Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 439: Suy Sụp Khi Biết Bản Thân Mất Đi Khả Năng Sinh Sản

Cập nhật lúc: 08/04/2026 15:06

Kiều Diễn tường thuật lại toàn bộ câu chuyện Lâm Mạn sinh đôi cho bố mình nghe. Kiều Hồng Bân hỏi vặn lại: "Thế anh có định tới thăm con bé không?"

Kiều Diễn ủ rũ đáp: "Dẫu con có muốn tới thăm, e là người nhà họ Hoắc cũng đuổi cổ ra ngoài. Lòng con rối bời, bứt rứt nên mới tìm bố dãi bày tâm sự."

"Tất cả cũng tại con mụ Lý Trân. Nếu ả ta không cả gan đ.á.n.h tráo những đứa trẻ, làm gì có cơ sự đống bùng nhùng này.

Cái con bé Lâm Mạn ấy, nửa đời đầu chịu nhiều gian truân, cực khổ, ắt hẳn nửa đời sau sẽ được bù đắp, an hưởng thái bình. Anh cứ chờ mà xem!

Còn con bé Kiều Tư Điềm kia, hai chục năm đầu chễm chệ cướp lấy hạnh phúc của Lâm Mạn, thì những chuỗi ngày tiếp theo ắt hẳn sẽ lắm chông gai. Chắc vợ anh cũng kể rồi, nó đang nai lưng ra uống t.h.u.ố.c hòng kiếm thằng con trai nối dõi."

Kiều Diễn gật đầu thừa nhận: "Vâng, tiền t.h.u.ố.c men toàn ngửa tay xin Uyển Uyển. Đừng nói gì đến chuyện sinh con trai, chạy chữa lâu như vậy, bây giờ có muốn m.a.n.g t.h.a.i e cũng khó bằng lên trời."

Kiều Hồng Bân thở hắt ra một tiếng dài ảo não: "Haiz~! Cú đạp trời giáng của Lăng Phi đã cướp đi khả năng sinh sản của con bé. Bác sĩ bảo nó vẫn còn tia hy vọng mong manh, nhưng ta e là khó lắm.

Anh về bảo vợ anh cắt ngay viện trợ đi, cái bệnh viện y tế không trị được đâu. Con bé này vốn sinh ra đã thiếu phước phần.

Đúng là cái tên Tư Điềm không may mắn chút nào, tưởng đâu cuộc sống lên hương là "ức khổ tư điềm" (nhớ khổ mong ngọt), nào ngờ nửa đời sau chìm trong đau thương, mãi hoài niệm về chuỗi ngày êm ấm nửa đời trước.

Làm gì có cây mía nào ngọt cả hai đầu. Người ta khổ trước sướng sau, còn con bé sướng trước khổ sau, phúc phận chắc cũng cạn kiệt rồi."

Vương Xuân Lâm vừa qua đời, gia thế họ Vương đã bắt đầu tụt dốc thê t.h.ả.m. Không còn uy thế của cha mình chống lưng, Vương Thành Chương duy trì được cái chức danh hiện tại đã là một kỳ tích, chứ nói gì đến chuyện thăng quan tiến chức.

Nếu Vương Tinh Vũ muốn điều chuyển công tác, chỉ có nước cầu cạnh nhà vợ ra tay cứu vớt. Khốn nỗi, Kiều Tư Điềm đâu phải m.á.u mủ ruột rà, Kiều Hồng Bân hơi đâu mà chìa tay ra giúp sức.

Ngay cả Kiều Diễn, thân làm cha của hai đứa con trai, cũng đời nào chịu giang tay nâng đỡ chàng "rể hờ" Vương Tinh Vũ.

Hiện tại, mối quan hệ giữa Kiều Diễn và Kiều Tư Điềm thuộc dạng dở dở ương ương, tốt cũng chẳng phải tốt, xấu cũng không đến nỗi xấu. Biết không phải chung một dòng m.á.u, rào cản vô hình là điều khó tránh khỏi.

Nghĩ ngợi lung tung một hồi, Kiều Hồng Bân kéo ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy gửi tiết kiệm dúi vào tay Kiều Diễn.

Kiều Diễn ngơ ngác không hiểu ý đồ của bố: "Bố ơi, bố đưa con cái này làm gì?"

"Cầm lấy đem tặng cho con bé Lâm Mạn, làm quen lại từ đầu. Máu mủ ruột rà vẫn hơn người dưng nước lã, dù nó ruồng bỏ anh thì anh vẫn là bố đẻ của nó.

