Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Chương 666: Không Có Ấn Tượng

Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:25

Tiếp theo đó Chu Lục Ni gặp được Chu Nhị Ni, gặp ở tiệm trà.

Thấy Nhị Ni hiện giờ ăn mặc theo phong cách tri thức, nhan sắc vốn chỉ ba phần mà cứng nhắc trang điểm lên thành bảy phần, quần áo trên người, túi xách trong tay, nhìn qua là biết toàn đồ đắt tiền, cả người đâu còn thấy bóng dáng thôn quê ngày trước?

Trong lòng Chu Lục Ni càng thêm bất bình, nghĩ xem kiếp trước Chu Nhị Ni gả cho hạng người nào?

Tuy cũng coi là gả khá tốt, chị ta qua người giới thiệu mà gả cho một giáo viên tiểu học, trong số các chị em thì coi như rất ổn rồi, dù sao người ăn lương nhà nước cũng không thể so với kẻ bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

Nhưng làm sao có thể so sánh được với kiếp này chứ?

Nói đi nói lại, đó cũng là nhờ tìm được một người đàn ông tốt, Chu Lục Ni không khỏi hằn học nghĩ, nếu lúc trước để cô ta ở lại Kinh Thị, hiện giờ ngày tháng của cô ta chắc chắn còn tốt hơn cả Chu Nhị Ni ấy chứ!

Chu Nhị Ni hiện giờ thân giá thế nào, đối với thím tư vẫn trước sau như một không hề thay đổi, đối với thái độ ở quê cũng vậy, nhưng nếu bảo chị ta dung túng cho một kẻ mà trong ánh mắt lộ rõ vẻ không cam lòng và oán hận thì đó là chuyện không thể nào.

Chu Nhị Ni bây giờ không còn là Chu Nhị Ni của năm đó nữa, Vương Nguyên đã cho chị ta cảm giác an toàn cực kỳ đầy đủ, đến mức trước mặt mẹ chồng, Chu Nhị Ni cũng không còn khép nép như trước.

Thím tư nói cũng đúng, hợp thì đến không hợp thì đi, với Chu Lục Ni không hợp thì cũng chẳng có gì để nói.

Cho nên thái độ của Chu Nhị Ni khá nhạt nhẽo, tiếp đón thì cứ tiếp đón vậy thôi.

Chu Lục Ni cũng bực bội, vênh váo cái gì chứ, kiếp trước cũng chỉ gả cho một gã dạy học, còn bị cha mẹ chồng trọng nam khinh nữ hành hạ cả đời, kiếp này chẳng qua là gả được cho một người đàn ông tốt thôi!

“Chị em với anh rể đều qua đây, giờ cháu ngoại cũng lớn rồi, em còn chưa được thấy mặt cháu nữa.” Chu Lục Ni nói.

Đây là ý muốn qua chỗ Chu Tam Ni xem thử.

Chu Nhị Ni và Chu Tam Ni quan hệ tốt, vốn không muốn để cô ta qua quấy rầy, nhưng dù sao đây cũng là em ruột của Chu Tam Ni, nên chị ta liền bảo: “Em muốn qua đó thì chị đưa em đi.”

Chu Lục Ni liền tới chỗ Chu Tam Ni, Chu Tam Ni lúc này mới biết Chu Lục Ni vậy mà đã đến rồi.

So với lúc mới tới, Chu Tam Ni và Tô Đại Lâm thay đổi không hề nhỏ, đặc biệt là Chu Tam Ni, trước đây ở nhà làm trâu làm ngựa, bị rèn giũa thành cái tính lầm lũi làm việc, khổ sở vô cùng.

Nhưng sau khi qua đây, quần áo mới mặc vào, ngày ngày đi chợ mua thức ăn, bên tai cũng không còn hàng xóm láng giềng chỉ trỏ chuyện chị ta mãi chưa sinh con, còn phải vực dậy tinh thần để tiếp khách, có như vậy mới giúp chú tư thím tư bán được hải sản khô.

Vợ chồng bọn họ mới giữ được bát cơm.

Nhưng cũng phải nói, sự thay đổi hiện giờ thực sự quá lớn, nếu đứng trước mặt Chu Nhị Tẩu, e là người làm mẹ như bà ta cũng chưa chắc nhận ra được.

Hai năm nay Chu Tam Ni cũng có gửi tiền về, nhưng đều là gửi cho cha chị ta thôi, không nhiều, cũng chỉ là mấy chục tệ tiết kiệm được.

Mà Chu Tam Ni hiện giờ, tính tình đã rất cởi mở rồi.

Chu Lục Ni thấy người chị vốn từ nhỏ bị mình chế giễu khinh miệt hiện giờ thay đổi lớn như vậy, lòng đố kỵ càng khỏi phải nói.

Cô ta nhớ kiếp trước, trước khi cô ta xuống miền Nam đã nghe thấy một tin dữ.

