Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 225: Về Thôn
Cập nhật lúc: 18/04/2026 20:58
Ánh trăng rọi xuống chiếu lên người anh, giống như mạ cho anh một lớp vàng, Thẩm Hữu mặc áo sơ mi trắng trông rất thần thánh, thuần khiết đến mức khiến người ta không dám chạm vào.
Mấy ngày nay anh đều mặc áo sơ mi, chỉ là màu sắc khác nhau mà thôi, rõ ràng là chiếc áo sơ mi rất bình thường, nhưng mặc trên người anh lại giống như hàng thiết kế cao cấp vậy.
Anh là người mặc áo sơ mi trắng hợp nhất mà cô từng gặp!
Lòng yêu cái đẹp ai cũng có, Vân Thiển Nguyệt cũng không ngoại lệ, cô rất tán thưởng và thích những sự vật xinh đẹp, “Có chuyện gì sao?”
“Mợ hai bảo tôi bàn bạc với cô chuyện ngày mai đi xuống nông thôn.” Hàng lông mi dày và dài như chiếc quạt nhỏ của Thẩm Hữu chớp chớp, anh chỉ tay về phía phòng khách, “Đi thôi.”
Lông mi cũng quá dài rồi đi!
Còn dài và dày hơn cả của cô nữa!
Ông trời thật quá bất công, một người đàn ông to xác mà da trắng như trứng gà bóc, thế mà ngay cả lông mi cũng vừa dài vừa dày.
Vân Thiển Nguyệt không để lại dấu vết dời tầm mắt, cất bước đi theo.
Vừa vào phòng khách, ngồi xuống ghế, mắt Vân Thiển Nguyệt rất tinh, liếc thấy điện thoại cách đó không xa chưa được đặt ngay ngắn, ánh mắt cô khựng lại một chút.
Vừa nãy không có ai gọi điện thoại, sẽ là ai không đặt ống nghe ngay ngắn chứ?
Là quên, hay là cố ý?
Cô không khỏi nâng cao cảnh giác.
Thẩm Hữu rót cho Vân Thiển Nguyệt một tách trà, “Ngày mai chúng ta mấy giờ xuất phát?”
“Tôi thế nào cũng được.” Sợ đầu dây bên kia có người, Vân Thiển Nguyệt cố ý hạ thấp giọng.
Động tác uống trà của Thẩm Hữu khựng lại một chút, anh nâng mắt nhìn Vân Thiển Nguyệt với vẻ đăm chiêu, khóe miệng nở một nụ cười khó nhận ra, “Vậy chín giờ sáng nhé?”
“Được.”
“Có cần chuẩn bị đồ đạc gì không?”
“Chuẩn bị chút đồ ăn là được, những thứ khác thì không cần chuẩn bị đâu, nếu t.h.a.i p.h.ụ thấy khó chịu tôi có thể châm cứu cho chị ấy, hộp t.h.u.ố.c y tế tôi luôn mang theo bên người mà.”
Nói chuyện thêm hai câu, Vân Thiển Nguyệt liền đi về.
Từ đầu đến cuối, cô đều ép giọng xuống để nói chuyện.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô rất lâu, Thẩm Hữu mới quay người lại, đặt ống nghe điện thoại ngay ngắn.
Đầu dây bên kia không có ai, chỉ có tiếng tút tút.
Anh chỉ thử cô một chút, không ngờ phản ứng của cô lại lớn như vậy, tâm lý cảnh giác mạnh như thế, lần này anh có thể chắc chắn một trăm phần trăm trước đây cô đã quen biết anh!
Vậy tại sao anh lại không có ấn tượng gì, lẽ nào hôn mê quá lâu dẫn đến việc anh bị mất trí nhớ?
Sau khi về phòng, Vân Thiển Nguyệt uống liền mấy ngốc nước, cuối cùng dùng sức đặt mạnh cốc xuống bàn, hừ lạnh một tiếng, “May mà mình lanh lợi nhìn thấy ống nghe chưa đặt ngay ngắn, nếu không thì đã bị Thẩm Hữu tính kế rồi.”
Nếu cô đoán không lầm, chắc chắn anh đã điều tra ra việc trước đây cô từng gọi điện thoại đến nhà bạn anh, để kiểm chứng, liền để người đó nghe giọng của cô!