Giữ cho kỹ tờ biên lai này, đừng để vợ anh phát hiện. Cái cô ấy tính tình thất thường, nắng mưa khó đoán, lúc thì thế này, chốc lại thế kia."

Kiều Diễn cầm lấy tờ biên lai một nghìn đồng, định bụng sẽ mang tặng Lâm Mạn để xoa dịu mối quan hệ cha con đang rạn nứt.

"Bố ơi, có dịp họp hành nào, bố ráng nói đỡ vài lời với Trung tướng Hoắc giúp con. Cháu đích tôn của nhà họ vừa sinh hạ cặp sinh đôi, đến hôm đầy tháng kiểu gì cũng bày tiệc mừng rầm rộ."

"Anh muốn được mời dự tiệc đầy tháng chứ gì?"

"Dạ thôi bỏ đi bố. Vào ngày vui của nhà người ta, mình lù lù vác mặt đến phá bĩnh thì không hay chút nào. Bố cứ lựa lúc nào thuận tiện ghé qua là được."

Vâng lời căn dặn của Kiều Hồng Bân, Kiều Diễn lặn lội tìm đến nhà họ Hoắc vào đúng ngày Chủ Nhật được nghỉ. Biết ông ta mò đến, Lâm Mạn cứ trốn biệt trong phòng không ló mặt ra.

Khoản phong bao lì xì mà Kiều Diễn dúi cho Tiêu Hoa để tặng cho hai đứa bé, Lâm Mạn cũng bắt Tiêu Hoa trả lại y nguyên, kèm theo lời nhắn gửi ráo hoảnh: "Lần sau đừng cất công đến nữa".

Biết được thái độ quyết liệt của Lâm Mạn, Hoắc Lễ cũng chẳng buồn phí lời khuyên can. Ông lạnh lùng quay sang bảo Kiều Diễn: "Kiều Phó bộ trưởng, chuyện cũng đã trôi qua lâu lắc rồi, nay anh đến nhận người thân làm gì nữa?

Gia đình họ Kiều các anh đã chấp nhận Kiều Tư Điềm làm con gái nuôi, thì Tiểu Mạn cũng đã gạt bỏ mọi chuyện. Anh không cần phải cố đ.ấ.m ăn xôi thêm làm gì."

"Cụ Hoắc à, Tiểu Mạn dẫu sao cũng là con ruột của tôi. Bấy lâu nay tôi e ngại không dám đến thăm vì sợ con bé giận, nay nghe tin con bé sinh đôi nên mới đ.á.n.h liều đến ngó qua một chút."

"Kiều Phó bộ trưởng, Tiểu Mạn đã không màng nhận tổ quy tông họ Kiều thì thôi, đừng ép uổng con bé. Nó vẫn đang trong tháng ở cữ, khóc lóc nhiều sẽ tổn thọ. Vậy nên, mời anh về cho!"

Kiều Diễn ôm nỗi buồn não nuột lê bước ra về. Ông ta đành trả lại số tiền cho bố mình. Câu chuyện này từ đầu chí cuối, ông ta không hề hé răng nửa lời với Ôn Uyển.

Cứ nghĩ đến cảnh đứa con gái ruột rà ruồng rẫy không thèm nhận mình, mỗi khi tan sở về nhà, ông ta lại chui tọt vào nhà vệ sinh đốt liền hai điếu t.h.u.ố.c giải sầu.

Kiều Tư Điềm uống cả núi t.h.u.ố.c bắc mà cái bụng vẫn lép xẹp. Xót ruột, cô ả lại bỏ đống tiền chạy chữa danh y. Vị danh y nọ phán một câu xanh rờn.

Kiều Tư Điềm c.h.ế.t điếng người, hoảng loạn hỏi dồn: "Bác sĩ ơi, ông nói trong m.á.u tôi có chứa độc tố thực vật liều lượng nhỏ là sao? Độc tố thực vật gì cơ, lẽ nào do tôi nốc đống t.h.u.ố.c bắc vớ vẩn nên mới trúng độc?"

Vị bác sĩ khẽ lắc đầu: "Chuyện này tôi cũng không rành lắm. Cơ mà nhìn qua các cơ quan nội tạng của cô vẫn hoạt động bình thường, chứng tỏ độc tố này không gây c.h.ế.t người đâu. Tạm thời cô cứ ngưng uống t.h.u.ố.c một thời gian xem sao."

