Trọng Sinh Thập Niên 70, Cặp Vợ Chồng Già Trâu Ngựa Bỏ Con Trai Cưng Con Gái - Chương 449: Phiên Ngoại - Nhược Quỳ (2)

Cập nhật lúc: 01/03/2026 01:41

Lý Chiếu lái xe, Hàn Thừa Vũ và Hạ Nhược Quỳ ngồi ở phía sau.

Hai người dọc đường đi đều đang nói chuyện nhỏ to.

"Có chuyện gì không thể nói to ra, để anh cả cũng nghe một chút."

Hàn Thừa Vũ: Lý Chiếu làm anh vợ là làm chưa đủ rồi.

Hạ Nhược Quỳ cười mở miệng: "Không có chuyện gì đâu, anh cả, hai chúng em đang nói chuyện ăn Tết."

"Tết có về Kinh Thành không?" Lý Chiếu hỏi.

"Em chắc chắn phải về rồi, đã hứa với các em gái trong nhà, còn có cụ ngoại các cụ cũng đều ở Kinh Thành, em phải về thăm một chút."

"Em cũng về." Hàn Thừa Vũ nói.

"Cậu chắc chắn Tết còn có thể nghỉ phép sao?" Lý Chiếu hỏi.

"Chắc là được, hai chúng ta mấy năm nay đều chưa nghỉ phép năm bao nhiêu, chỉ có năm ngoái nghỉ, năm nay nghỉ tiếp một chút cũng rất bình thường."

"Hai chúng ta không nghỉ được lâu như Nhược Quỳ, Nhược Quỳ vừa nghỉ đông là phải về rồi."

Hạ Nhược Quỳ nhìn Hàn Thừa Vũ một cái.

Khóe môi Hàn Thừa Vũ cong lên một độ cong đắc ý, nhướng mày với Lý Chiếu.

"Nhược Quỳ đợi em, em đi cùng cô ấy, cô ấy một mình ngồi xe em không yên tâm, bây giờ trị an không tốt như vậy, ngộ nhỡ gặp phải người xấu gì thì làm sao?"

"Em gái nhà tôi bây giờ gặp phải người xấu, không biết là ai xui xẻo đâu?" Lý Chiếu nói.

Công phu của mấy cô con gái Hạ gia đều không tệ, tuy rằng không thể so với Hạ Trường Nhạc, nhưng tự bảo vệ mình vẫn không thành vấn đề.

Cộng thêm Hạ Tuệ Hòa rảnh rỗi là vũ trang cho các chị một chút, cho dù các cô gặp phải lúc vô cùng nguy hiểm cũng có thể cầm chân kẻ địch cầu cứu.

Ba người nói chuyện, xe rất nhanh đã đến Đại học Tỉnh thành.

Tỉnh D bên này kinh tế phát triển cũng không tệ, môi trường khí hậu cũng rất tốt.

Lúc bọn họ đến cổng trường, đã có không ít bạn học đeo túi lớn túi nhỏ đi vào trong, nhìn dáng vẻ hừng hực khí thế.

Khóe môi Hạ Nhược Quỳ cong lên, nhìn cổng trường cao lớn, trong lòng nói không nên lời hưng phấn.

Cô phải học tập thật tốt, tranh thủ thuận lợi tốt nghiệp, sau đó cùng làm việc với Hàn Thừa Vũ ở quân khu.

Hạ Nhược Quỳ nghĩ rồi, cô sẽ không vì Hàn Thừa Vũ mà từ bỏ lý tưởng của mình, nhưng công việc của cô ở đâu cũng được.

Tại sao không thể ở gần người yêu một chút chứ?

Cô nhất định sẽ nỗ lực ở lại quân khu.

Dáng vẻ ngẩng đầu của cô nhóc đẹp đến lạ thường, ánh nắng rơi trên tóc cô, thêm vài phần dịu dàng.

