Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 337: Tiểu Cường!
Cập nhật lúc: 18/04/2026 22:24
Đại đội bộ.
Trên bàn đặt ba đĩa cá áp chảo xếp rất cao, gần như mỗi người có thể chia được không dưới mười miếng, nếu Trần Tam Nương nhìn thấy chắc chắn sẽ thèm nhỏ dãi.
Vân Thần Quang không kịp chờ đợi chia sẻ với Thẩm Hữu những chuyện xảy ra trong thôn gần đây: “Thẩm đại ca, anh không biết thanh niên trí thức Lâm lợi hại thế nào đâu, vậy mà một lúc đào ra được hai cỗ t.h.i t.h.ể······”
“Tiểu Quang!” Lời nói được một nửa, Vân Bá Cừ ngắt lời cậu bé: “Đang ăn cơm mà.”
Ông và Tiểu Nguyệt không sao, nhưng Tào Khuê và Thẩm Hữu nghe xong, không chừng sẽ mất cảm giác ngon miệng.
Vân Thần Quang nhỏ giọng nói: “Vậy ăn cơm xong em lại kể cho anh nghe.”
“Được, lần này anh mang cho em một món đồ chơi nhỏ.” Thẩm Hữu chớp mắt với cậu bé.
Hai mắt Vân Thần Quang sáng rực lên, đứng dậy điên cuồng gắp cá cho anh: “Thẩm đại ca, đã lâu rồi anh không ăn cơm chị em nấu, phải ăn nhiều một chút, anh gầy đi rồi.”
Ánh mắt ân cần lấy lòng, Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy chỉ cảm thấy không chịu nổi: “Đồ nịnh bợ.”
Mắt thấy bát đã chất thành núi, Thẩm Hữu vội vàng ngăn cản: “Đủ rồi đủ rồi, nhiều nữa là ăn không hết đâu.”
Anh vừa ăn vừa cười nhìn Vân Bá Cừ: “Vân ông nội, chuyện nhà cửa mọi người không cần lo lắng, ngày mai cháu sẽ chở một xe gạch tới.”
Vân Bá Cừ tưởng anh tự bỏ tiền túi mua một ít gạch, giúp bọn họ xây nhà: “Không cần dùng đến gạch đâu, nhà ngói gạch trong thôn cũng chỉ có vài hộ, dùng gạch xây chuồng bò sẽ rước lấy lời ra tiếng vào, truy cứu kỹ ra sẽ bất lợi cho cháu.”
Tào Khuê cũng nói: “Ông cũng thấy vậy.”
“Mọi người yên tâm, cháu có lý do quang minh chính đại, bọn họ sẽ không nói gì đâu.”
Vân Thiển Nguyệt tò mò: “Lý do gì?”
“Đến lúc đó sẽ biết.”
Rõ ràng không có gió, Thẩm Hữu lại cảm thấy có chút ớn lạnh, vừa quay đầu sang, không hề phòng bị bị dọa cho giật nảy mình.
Phía sau bên phải anh có một bé trai khoảng tám chín tuổi đang đứng, làn da lộ ra bên ngoài trắng bệch, môi tím ngắt, toàn thân ướt sũng giống như vừa từ dưới nước lên vậy.
Ánh mắt nhìn xuống, cậu bé lơ lửng trên không trung!
Thẩm Hữu lúc này mới phát hiện, xuyên qua cậu bé có thể nhìn thấy đồ vật phía sau cậu bé.
Cậu bé không phải là người, là······ quỷ?
Trên đời sao có thể có quỷ!
Chắc chắn là anh nhìn nhầm rồi.
Khi Thẩm Hữu nhìn sang lần nữa, cậu bé vẫn ở đó, chỉ là cậu bé vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Vân Thiển Nguyệt, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cố gắng mấp máy môi đang định nói gì đó, thì thấy Vân Thiển Nguyệt đột nhiên đứng dậy: “Ông nội cháu ăn no rồi, muốn đi dạo trong sân một lát.”
Cùng với sự rời đi của Vân Thiển Nguyệt, cậu bé cũng rời đi theo.
Thẩm Hữu không thể ngồi yên được nữa, trong lòng vô cùng hoảng sợ, nhưng vẫn đi theo ra ngoài.
“Em đến rồi?”
Giọng điệu thấu hiểu, khiến Thẩm Hữu dừng bước.
“Chị ơi, là chị bảo em đến.” Có một luồng sức mạnh thu hút cậu bé đến, trên người cô có ánh sáng.
Vân Thiển Nguyệt sửng sốt một chút, cũng không nghĩ nhiều, có lẽ cô có một sức hút khó hiểu đối với quỷ hồn chăng.
