Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Chương 354: Nghỉ Bán
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:40
Đêm nằm mơ, Chu Thanh Bách ôm lấy cô con gái rượu của mình mà cười ngây ngô.
Nhưng hắn định sẵn là phải thất vọng rồi.
Lâm Thanh Hòa đang ngủ đến nửa đêm thì đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
Cái cảm giác quen thuộc đó đã tới rồi!
Nhưng không cần phải xuống giường, cô đã lót sẵn đồ để chuẩn bị từ trước rồi!
Chu Thanh Bách bị động tĩnh của cô làm cho tỉnh giấc, vội hỏi: "Sao thế em, không khỏe ở đâu à?"
Lâm Thanh Hòa nhìn dáng vẻ lo lắng sốt sắng của người đàn ông này, lại nghĩ đến hai ngày qua anh đã vui mừng đến nhường nào, cô mím môi, có chút không nỡ nói cho anh biết, quyết định cứ để anh ngủ một giấc ngon lành đã.
"Không có gì đâu, em chỉ thấy hơi khát thôi." Lâm Thanh Hòa nói.
Chu Thanh Bách liền lồm cồm bò dậy, đi ra ngoài rót một ly nước ấm mang vào, Lâm Thanh Hòa uống xong rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Chu Thanh Bách vẫn còn lo lắng, thấy cô mỉm cười đi vào giấc ngủ, xác định không có chuyện gì mới tém lại góc chăn cho cô rồi mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau khi thức dậy, Chu Thanh Bách đã đến tiệm sủi cảo rồi, Chu Quy Lai mang một phần bữa sáng ngon lành qua cho cô.
"Mẹ, cơ thể mẹ có chỗ nào không thoải mái không ạ?" Chu Quy Lai hỏi.
Trong lòng Lâm Thanh Hòa lúc này cũng vô cùng phức tạp.
Cái "bà dì" lần này đúng là biết trêu ngươi người ta mà.
Nhưng cũng may là mấy đứa con trai đều không biết, nếu không mà để xảy ra cái sự hiểu lầm tai hại này thì đúng là muối mặt với con cái.
"Không có chuyện gì đâu." Lâm Thanh Hòa nói: "Con ăn sáng chưa?"
"Con ăn rồi ạ." Chu Quy Lai gật đầu, thấy sắc mặt mẹ quả thực vẫn tốt mới yên tâm, sau đó cậu lại không hiểu nổi, sao hai ngày nay cha cậu đối xử với mẹ cứ như đối xử với đồ sứ dễ vỡ vậy?
Lâm Thanh Hòa vừa ăn cơm vừa hỏi: "Hôm nay tâm trạng cha con thế nào?"
"Hôm nay cha con tâm trạng cũng cực kỳ tốt, cứ như nhặt được bảo bối gì lớn lắm ấy." Chu Quy Lai lập tức đáp, rồi nhìn mẹ mình: "Mẹ, mẹ nói thật cho con biết đi, con thấy hai ngày nay cha con tâm trạng vui đến mức sắp bay lên trời luôn rồi, con lớn bằng chừng này chưa thấy lúc nào ông vui như thế cả."
Lâm Thanh Hòa thở dài một tiếng.
Chuyện này bảo cô phải nói thế nào đây?
Ăn xong, cô bảo thằng ba dọn dẹp bát đũa mang qua tiệm sủi cảo, còn mình thì đi dạy học.
Trên đường đi cô bắt đầu suy nghĩ, nên làm gì để dỗ cho Thanh Bách nhà mình vui đây?
Hai ngày nay cô cứ ngỡ mình mang thai, nên đã không ít lần làm mình làm mẩy, hết đòi cái này lại yêu cầu cái kia, còn chẳng thèm cho anh sắc mặt tốt.
Nhưng anh chẳng hề có một lời phàn nàn nào.
Không những không có ý kiến gì, ngược lại còn dỗ dành, cưng chiều, coi cô chẳng khác nào tổ tông mà thờ phụng.
Lúc này cô thấy chột dạ, cực kỳ chột dạ.
Nhưng cô cũng chẳng hiểu nổi tại sao lại như vậy, trước đây mọi chuyện vẫn bình thường, lần này lại trễ tận bốn ngày, cộng thêm việc trước đó anh "chăm chỉ" như vậy, cô lại có những triệu chứng kia, tự nhiên cô sẽ nghĩ như thế thôi.
Dù sao thì tuy con trai đã có ba đứa và đều lớn cả rồi, nhưng thực tế bản thân cô chưa từng m.a.n.g t.h.a.i hay sinh nở bao giờ, lấy đâu ra kinh nghiệm chứ.
Đúng là có chút "thấy gió bảo có mưa" rồi.
Buổi sáng dạy xong, cô chẳng dám qua đối mặt với Thanh Bách nhà mình, đi thẳng về khu nhà tập thể luôn. Chu Thanh Bách giao cửa hàng cho con trai thứ quản lý, còn mình thì xách một phần cháo sườn hạt sen quay về.
Lâm Thanh Hòa thấy Thanh Bách nhà mình như vậy, trong lòng càng thêm áy náy, Chu Thanh Bách nói: "Sao thế? Mau ăn đi, lát nữa là nguội mất đấy."
"Thanh Bách." Lâm Thanh Hòa nhìn anh trân trân.
Chu Thanh Bách nhìn lại cô, hỏi: "Hửm?"
Lâm Thanh Hòa liếc anh một cái, cúi đầu ăn cơm, ăn xong Chu Thanh Bách dọn dẹp bát đũa, hỏi: "Chiều nay em còn tiết không?"
"Còn hai tiết nữa." Lâm Thanh Hòa đáp.
"Vậy anh đi đón em."