Quá gian xảo rồi!
Thẩm Hữu cũng quá thông minh rồi đi!
Sau này cô phải tránh xa anh ra một chút, lỡ như anh nhớ lại chuyện ở Thôn Hồng Diệp lúc trước thì không hay rồi!
Một đêm mộng đẹp.
Một nhóm người chỉnh đốn trang phục chuẩn bị xuất phát.
Triệu Tân còn phải đi làm, anh ấy đi cùng, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Chung Hàm Tú thì sẽ quay về, Chung Đại Quân và Tề Thúy Hồng phụ trách chăm sóc Chung Hàm Tú, cộng thêm thôn trưởng, Vân Thiển Nguyệt và Thẩm Hữu tổng cộng là sáu người.
Một chiếc xe chỉ có thể ngồi được bốn người, nhiều nhất là năm người, nếu cố chen chúc thì có thể ngồi được sáu người, nhưng có một t.h.a.i phụ, một chiếc xe căn bản không thể ngồi vừa, mà Tiền gia chỉ có một chiếc xe.
Thẩm Hữu đã dự liệu từ trước, đặc biệt kiếm một chiếc ô tô về.
Tiền Hướng Vinh nghi hoặc, “Thiên Hữu, chiếc xe này ở đâu ra vậy?”
“Cháu mượn ạ.”
“Xe mà cũng mượn được sao?”
“Đừng nói là xe, ngay cả xe tăng Thiên Hữu cũng có thể mượn được!” Mạc Nguyên Bạch vẻ mặt đầy tự hào.
Người ngoài chỉ coi như cậu ta đang nói đùa.
Xe tăng có thể giống nhau sao?
Thứ đó đâu phải tùy tiện là có thể mượn được!
Tuy nhiên Tiền Hướng Vinh và Tiền Vĩ Mậu lại không khỏi suy ngẫm sâu xa.
Hành lý đều đã được chất lên xe, để bảo đảm an toàn tính mạng cho Chung Hàm Tú, Vân Thiển Nguyệt và Chung Hàm Tú ngồi ở hàng ghế sau của cùng một chiếc xe, Thẩm Hữu lái xe, Chung Đại Quân lái chiếc xe còn lại, Tề Thúy Hồng ngồi bên trong.
“Còn ngẩn ra đó làm gì?” Thẩm Hữu liếc nhìn ghế phụ lái một cái.
Mạc Nguyên Bạch bám vào cửa sổ, không có ý định lên xe, có chút không dám nhìn thẳng vào mắt anh, “Cái đó, cái đó…”
“Nói!”
Mạc Nguyên Bạch liều mạng, nhắm mắt lại nói nhanh: “Tôi không đi nữa đâu, có cơ hội sẽ qua thăm cậu, bái bai.”
“Rầm.” Cửa xe bị đóng mạnh lại, cậu ta chuồn mất tăm.
Thẩm Hữu: “…”
Không cần đoán cũng biết, tại sao cậu ta lại ở lại, phần lớn là vì Tiền Chính Nhã.
Nếu có một ngày, người anh em nhỏ tuổi hơn mình lại biến thành anh rể, anh không biết mình có gọi nổi không nữa.
Tiền Chính Nhã chớp mắt, “Sao anh không đi?”
“Ở đây có thứ quan trọng hơn với tôi.”
“Thứ gì?”
“Là em đó.” Mạc Nguyên Bạch nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, đôi mắt sáng lấp lánh bên trong như chứa đựng cả ngàn vì sao, trong đồng t.ử phản chiếu hình bóng của Tiền Chính Nhã.
Nụ cười này có sức sát thương rất lớn, tim Tiền Chính Nhã như bị đ.á.n.h trúng, mất tự nhiên quay mặt đi.
Mạc Nguyên Bạch không đi, Triệu Tân liền ngồi ở ghế phụ lái của Thẩm Hữu, như vậy sẽ tiện chăm sóc Chung Hàm Tú hơn.
Tạm biệt Tiền gia, khởi hành xuất phát.
Ra khỏi thành phố, con đường dẫn đến nông thôn không hề bằng phẳng, mới khởi hành được một tiếng đồng hồ, Chung Hàm Tú đã bị say xe, kèm theo phản ứng của thời kỳ t.h.a.i nghén nôn mửa không ngừng, sắc mặt rất khó coi.