"Thế liệu có ảnh hưởng gì đến việc sinh đẻ của tôi không?"

"T.ử cung của cô từng bị tổn thương nghiêm trọng, ròng rã cả năm trời không có thai, e là hy vọng làm mẹ cực kỳ mong manh."

Kiều Tư Điềm rụng rời chân tay, không ngờ mình trúng độc đã đành, lại còn vĩnh viễn đ.á.n.h mất khả năng sinh sản.

Đón nhận hung tin này, cô ả khuỵu ngã xuống sàn, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Tại sao? Ông trời sao lại đối xử bất công với tôi như vậy? Tôi chỉ ước ao một đứa con trai thôi mà, sao lại khó khăn đến thế."

Vị bác sĩ thấy Kiều Tư Điềm suy sụp tinh thần cũng chẳng biết an ủi ra sao. Ông khuyên giải: "Cô ơi, ngồi dưới đất lạnh lẽo lắm, cô đứng lên đi. Đừng nản lòng thoái chí, dù gì cô cũng đã có hai cô công chúa rồi. Con trai hay con gái thì cũng là m.á.u mủ ruột rà, cô phải suy nghĩ thoáng ra một chút."

"Không, con trai với con gái làm sao mà giống nhau được. Con trai là vàng là bạc, con gái là mớ rác vứt đi. Con trai nối dõi tông đường, con gái thì phải gả cho người ngoài.

Tôi chỉ có hai đứa con gái, mốt chúng nó đi lấy chồng hết, thì lúc tôi già cả ốm đau ai lo cho tôi? Không có con trai thì khác nào tiệt nọc tuyệt tự hả trời!"

Lần này, Kiều Tư Điềm thực sự gục ngã hoàn toàn. Thà nghe tin chồng c.h.ế.t, còn đỡ sốc bằng việc biết mình vĩnh viễn không thể mang thai.

Chồng c.h.ế.t thì lấy chồng khác, nhưng không thể sinh con thì cuộc đời này của cô coi như vứt xó rồi!

"Cô ơi, cô cứ ngồi bệt dưới đất khóc lóc thế này cũng có giải quyết được gì đâu!"

Kiều Tư Điềm hoang mang tột độ, mất đi khả năng làm mẹ, cô cũng không thể quyên sinh cho nhẹ nợ. Không được, cô phải nhanh ch.óng vác mặt về nhà đẻ bàn mưu tính kế với bố mẹ xem bước tiếp theo phải làm gì.

Dặn dò bác sĩ vài lời, Kiều Tư Điềm lê bước ra khỏi bệnh viện, ba chân bốn cẳng chạy thẳng về nhà mẹ đẻ.

Vừa bước chân vào nhà, cô ả lập tức chốt c.h.ặ.t cửa phòng. Ôn Uyển ngơ ngác không hiểu mô tê gì: "Tư Điềm, con lại chạy về đây làm gì thế?"

Kiều Tư Điềm mếu máo rưng rưng: "Mẹ ơi, to chuyện rồi!"

To chuyện gì cơ chứ? Lẽ nào vợ chồng chúng nó đưa nhau ra tòa ly dị?

"Có chuyện gì thế hả con, sao lại khóc lóc thế này?"

"Mẹ ơi, con mới đi khám chỗ một vị danh y nổi tiếng lắm. Bác sĩ bảo trong m.á.u con có chứa độc tố thực vật liều lượng nhỏ, mà chất độc này cứ nằm lỳ trong người không bài tiết ra được."

"Trúng độc á? Cơ thể con có sao không?"

"Bác sĩ bảo lượng độc tố thực vật trong cơ thể con không gây nguy hiểm tính mạng, chắc là do di chứng của đống t.h.u.ố.c bắc con uống thừa lại."

Ôn Uyển thở phào nhẹ nhõm: "Thuốc nào cũng có ba phần độc, uống ít thôi con ạ."

"Mẹ ơi, bác sĩ bảo t.ử cung của con từng bị tổn thương nặng nề, ròng rã cả rưỡi trời không thụ thai, cơ hội làm mẹ gần như bằng không. Ông ấy còn phán con nốc quá liều t.h.u.ố.c, buồng trứng đang có dấu hiệu lão hóa sớm."

"Cái gì? Con vĩnh viễn mất khả năng sinh sản thật á?"

"Vâng ạ, mẹ ơi, bây giờ con phải làm sao đây?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.