Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Chương 5: Ba Đứa Con Trai Phản Phái

Cập nhật lúc: 19/04/2026 23:38

"Mẹ ơi, con đói bụng."

Một đứa trẻ quần áo rách rưới cẩn thận kéo vạt áo cô, câu mở đầu quen thuộc này đã kéo Lâm Thanh Hòa đang trong trạng thái ngẩn ngơ trở về thực tại.

Lâm Thanh Hòa nhìn đứa trẻ gầy gò như một con khỉ con này, ánh mắt phức tạp, lại một lần nữa rơi vào trạng thái trầm ngâm ngẩn ngơ.

Cô cũng không ngờ mình lại cứ thế mà xuyên không, hơn nữa còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết m.á.u ch.ó mà mình từng đọc.

Đây là điều cô mới nhận ra sau khi tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.

Bởi vì ấn tượng sâu sắc nhất của cuốn tiểu thuyết này đối với cô chính là ba đại phản phái trong truyện: Chu Khải, Chu Toàn, Chu Quy Lai.

Ba người này là anh em ruột, anh cả Chu Khải, anh hai Chu Toàn, em ba Chu Quy Lai.

Cái tên này mang ngụ ý mong người cha đang ở tiền tuyến của đơn vị tổ chức có thể sớm ngày khải hoàn trở về.

Nhưng cái tên chẳng mang lại tác dụng gì, cha của chúng không thể khải hoàn trở về, mà phải giải ngũ giữa chừng.

Điều này đã mang đến một đòn đả kích chí mạng cho gia đình này.

Bởi vì mẹ của ba đại phản phái này, cũng chính là nguyên chủ, với tư cách là một bông hoa của thôn, sở dĩ cô ta bằng lòng gả cho người cha phản phái, điều cô ta nhắm trúng và mưu đồ, chính là muốn có một ngày được làm quan phu nhân.

Từ nhỏ cô ta đã ấp ủ giấc mộng bay lên cành cao biến thành phượng hoàng.

Và vì mục tiêu này, nguyên chủ đã kiên quyết gả cho người cha phản phái. Đối với người cha phản phái quanh năm không ở nhà, cho dù có về nhà thì m.ô.n.g chưa kịp nóng chỗ đã phải đi, hơn nữa ngay cả một câu tình cảm dễ nghe cũng không biết nói, cô ta đều dùng chút kiên nhẫn ít ỏi của mình để bao dung.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức bao dung, những sự dịu dàng ấm áp khác thì đừng hòng cô ta cho thêm.

Là một bông hoa của thôn, nguyên chủ từ nhỏ đã đẹp đến lớn, vốn dĩ tính tình cao ngạo, chỉ có người khác dỗ dành cô ta chứ làm gì có chuyện cô ta hạ mình đi nói ngọt với người khác?

Nhưng vì mỗi tháng người cha phản phái đều gửi tiền về đúng hạn, nên nguyên chủ tuy không mấy mặn mà với hắn, nhưng mỗi lần hắn về vẫn sẽ giả lả ứng phó đôi chút, nhờ vậy mới có ba đứa con trai.

Nhưng cục diện này chỉ duy trì cho đến khi người cha phản phái giải ngũ.

Người cha phản phái vì bị thương nên phải giải ngũ.

Nhưng bất kể là vì lý do gì mà giải ngũ, tóm lại giấc mộng quan phu nhân của nguyên chủ đã tan vỡ, tiếp theo mỗi tháng cũng không còn mười mấy tệ tiền trợ cấp ổn định nữa, cộng thêm người cha phản phái lại không phải là người chu đáo, những lời an ủi dễ nghe cũng không biết nói, những chuyện tình yêu tình đương thì càng không cần phải nghĩ tới.

Vốn đã chịu đả kích, nguyên chủ làm sao chịu đựng nổi cuộc sống như vậy?

Sống chung dưới một mái nhà, oán hận của nguyên chủ ngày một sâu sắc, tính tình càng lúc càng nóng nảy, đối với ba đứa con trai chưa bao giờ có sắc mặt tốt, động một chút là đ.á.n.h mắng, phạt đứng, bỏ đói.