Trong mắt Hàn Thừa Vũ tràn đầy ý cười, hai người cùng đưa Hạ Nhược Quỳ đi báo danh.

Đều chuẩn bị xong, hai người lại vác hành lý đi đến ký túc xá.

Hôm nay cho phép đồng chí nam đi vào lầu ký túc xá nữ.

Nam sinh trước khi vào phải đăng ký.

Hàn Thừa Vũ và Lý Chiếu làm xong đăng ký, mỗi người xách một cái túi lớn của Hạ Nhược Quỳ, theo cô lên ký túc xá tầng ba.

Lúc Hạ Nhược Quỳ vào cửa, trong ký túc xá đã có hai cô gái đến rồi.

Ký túc xá hiện tại vẫn chưa chỉ định giường, ai đến trước người đó chọn trước.

Hai cô gái một người chọn giường trên gần cửa sổ, một người chọn giường dưới dựa vào tường bên trong.

Hạ Nhược Quỳ vừa vào cửa, hai người nhìn thấy cô, đồng thời cũng nhìn thấy hai chàng trai sau lưng cô.

Hai cô gái hơi có chút câu nệ cười cười với Hạ Nhược Quỳ.

"Chào cậu, tớ tên là Lý Hiểu Tuyết."

"Tớ tên là Trương Mạt Lị."

"Tớ tên là Hạ Nhược Quỳ."

Hạ Nhược Quỳ chào hỏi bọn họ.

"Đây là hai người anh của tớ." Hạ Nhược Quỳ giới thiệu, "Các anh ấy đưa tớ để đồ xuống sẽ đi ngay, không làm phiền lâu đâu."

"Không sao đâu, các cậu cứ từ từ dọn dẹp." Hai cô gái vội vàng nói.

Hàn Thừa Vũ nhanh nhẹn mở hành lý của Hạ Nhược Quỳ ra, hỏi cô muốn giường nào.

Hạ Nhược Quỳ chỉ chỉ giường dưới gần cửa sổ, Hàn Thừa Vũ nhanh nhẹn trải chăn đệm cho cô, lại cất những đồ đạc khác vào cái tủ Hạ Nhược Quỳ chỉ định.

"Những cái khác em từ từ dọn, anh và Lý Chiếu xuống lầu đợi em."

"Vâng, em dọn xong sẽ đi tìm các anh."

Hàn Thừa Vũ gật đầu, cùng Lý Chiếu rời đi.

Lý Chiếu đi tới cửa quay đầu nói một câu: "Xem xem có thiếu gì không, lát nữa chúng ta ra ngoài mua luôn."

"Vâng ạ, anh cả." Hạ Nhược Quỳ lên tiếng.

Hai người rời đi.

Lý Hiểu Tuyết đi đến bên cạnh Hạ Nhược Quỳ: "Tớ gọi cậu là Nhược Quỳ, cậu gọi tớ là Hiểu Tuyết, gọi cậu ấy là Mạt Lị."

"Được." Hạ Nhược Quỳ lên tiếng.

Cảm giác của cô đối với Lý Hiểu Tuyết và Trương Mạt Lị đều không tệ, hai người đều lạc quan hào phóng, nói chuyện cũng rất khách sáo.

"Họ là anh cả và anh hai của cậu à, nhìn trông không giống lắm?" Lý Hiểu Tuyết thăm dò hỏi.

Hạ Nhược Quỳ đỏ mặt: "Anh cả tớ và đối tượng của tớ."

"Đối tượng của cậu, anh ấy trông có vẻ lớn hơn cậu nhiều?" Trương Mạt Lị cũng thấy hứng thú, từ giường trên thò đầu ra muốn hóng chuyện một chút.

Hạ Nhược Quỳ hai má ửng hồng: "Lớn hơn một chút xíu."

"Các cậu quen nhau thế nào?" Hai cô nhóc tò mò cực kỳ.

Hạ Nhược Quỳ không biết nên nói thế nào, quá trình cô và Hàn Thừa Vũ quen biết cũng khá thú vị.