Kiếp trước chị ta cũng gả cho Tô Đại Lâm, kiếp này không thay đổi, nhưng Tô Đại Lâm kiếp trước đi đường núi, không cẩn thận trượt chân, trực tiếp ngã xuống vực c.h.ế.t, còn chị ta cũng sinh được một đứa con trai, từ đó trở thành góa phụ ở Tô Gia Trang.

Lại còn là một góa phụ bị nhà chồng chỉ thẳng mặt mắng là mệnh khắc chồng, sau này thế nào không rõ, sau khi cô ta xuống miền Nam thì không quay về nữa, nhưng rõ ràng ngày tháng sẽ chẳng dễ chịu gì.

Nhưng không ngờ, kiếp này chị ta vậy mà lại tới Kinh Thị, nhìn bộ dạng ăn mặc này xem, thật thể diện biết bao, lại còn được nuôi trắng trẻo sạch sẽ, ai không biết còn tưởng là người Kinh Thị chính gốc ấy chứ!

Chu Tam Ni thấy Chu Lục Ni qua đây rõ ràng là có chút kinh ngạc, mà đối với đứa em gái ruột này, Chu Tam Ni thực sự chẳng có chút ấn tượng tốt đẹp nào.

Nhưng đã đến rồi, chị ta cũng không nói gì, chỉ hỏi: “Đến lúc nào vậy?”

“Chị, em đến từ hôm qua, hôm nay liền vội vàng qua thăm chị đây.” Chu Lục Ni nói.

“Vậy em định bao giờ về?” Chu Tam Ni lại hỏi.

Chu Lục Ni nghẹn lời, vốn dĩ cô ta còn muốn Chu Tam Ni nói giúp vài câu, ai ngờ Chu Tam Ni vừa mở miệng đã hỏi bao giờ về?

“Em hiện giờ ở đây giúp chú tư thím tư, em thấy cả rồi, chú tư thím tư ngay cả Hứa Thắng Cường còn giữ lại được.” Chu Lục Ni nói.

Cô ta cũng không ngốc, cũng biết phía Hứa Thắng Cường chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, chuyện ngồi tù không truyền về làng, chuyện ly hôn cũng chưa lan ra, nên cô ta tạm thời không biết.

Nhưng cô ta biết trước đó Hứa Thắng Cường làm riêng, hơn nữa quan hệ với nhà họ Chu cũng không tốt.

“Chuyện nào ra chuyện đó, hơn nữa giữ Hứa Thắng Cường lại cũng vì hiện giờ cậu ta đã tiến bộ rồi, còn em?” Chu Tam Ni liếc nhìn cô ta một cái.

Đứa em gái này là cùng chị ta lớn lên từ nhỏ, gần như cô ta vừa nhổm m.ô.n.g là chị ta đã biết cô ta định làm gì rồi, còn giấu được chị ta sao?

Hạng người này không phải kẻ biết chăm chỉ làm việc.

“Bao giờ về thì qua nói với chị một tiếng, chị có mua cho cha hai bộ quần áo, em mang về cho ông ấy.” Chu Tam Ni nói.

“Lần trước nương còn nói chị trong lòng không có bà ấy, đồ gửi về chỉ có cho cha chứ không có cho bà ấy.” Chu Lục Ni nói.

Chu Tam Ni không muốn nhắc đến người mẹ kia, lúc này có khách tới, Tô Đại Lâm bắt đầu tiếp khách.

Giao dịch một lần đã là hơn một trăm tệ.

Cùng với sự phát triển sâu rộng của cải cách hiện nay, kinh tế cũng bùng nổ, vật giá tuy tăng vọt nhưng lương của mọi người cũng tăng theo, đặc biệt là một số người có tiền, họ rất chịu chi cho ăn uống.

Tiệm đồ khô này của Lâm Thanh Hòa hiện giờ cũng đã thành tiệm lâu năm, có lượng khách quen rất ổn định, lợi nhuận vô cùng tốt.

Chu Lục Ni cũng nhìn thấy những thứ đang bán, toàn là đồ hiếm cả, ngay cả ở đời sau, đó cũng là những thứ cung cấp trong các nhà hàng cao cấp.

“Tiệm này cũng là của chú tư thím tư ạ?” Chu Lục Ni hỏi vậy nhưng trong lòng đã chắc chắn, mà cô ta cũng chính vì thế mới thấy có vấn đề, cái này cũng quá biết làm ăn rồi.

Nhưng cô ta đã thử rồi, hiện tại chẳng thử ra được gì cả.

“Em về đi, chị bên này không có rảnh tiếp em đâu.” Chu Tam Ni nói.

Lúc này là buổi sáng, khách khứa ra vào tấp nập, thực sự rất bận rộn, quả thật không có thời gian rảnh rỗi để ý đến Chu Lục Ni.

Nhưng chị ta nhìn sang Chu Nhị Ni, nói: “Lần trước mang về đã ăn hết chưa? Có cần lấy thêm gì không?”

“Vẫn chưa ăn hết, ăn hết em lại qua lấy.” Chu Nhị Ni nói.

Chu Tam Ni gật đầu, Chu Nhị Ni liền gọi Chu Lục Ni đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.