Trưởng thành trong môi trường bạo lực gia đình như vậy, ba đứa con trai tuy không mấy chính phái, nhưng cũng chưa đến mức quá nghiêm trọng.

Ngòi nổ thực sự là, nguyên chủ - một nữ pháo hôi tuyến mười tám chuyên gây chuyện thị phi này - vào năm ba mươi mốt tuổi, tức là năm 77 khi kỳ thi đại học được khôi phục, đã bỏ trốn cùng một thanh niên trí thức thi đỗ đại học được về thành phố!

Nói đến đây, không thể không nhắc đến nhan sắc của nguyên chủ. Là một nữ pháo hôi tuyến mười tám, mặc dù dưới ngòi b.út của tác giả chỉ có vài câu miêu tả đất diễn.

Nhưng tác giả đã khá dụng tâm trong việc miêu tả dung mạo của cô ta, nói cô ta mắt ra mắt, mũi ra mũi, ở thôn nhà đẻ từ nhỏ đã đẹp đến lớn, là bông hoa của thôn danh bất hư truyền.

Hơn nữa cho dù người cha phản phái đã giải ngũ, mỗi tháng không còn tiền trợ cấp, nhưng cô ta cũng chưa bao giờ xuống đồng, toàn bộ dựa vào người đàn ông ít nói là người cha phản phái và ba đứa con trai nuôi dưỡng. Cô ta đã hút m.á.u cả gia đình để nuôi sống bản thân.

Người cha phản phái và ba đứa con trai đừng hòng đòi hỏi gì, nhưng cô ta nửa năm bắt buộc phải có hai bộ quần áo mới, ngày thường trên mặt lúc nào cũng phải bôi kem Tuyết Hoa, dầu vỏ trai.

Cộng thêm việc không phải ra ngoài dầm mưa dãi nắng, nên cho dù đã ba mươi mốt tuổi, nguyên chủ vẫn trẻ trung hơn hẳn những cô gái hăm lăm hăm sáu tuổi bình thường.

Hơn nữa nền tảng nhan sắc vốn có, lại biết cách ăn diện, nên dù ba mươi mốt tuổi thì đó vẫn là một mỹ nhân không tồi.

Lén lút qua lại với thanh niên trí thức xuống nông thôn kia, sau này kỳ thi đại học được khôi phục, thanh niên trí thức đó là lứa phần t.ử trí thức đầu tiên thi đỗ đại học, lúc này nguyên chủ không nhịn được nữa, dưới sự xúi giục của hắn ta, cô ta trực tiếp cuỗm sạch toàn bộ tiền và tem phiếu trong nhà rồi bỏ trốn cùng người ta.

Tác giả miêu tả bối cảnh của ba phản phái Chu Khải, Chu Toàn, Chu Quy Lai không dừng lại ở đó, giai đoạn sau còn viết về kết cục bi t.h.ả.m của nguyên chủ: bị thanh niên trí thức vứt bỏ, bị người ta lừa sạch tiền bạc, cuối cùng lưu lạc chốn phong trần, c.h.ế.t nơi đất khách quê người.

Còn ba đứa con trai phản phái của cô ta thì lại tạo dựng được danh tiếng không nhỏ trong giới hắc đạo, chỉ là kết cục không ngoại lệ, bao gồm cả người cha phản phái.

Lần tiếp theo người cha phản phái xuất hiện trong tiểu thuyết thì hắn đã hơn năm mươi tuổi, trong một lần đi ra ngoài tình cờ bắt gặp con trai cả đang liều mạng với người ta, và vì đối phương đông người nên rơi vào thế hạ phong.

Mặc dù thân thủ của người cha phản phái cực tốt, nhưng vì trên người có vết thương cũ, những năm đầu không được tĩnh dưỡng t.ử tế nên những năm qua thỉnh thoảng tái phát đến mức đi lại cũng khó khăn, làm sao có thể là đối thủ của đám thanh niên hai ba mươi tuổi?

Chưa ra được mấy chiêu đã bị người ta đ.â.m cho mấy nhát d.a.o, hơn nữa còn là mấy nhát chí mạng, chưa kịp để con trai cả Chu Khải gào khóc đưa hắn đến bệnh viện thì đã tắt thở.