"Không cần đâu, tan học em tự qua đó." Lâm Thanh Hòa lắc đầu.
Chu Thanh Bách liền bảo: "Vậy em đi nghỉ ngơi một lát đi."
Lâm Thanh Hòa quả thực có chút mệt, lúc đến kỳ này đúng là rất dễ mệt mỏi, thế là cô đi ngủ trước.
Nhưng chuyện như thế này làm sao mà giấu mãi được.
Hơn nữa Lâm Thanh Hòa cũng không định giấu, cho nên lúc chập tối, hai vợ chồng ăn cơm tối xong về nhà trước, vừa đóng cửa lại Lâm Thanh Hòa đã thú nhận luôn.
"Thanh Bách, em... cái đó của em tới rồi." Lâm Thanh Hòa nói lời này mà cúi gầm mặt xuống như học sinh tiểu học phạm lỗi, hoàn toàn không dám nhìn Thanh Bách nhà mình.
Chu Thanh Bách ngẩn người hỏi: "Cái gì tới cơ?"
"Thì là cái đó ấy." Lâm Thanh Hòa mím môi, nhìn anh nói: "Không có mang thai, tối qua nó tới rồi."
Chu Thanh Bách cả người đờ đẫn ra, Lâm Thanh Hòa vội vàng nói: "Thanh Bách, em không cố ý đâu, tại trước đó trạng thái của em như vậy, với lại anh cũng biết em vốn dĩ chẳng có kinh nghiệm gì mà, nên... nên mới hiểu lầm, anh đừng giận nhé." Nói đến đoạn cuối, giọng cô nhỏ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy.
Chột dạ, cả đời này Lâm Thanh Hòa chưa bao giờ chột dạ đến thế.
Chu Thanh Bách nhìn vợ mình như vậy, nói: "Không có thì thôi vậy."
Lâm Thanh Hòa nhìn anh, rồi vội vàng chạy ra ngoài pha cho anh một ly mật ong, Chu Thanh Bách liếc nhìn vợ một cái rồi đón lấy uống cạn.
"Vợ ơi, anh không có đau lòng đâu." Chu Thanh Bách nói rất bình thản.
Nhưng cả một đêm anh không ngủ được, ngày hôm sau anh cũng chẳng buồn đi làm ăn nữa, viết một tờ giấy dán lên cửa tiệm: "Nghỉ bán một ngày."
"Cha mình vậy mà lại đòi nghỉ ngơi sao?" Chu Toàn và Chu Quy Lai đều kinh ngạc đến ngây người.
Không chỉ hai anh em, mà cả Hổ T.ử và Chu Nhị Ni cũng vậy.
"Mấy đứa cứ lo việc của mình đi." Lâm Thanh Hòa xua tay.
Cô biết cái sự hiểu lầm tai hại này đã giáng một đòn quá lớn vào Thanh Bách nhà mình, anh đã hằng mong mỏi, trông chờ bao nhiêu năm nay mà chẳng được.
Khó khăn lắm mới thấy chút hy vọng, không ngờ cuối cùng lại là "giã tràng xe cát", làm sao mà không thất vọng, không hụt hẫng cho được.
Tin tức Chu Thanh Bách nghỉ bán một ngày không làm ăn gì đã được Hứa Thắng Mỹ kể lại cho Chu Phụ và Chu Mẫu nghe.
"Cậu nhỏ con hôm nay cả ngày không mở cửa tiệm sao?" Chu Mẫu ngạc nhiên hỏi.
"Vâng ạ, cũng chẳng biết là có chuyện gì, hai ngày trước cậu nhỏ còn vui lắm, cháu còn thấy cậu cười nữa, hôm nay chẳng biết sao, cả ngày cứ ở lì bên khu nhà tập thể." Hứa Thắng Mỹ nói.
"Hay là cãi nhau với mợ nhỏ con rồi?" Chu Mẫu đoán già đoán non.
"Cãi nhau cái gì mà cãi, bà đừng có mà xen vào linh tinh." Chu Phụ mắng bà.
"Tôi đâu có xen vào, nhưng mà đến cả cửa hàng cũng không mở thì làm sao mà được?" Chu Mẫu nói.
Tô Đại Lâm và Chu Hiểu Mai từ bên ngoài trở về, lúc này mới hơn sáu giờ, hôm nay họ đóng cửa sớm.
"Thắng Mỹ, bên con hôm nay tan làm sớm thế à." Chu Hiểu Mai hỏi.
"Vâng, hôm nay tuyết rơi dày nên đóng cửa sớm ạ." Hứa Thắng Mỹ gật đầu.
"Hiểu Mai à, con có gặp chị dâu tư không?" Chu Mẫu vội vàng hỏi.
"Dạ không, chị tư sao thế mẹ?" Chu Hiểu Mai tháo khăn quàng cổ ra hỏi.
"Chị dâu tư với anh tư con hình như cãi nhau rồi, hôm nay anh tư con cả ngày không mở cửa hàng đấy." Chu Mẫu kể.
Chu Hiểu Mai ngẩn người, nhìn Hứa Thắng Mỹ hỏi: "Cậu nhỏ con hôm nay cả ngày không mở cửa thật à?"
"Vâng ạ." Hứa Thắng Mỹ gật đầu.
"Giờ vẫn còn sớm, con qua đó xem sao đi." Chu Mẫu giục.
"Được ạ, nhưng mẹ cũng đừng lo lắng quá, anh tư với chị tư nhà mình không bao giờ cãi nhau được đâu." Chu Hiểu Mai nói, rồi lại quàng khăn vào.
Tô Đại Lâm cũng đi theo cùng, hai vợ chồng cùng nhau đi qua khu nhà tập thể.
