Trọng Sinh Thập Niên 60: Cướp Hôn, Chớp Nhoáng Gả Cho Sĩ Quan Lại Hóa Người Thắng Đậm - Chương 728: Ăn Chực Đồ Ăn Đưa Cơm
Cập nhật lúc: 13/04/2026 17:36
Lưu Nguyên hớn hở theo sát gót Hoắc Thanh Hoan, hai người rảo bước trên những bậc cầu thang, chẳng mấy chốc đã đứng trước cửa phòng 308.
Chỉ thấy Hoắc Thanh Hoan động tác thoăn thoắt thò tay vào túi móc ra một quả táo đỏ au, to bự, chìa ra trước mặt Lưu Nguyên.
"Gặp mặt chia phần, mời cậu ăn táo này."
Lưu Nguyên đỡ lấy quả táo, trên mặt tức thì nở rộ một nụ cười tươi như hoa, miệng ngoác ra tận mang tai, để lộ hàm răng trắng ởn, vui vẻ nói: "Cảm ơn anh Hoan nhé!"
Hoắc Thanh Hoan cười ha hả đáp lại: "Đừng khách sáo, lát nữa bọn mình cùng nhau xuống nhà ăn lấy cơm nhé. Chị dâu tôi cất công mang cho tôi không ít đồ ăn đưa cơm ngon lắm đấy, cậu nếm thử xem mùi vị ra sao."
Lưu Nguyên gật đầu lia lịa: "Được luôn, thế thì tôi cung kính không bằng tuân mệnh rồi! Nhưng mà tôi phải về phòng cất đồ đạc cái đã." Nói xong, cậu ta xoay người hướng về phía phòng bên cạnh, vừa đi vừa ngoái đầu vẫy tay chào Hoắc Thanh Hoan.
Dõi mắt nhìn theo bóng Lưu Nguyên khuất dần, Hoắc Thanh Hoan cũng xoay người bước vào phòng 308.
Vừa vào cửa, việc đầu tiên cậu làm là cẩn thận lấy quả táo còn sót lại trong túi ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn học.
Tiếp đó, cậu cúi người, mở tủ đồ cá nhân của mình, đem toàn bộ túi táo nặng trĩu nhét tọt vào trong.
Sau đó, Hoắc Thanh Hoan lại lấy từ trong chiếc túi lớn khác ra bốn hộp đồ ăn to đùng, lần lượt xếp ngay ngắn trên mặt bàn.
Cậu đưa tay, nắm lấy nắp của một hộp đồ ăn, khẽ dùng sức vặn, chỉ nghe "bốp" một tiếng giòn giã, nắp hộp đã được mở ra dễ dàng.
Ngay sau đó, cậu làm y hệt với ba hộp còn lại, mở tung tất cả các nắp.
Nhìn những hộp đồ ăn được sắp xếp gọn gàng trước mắt, Hoắc Thanh Hoan không kìm được nuốt nước bọt ực một cái, lẩm bẩm tự nhủ: "Chao ôi, có cải thảo chua cay ngon tuyệt, xốt nấm hương thịt bò thơm nức mũi, củ cải khô xào cay giòn rụm khai vị, lại còn cả gà xào ớt khô nhìn là ứa nước miếng nữa chứ.
Toàn là những món khoái khẩu của tôi, chị dâu cả đối xử với tôi thật sự quá tuyệt vời!" Nghĩ đến đây, trên gương mặt cậu ngập tràn nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện.
Sau đó, cậu vặn c.h.ặ.t nắp tất cả các hộp lại, cất riêng xốt nấm hương thịt bò và củ cải khô xào cay vào tủ đồ để dành bữa sau, hôm nay chỉ cần nhâm nhi cải thảo cay và gà xào ớt là đủ rồi.
Lưu Nguyên nâng niu quả táo đỏ tỏa hương thơm lừng, bước chân sáo vui vẻ trở về phòng 309.
Vừa đẩy cửa bước vào, cậu ta lập tức nhận ra mấy cậu bạn cùng phòng đang dùng ánh mắt đầy tò mò soi mói quả táo trên tay mình.