Lấy ra một xiên kẹo hồ lô đưa cho cậu bé: “Chị có thể giúp em.”
Tiểu Cường kinh ngạc trừng lớn hai mắt, nhận lấy kẹo hồ lô ngậm vào miệng: “Ngọt quá, là thật!”
Cậu bé tin lời cô, nhưng cũng có chút e ngại: “Chị ơi, có gây thêm rắc rối cho chị không?”
Nghe thấy lời này, Vân Thiển Nguyệt thấy xót xa trong lòng: “Không đâu, chị chính là phụ trách giúp em hoàn thành tâm nguyện.”
“Em có biết em đã c.h.ế.t rồi không?” Dù sao cậu bé vẫn còn quá nhỏ.
“Em biết a.” Tiểu Quang l.i.ế.m kẹo hồ lô, nở nụ cười ngây thơ vô tà.
Tìm một chỗ ngồi xuống, Vân Thiển Nguyệt hỏi rõ ngọn ngành: “Là mẹ chồng của cô em đẩy em xuống nước sao?”
“Không phải, là tự em nhảy xuống nước.”
“Cái gì!” Câu trả lời ngoài dự đoán, khiến Vân Thiển Nguyệt sững sờ: “Tại sao em lại làm như vậy?”
“Em không muốn để cô vì em mà bị người ta mắng, muốn tiết kiệm chút lương thực cho các em ăn.” Tiểu Cường cười rất ngọt ngào: “Em tên là Tiểu Cường, cô nói muốn để em giống như con gián kiên cường sống sót, cho nên đặt cho em cái tên này, em rất thích, chị ơi, có phải rất hay không?”
“Hay.” Vân Thiển Nguyệt lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Em không sợ sao? C.h.ế.t rồi thì cái gì cũng không còn nữa.”
“Không sợ, em sống vốn dĩ đã là một sai lầm, là em khắc c.h.ế.t bố mẹ, còn liên lụy đến cô, cô đối xử với em rất tốt, mỗi lần cô đều chia phần cơm của mình cho em, lúc trời sấm sét còn kể chuyện cho em nghe, các em cũng rất hiểu chuyện nghe lời.” Nhắc đến cô, Tiểu Cường vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Trận mưa lớn kéo dài hơn hai mươi ngày khiến hạt giống trên ruộng của mấy huyện thành xung quanh bị cuốn trôi, lương thực trong kho cũng bị mốc hỏng mất hơn phân nửa, lại thêm ốm đau phải lấy t.h.u.ố.c, khiến ngôi làng vốn đã không khá giả gì lại càng thêm dậu đổ bìm leo.
Để chữa bệnh cho hai đứa trẻ, nhà chồng của Cát Thúy Lan đã tiêu sạch tiền tiết kiệm trong nhà, lương thực cũng phải gán nợ một phần, khiến bữa ăn của gia đình ngày càng kém.
Vốn dĩ Cát Thúy Lan có thể được chia một cái bánh ngô và một bát cháo, Tiểu Cường cũng có thể được chia một cái bánh ngô, bây giờ Cát Thúy Lan chỉ có nửa cái bánh ngô và một bát cháo loãng như nước lã, còn Tiểu Cường chỉ có nửa cái bánh ngô, một ngày chỉ được ăn hai bữa.
Hai đứa trẻ ốm đau nhanh đói, Cát Thúy Lan tự mình nhịn đói nhường lương thực cho hai đứa trẻ ăn, nhưng vẫn không đủ, ba người đói đến mức mặt mày vàng vọt, gầy gò ốm yếu.
Thấy tình cảnh này, Tiểu Cường kiên quyết nhảy xuống nước.
Cậu bé cho rằng, chỉ có cậu bé c.h.ế.t đi, mới có thể dư ra một chút lương thực cho cô và các em, bọn họ mới có thể sống.
Vân Thiển Nguyệt không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng lúc này: “Tiểu Cường, nhưng cho dù như vậy, cũng không tiết kiệm được bao nhiêu lương thực đâu!”
“Em biết, nhưng em cũng hết cách rồi, tay em xấu xí như vậy, người khác nhìn thấy em đều bỏ chạy, cũng sẽ không có ai mua em đi.” Đây cũng là cách không còn cách nào khác, cậu bé không muốn kéo chân cô đến c.h.ế.t.
Là cậu bé muốn c.h.ế.t sao?
Không, là bị ép đến bước đường cùng.
Dính ngón tay cô có thể chữa, trong không gian có nhiều lương thực cũng có thể giúp đỡ cậu bé, nhưng mọi thứ đều······ muộn rồi.
Nếu để cô gặp cậu bé sớm hơn một chút, vậy thì cậu bé có phải sẽ không c.h.ế.t không?