Và sự việc của người cha phản phái là một ngòi nổ lớn, bởi vì cái c.h.ế.t của hắn đã hoàn toàn cắt đứt đường lui của ba đứa con trai phản phái, thúc đẩy ba đứa chúng nó thực sự bước lên con đường không lối thoát này.

Sau này trong đợt truy quét hắc đạo, Chu lão đại và Chu lão nhị liều mạng với nam chính làm cảnh sát, còn Chu lão tam thì lại đem lòng yêu bạn gái của nam chính - một cô gái dịu dàng lương thiện như thỏ trắng, tức là nữ chính.

Dưới ngòi b.út của tác giả, ban đầu ba anh em định thông qua điểm yếu là nữ chính để trừ khử nam chính. Chu lão tam giả vờ thiểu năng tiếp cận nữ chính, được nữ chính đưa về nhà chăm sóc, cuối cùng không những không lợi dụng cô mà ngược lại còn bị sự lương thiện và thuần khiết của cô thu hút.

Trực tiếp lún sâu vào đó, không thể tự thoát ra được.

Chu lão tam và nữ chính có không ít dây dưa, với tư cách là độc giả, lúc đó Lâm Thanh Hòa còn từng phàn nàn.

Bởi vì dưới ngòi b.út của tác giả, nữ chính hoàn toàn không có chút cảm giác nào với Chu lão tam si tình với cô.

Tác giả miêu tả Chu lão tam là một người đàn ông vô cùng nam tính, tướng mạo cũng rất tuấn tú, miệng lưỡi lại dẻo kẹo, đặc biệt biết cách lấy lòng con gái.

Thực tế thì dưới ngòi b.út của tác giả, tướng mạo của ba đại phản phái đều thuộc hàng top, có thể sánh ngang với nam chính, hơn nữa nếu hắn không đẹp trai, nữ chính cũng không thể thấy một kẻ vừa xấu xí vừa thiểu năng mà lại đưa về nhà được.

Quá trình thì không cần nói nhiều nữa, cuối cùng vì nữ chính lương thiện này, Chu lão tam cùng với anh cả anh hai của mình đều bị tóm gọn một mẻ.

Không ngoại lệ, tất cả đều nhận lấy kết cục bị xử b.ắ.n.

Cuốn tiểu thuyết này từ đầu đến cuối đều đang trải đường cho con đường tình yêu của nam nữ chính, dùng sự bất hạnh của người khác để làm nền cho hạnh phúc và tình yêu thuần khiết của nam nữ chính.

"Nương, nấu cơm chưa, con sắp c.h.ế.t đói rồi!"

Trong lúc Lâm Thanh Hòa đang chìm đắm trong cốt truyện từng đọc, bên ngoài có một thằng nhóc bẩn thỉu xông vào.

Nhìn thấy thằng nhóc này, trong đầu Lâm Thanh Hòa tự động nảy ra mấy chữ Chu Đại Oa Chu Khải, giống hệt như thông tin hiện lên trong đầu khi nhìn thấy Chu Nhị Oa đang kéo vạt áo cô đòi ăn.

Cũng chính vì tên của ba đứa con trai này mà cô mới nhận ra rốt cuộc mình đã rơi vào cái hang hùm miệng sói nào...

"Mẹ ơi, đại ca nói anh ấy đói rồi." Chu Nhị Oa quả không hổ là quân sư quạt mo trong ba anh em dưới ngòi b.út của tác giả, nghe xem, mới ba tuổi đã biết chơi tâm nhãn rồi, bản thân đòi ăn không được, liền họa thủy đông dẫn (đẩy họa cho người khác).

"A, a." Lúc này Chu lão tam vốn đang ngủ trên đầu giường đất cũng tỉnh dậy, đã một tuổi rồi, hiện tại vẫn chưa biết nói, ngay cả tiếng chMẹ ơi đơn giản nhất cũng không biết gọi.

Thế này thì hay rồi, ba tên đại phản phái gây họa tứ phương này đã tề tựu đông đủ, cô nên treo lên đ.á.n.h một trận trước, hay là đ.á.n.h một trận trước rồi mới treo lên?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Chương 5: Chương 5: Ba Đứa Con Trai Phản Phái | MonkeyD