Trương Dũng nhịn không được lên tiếng hỏi: "Này, Lưu Nguyên, quả táo này cậu lấy ở đâu ra thế? Trông ngon mắt ghê!"
Nghe Trương Dũng hỏi, trên mặt Lưu Nguyên xẹt qua một tia đắc ý, cậu ta đung đưa quả táo trong tay, khoe khoang: "Hôm nay chị dâu của Hoắc Thanh Hoan đến thăm cậu ấy, xách theo bao nhiêu là đồ ăn ngon. Đây này, Hoắc Thanh Hoan tốt bụng tặng tôi một quả táo to tướng đấy."
Vừa dứt lời, Lưu Nguyên đã nóng lòng đem quả táo khổng lồ trên tay cẩn thận cất vào tủ đồ cá nhân.
Cậu ta thầm tính toán trong bụng, đợi đến chiều khi bụng đói meo mới lôi ra từ từ thưởng thức.
Cất táo xong, Lưu Nguyên xoay người chuẩn bị ra khỏi phòng để xuống nhà ăn. Cậu ta đang khấp khởi chờ đợi lát nữa được nếm thử tay nghề nấu nướng đồ ăn đưa cơm của chị dâu Hoắc Thanh Hoan đây.
Lúc này, La Siêu đứng cạnh cười trêu chọc: "Ây dà, lớp trưởng nhà ta ra tay hào phóng gớm nhỉ, tiện tay là mời cậu ăn ngay một quả táo to đùng thế này."
Lưu Nguyên nghe vậy, cười hì hì phụ họa: "Còn phải nói, lớp trưởng nhà ta chẳng những dung mạo xuất chúng, tính tình dịu dàng lương thiện, mà đối xử với mọi người cũng cực kỳ tốt.
Thế nên, tự nhiên ai gặp cũng quý thôi. Tôi còn nghe phong thanh, dạo này có khối người lén lút nhét thư tình vào ngăn bàn của lớp trưởng đấy nhé!"
Trương Dũng và La Siêu đồng thanh hô lên: "Ai cơ? Kẻ nào dám lén nhét thư tình vào bàn lớp trưởng nhà mình thế?"
"Tóm lại là tôi biết có đến mấy người lận, Trương Dũng này, cái cô Tống Chi mà cậu đang để ý ấy, cũng từng gửi thư tình cho lớp trưởng nhà mình đấy." Lưu Nguyên nói xong, liền ngân nga một khúc hát vui vẻ.
Trương Dũng nghe những lời này, mặt mày bỗng chốc như bị lửa táp, đỏ lựng lên, lan ra tận mang tai.
Cậu ta môi hơi run rẩy, ăn nói cũng bắt đầu lắp bắp: "Cậu... cậu nói sao? Tống Chi nhét thư tình cho lớp trưởng á? Chuyện... chuyện này xảy ra từ đời thuở nào vậy?
Trước đây tôi còn từng hỏi cô ấy, xem trong lòng cô ấy có để ý ai không, lúc đó cô ấy rành rành trả lời tôi là không có người trong mộng mà."
Lưu Nguyên khinh khỉnh trề môi, hừ lạnh một tiếng: "Hừ, ai mà biết được? Tống Chi trước đây từng về quê làm thanh niên trí thức mấy năm trời, có trời mới biết cô ta đã trải qua những chuyện gì dưới đó?
Lớp trưởng nhà mình vốn chẳng thèm để mắt tới cô ta, Trương Dũng à, tôi khuyên cậu cũng nên dẹp ý định theo đuổi Tống Chi đi, kẻo đến lúc bị cô ta xoay như chong ch.óng thì hối không kịp!"
Trương Dũng nghe những lời này, từ từ rủ mắt xuống, ánh sáng trong đôi mắt vốn lấp lánh hy vọng chợt vụt tắt ngúm. Cậu ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, dường như đang gồng mình suy nghĩ điều gì đó.
Tống Chi hình như năm nay đã hai mươi tư tuổi, xét theo lẽ thường thì nữ đồng chí lớn tuổi ngần này ắt hẳn đã yên bề gia thất rồi, thảo nào Hoắc Thanh Hoan chẳng mấy khi đáp lời cô ta.