"Sau này kể cho các cậu nghe." Cô nói một câu cho qua chuyện.

Câu hỏi của hai cô gái vừa rồi, làm cô nhớ tới lần đầu tiên cô và Hàn Thừa Vũ gặp mặt.

Lúc đó, ở bệnh viện hai người bọn họ vội vàng từ biệt, không ngờ sau này lại gặp nhau, sau đó nữa cô mới biết anh là Hàn Thừa Vũ.

Cái viện nhà các cô ở chính là của anh.

Khóe môi Hạ Nhược Quỳ cong lên cười.

Lý Hiểu Tuyết chậc chậc hai tiếng: "Quả nhiên, phụ nữ rơi vào tình yêu, sẽ tỏa ra một loại hào quang khiến người ta ghen tị."

Mặt Hạ Nhược Quỳ càng đỏ hơn, cô ấn ấn má mình, nhanh nhẹn dọn dẹp xong những đồ đạc khác.

"Lát nữa tớ phải xuống ăn cơm với anh cả và đối tượng của tớ, về muộn một chút, các cậu có đồ gì cần tớ giúp mang về không?"

"Không cần đâu, Nhược Quỳ, hai bọn tớ lát nữa cũng phải ra ngoài ăn cơm, thuận tiện đi dạo gần trường học, làm quen môi trường một chút, thiếu gì bọn tớ tự mua về là được."

"Được, vậy tớ đi trước đây." Hạ Nhược Quỳ vẫy tay với hai người, đeo túi đeo chéo rảo bước xuống lầu.

Lý Hiểu Tuyết và Trương Mạt Lị cảm thán một chút.

"Hơi ghen tị nha, cậu nhìn thấy tư thế đối tượng Nhược Quỳ giúp cậu ấy trải giường vừa rồi không? Khá là thành thạo đấy, thật ra tìm người lớn tuổi cũng chẳng có gì không tốt, người lớn tuổi biết chăm sóc người khác." Lý Hiểu Tuyết nói.

Trương Mạt Lị cười khẽ thành tiếng: "Vậy cậu hỏi Nhược Quỳ xem anh cả cậu ấy có đối tượng chưa? Không có thì bảo cậu ấy giới thiệu cho cậu."

Lý Hiểu Tuyết cười rộ lên: "Tớ chả dám, anh cả cậu ấy nhìn trông cũng khá hung dữ, hơn nữa anh ấy vào cửa xong nhìn cũng chả thèm nhìn hai đứa mình một cái, toàn thần quán chú nhìn chằm chằm Nhược Quỳ, vừa nhìn là biết không có chút tâm tư yêu đương nào."

"Ngộ nhỡ tớ nói rồi, Nhược Quỳ nói với anh cả cậu ấy, anh cả cậu ấy không chấm tớ, xấu hổ lắm, chúng ta với Nhược Quỳ còn phải ở chung bốn năm."

"Cái đó cũng đúng, có điều nói đi cũng phải nói lại, anh cả Nhược Quỳ lớn lên cũng rất đẹp trai."

Hai cô gái vui vẻ trò chuyện.

Bên phía Hạ Nhược Quỳ đã hội họp với Hàn Thừa Vũ và Lý Chiếu rồi.

Ký túc xá là phòng tám người, vừa rồi lúc ở trên lầu, Hàn Thừa Vũ đã nghĩ, tám người sáng sớm dậy cùng nhau rửa mặt chắc chắn rất ồn ào, Nhược Quỳ thích yên tĩnh.

Tuy rằng nhà cô trẻ con cũng rất nhiều, nhưng các cô nhóc đều nghe theo sự chỉ huy của Hạ Nhược Quỳ.

Bây giờ trong ký túc xá nhiều cô gái như vậy, các cô ấy không thể nào đều nghe lời Nhược Quỳ.

Chắc chắn sẽ có một số ma sát, cho nên mau ch.óng đi tìm một căn nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.