Triệu Tân xót xa vô cùng, “Hay là dừng lại nghỉ ngơi một lát nhé?”
Trong lúc anh ấy nói chuyện, Vân Thiển Nguyệt đã châm cứu cho Chung Hàm Tú, đút cho cô ấy một viên t.h.u.ố.c.
Chung Hàm Tú lập tức cảm thấy cơ thể tốt hơn nhiều, thế mà lại không buồn nôn nữa, sắc mặt cũng tốt hơn, cô ấy khàn giọng nói: “Thuốc Vân Thiển Nguyệt cho em uống rất hiệu quả, em đã đỡ hơn nhiều rồi, không cần nghỉ ngơi đâu.”
Cô ấy cười vỗ tay Vân Thiển Nguyệt, “Nghe nói em đã phẫu thuật cho Tiền lão gia t.ử?”
“Vâng.” Vân Thiển Nguyệt thu ngân châm lại.
“Ca phẫu thuật khó như vậy em đều có thể làm tốt, bây giờ chị rất an tâm.” Chung Hàm Tú cúi đầu vuốt ve đứa trẻ trong bụng, nở nụ cười hiền từ của một người mẹ, “Cuối cùng chị cũng có thể có đứa con của riêng mình rồi, hơn nữa sẽ không phải c.h.ế.t.”
Kết hôn mười hai năm, ba năm đầu không có con cô ấy một chút cũng không sốt ruột, thấy con nhà hàng xóm khóc lóc ầm ĩ còn thấy may mắn, nhưng khi đứa trẻ lớn đến ba bốn tuổi, có thể cãi lại bố mẹ, còn có thể chơi trò chơi, vô cùng đáng yêu, cô ấy nhìn ngôi nhà lạnh lẽo của mình mà không khỏi khao khát.
Ảo tưởng sinh được một đứa con, bất kể nam nữ, dạy nó đọc sách viết chữ, làm bạn với nó, nhưng thể chất của cô ấy rất khó thụ thai, hơn nữa không thể m.a.n.g t.h.a.i sinh con, điều này khiến cô ấy giằng xé suốt hai năm.
Sau khi nghĩ thông suốt, cô ấy quyết định muốn có một đứa con, lỡ như có thể thuận lợi sinh đứa bé ra, cô ấy cũng có thể sống sót thì sao!
Biết rõ hy vọng rất mong manh, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy ông trời sẽ thương xót cô ấy, chiếu cố cô ấy.
Thử suốt năm năm, vất vả lắm mới mang thai, cô ấy hưng phấn đến mức mấy ngày mấy đêm không ngủ được, sợ bọn họ biết được sẽ bắt cô ấy phá thai, cô ấy luôn cẩn thận che giấu, cho đến khi bụng không thể giấu được nữa mới bị phát hiện.
Bác sĩ kiểm tra cho cô ấy, nói khả năng rất lớn là một xác hai mạng, khả năng cực nhỏ là giữ lại được một người, cả hai đều sống sót là điều căn bản không thể.
Cô ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho cái c.h.ế.t, ba tháng nằm viện này, ngoại trừ lúc ngủ, thời gian còn lại đều được cô ấy dùng để đan áo len, may quần áo, làm giày đầu hổ, cô ấy chuẩn bị làm mười tám món quà sinh nhật cho con, cho đến khi đứa bé trưởng thành.
Ông trời có mắt, có lẽ là cảm thấy cuộc đời cô ấy quá khổ cực, nên đã phái Vân Thiển Nguyệt đến để giải cứu cô ấy, cô ấy có thể không phải c.h.ế.t, có thể đồng hành cùng con khôn lớn.
“Chị sẽ không c.h.ế.t, con của chị cũng sẽ không c.h.ế.t, mọi người sẽ cùng nhau hạnh phúc đến già.” Nhìn thấy Chung Hàm Tú, Vân Thiển Nguyệt nhớ đến Tiểu Bảo của cô.
Cô rất nhớ thằng bé!
Tiểu Bảo, con đợi thêm chút nữa, mẹ rất nhanh sẽ có thể gặp được con rồi!
Thẩm Hữu đột nhiên hắt hơi một cái, anh xoa xoa mũi, tiếp tục lái xe.