"Được, tôi biết rồi."
Lưu Nguyên thấy Trương Dũng không hó hé thêm gì nữa, liền lôi hộp cơm từ trong tủ ra, đứng túc trực ngay cửa phòng 308 đợi Hoắc Thanh Hoan bước ra.
Hoắc Thanh Hoan vừa mới dọn dẹp mặt bàn sách bừa bộn đâu ra đấy, tay cầm một chiếc hộp cơm nhôm thong thả bước ra.
Cửa phòng vừa mở, cậu đã bắt gặp Lưu Nguyên đang đứng thẳng tắp như một vị môn thần trấn giữ ngay trước cửa.
Hoắc Thanh Hoan cười nói: "Đi thôi!"
Hai người sánh bước bên nhau, cùng hướng về phía nhà ăn. Vừa bước vào, Lưu Nguyên sành sỏi gọi một suất thịt nạc xào cà rốt, còn Hoắc Thanh Hoan thì chọn món đậu hũ rán xào ớt.
Lấy xong phần cơm canh, họ không nán lại nhà ăn mà bưng phần cơm của mình trở về phòng để dùng bữa.
Vừa bước chân vào phòng 308, Hoắc Thanh Hoan đã nhiệt tình dùng đũa gắp một nắm lớn cải thảo chua cay từ trong hũ thủy tinh của mình bỏ vào hộp cơm của Lưu Nguyên, tiếp đó lại điệu nghệ dùng thìa múc đầy hai thìa gà xào ớt khô thơm lừng rưới lên trên.
Làm xong mọi việc, Hoắc Thanh Hoan tươi cười rạng rỡ nói với Lưu Nguyên: "Xong rồi đấy, cậu mau mang về phòng mình mà từ từ thưởng thức đi!"
Lưu Nguyên mừng rỡ đón lấy hộp cơm, trên mặt ngập tràn vẻ cảm kích, liên miệng nói: "Cảm ơn anh Hoan nhé!"
Thấy Lưu Nguyên đã rời đi, Hoắc Thanh Hoan ngồi phịch xuống ghế trước bàn học, chuẩn bị dùng bữa.
Khi Lưu Nguyên bưng hộp cơm về tới phòng mình, mới phát hiện hai cậu bạn cùng phòng là Trương Dũng và La Siêu vẫn chưa về, lúc này trong phòng chỉ còn mỗi Trần Quốc Khánh.
Trần Quốc Khánh liếc mắt thấy hộp cơm của Lưu Nguyên điểm xuyết màu đỏ rực của cải thảo chua cay và gà xào ớt, không khỏi tò mò hỏi: "Lưu Nguyên, cậu nay lấy cơm ở nhà ăn số mấy thế? Hôm nay nhà ăn có phục vụ món cải thảo cay à?"
Lưu Nguyên vừa nhẹ nhàng đặt hộp cơm xuống bàn, vừa lắc đầu: "Tôi lấy ở nhà ăn số một, nhà ăn làm gì có cải thảo cay, mấy món đưa cơm này là tôi xin được từ chỗ lớp trưởng đấy. Hồi nãy tôi chẳng nói là chị dâu lớp trưởng xách theo bao nhiêu đồ ăn ngon đến thăm cậu ấy sao?"
Nghe thấy lời này, hai mắt Trần Quốc Khánh lập tức sáng rực lên, vội vã gặng hỏi: "Nhìn mấy món này trong bát cậu là biết ngon tuyệt cú mèo rồi, Lưu Nguyên cậu nói xem, nếu tôi qua xin lớp trưởng một chút, chắc lớp trưởng cũng cho tôi nếm thử chứ nhỉ?"
"Cái này thì tôi chịu, cậu tự thân đi mà hỏi đi! Cái món gà xào ớt này ngon vô đối, ngon đến mức tôi còn muốn xì tiền ra nhờ lớp trưởng mua giúp một hộp từ chỗ chị dâu cậu ấy cơ."
Nói đoạn, Lưu Nguyên không kìm được nuốt nước bọt cái ực, dáng vẻ như thể đã thèm khát món ngon này đến cùng cực rồi.
