua tận ba chiếc áo, quần lót cũng lấy dăm chiếc. Mua đồ lót xong, bà lại sắm cho cô hai bộ đồ ngủ cotton, hai chiếc áo cộc tay màu trắng tinh tươm, một chiếc váy ngắn xếp ly màu xanh lam. Bà định mua thêm cho cô chiếc quần dài, nhưng khựng lại vì phát hiện phiếu vải đã cạn sạch.
"Mạn Mạn, đợi cha mẹ tích cóp thêm phiếu vải, lúc đó sẽ gửi ra cho con may đồ nhé."
"Mẹ ơi, mẹ cứ giữ lại mà dùng."
"Đi nào, mẹ dẫn con đi mua mỹ phẩm. Nghe nói ngoài đảo khi thì ẩm ướt, khi thì gió rát, da dẻ dễ bị khô nẻ. Chúng ta mua thêm hai hộp kem Tuyết Hoa gửi ra đó cho con dùng."
Tiêu Nhã tay trái xách giỏ đồ, tay phải kéo Lâm Mạn lỉnh kỉnh bước về phía quầy mỹ phẩm.
"Đồng chí, cho hai hộp kem Nhã Sương, ba hộp sáp dưỡng ẩm Vạn T.ử Thiên Hồng, và một thỏi son."
Lâm Mạn vội cản: "Mẹ, không cần mua nhiều thế đâu ạ. Chắc ngoài đảo cũng có hợp tác xã mà."
Vương Diễm loáng thoáng nghe thấy giọng nói quen thuộc, giật mình ngẩng phắt đầu lên: "Sao lại là cô? Cô cướp mất đối tượng xem mắt của tôi, giờ lại còn vác mặt đến quầy của tôi mua hàng? Da mặt cô cũng dày thật đấy!"
Đúng là oan gia ngõ hẹp. Lâm Mạn không ngờ xui xẻo đến mức đụng ngay đối tượng xem mắt của Hoắc Thanh Từ giữa Bách hóa Tổng hợp.
Lâm Mạn còn đang đắn đo xem có nên diễn vai tiểu thư khuê các e ấp trước mặt mẹ chồng hay không, thì bất thình lình, người mẹ chồng vốn luôn hòa ái hiền từ của cô lại nổi trận lôi đình:
"Đồng chí, cô ăn nói kiểu gì thế? Dựa vào đâu mà chúng tôi không được đến quầy này mua đồ? Cô nói rõ ra xem nào! Hơn nữa, cô bảo con dâu tôi cướp đối tượng xem mắt của cô ư?"
"Con dâu? Bà là mẹ chồng của cô ta sao? Cô ta lấy chồng rồi, vậy mà hôm qua còn dám đi xem mắt với Hoắc Thanh Từ?"
