Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1063: Dì Nhỏ Đến Rồi
Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:59
Trước đó, qua cuộc đối thoại giữa Trần Lệ Linh và Ôn Trường Giang, Thịnh An Ninh biết được rằng dì nhỏ của Ôn Tranh kể từ sau khi mẹ cậu bé qua đời thì chưa từng xuất hiện. Cô không biết người dì này đã có gia đình riêng hay chưa, cũng không chắc sau khi nhận được thư, liệu cô ấy có đến đón Ôn Tranh hay không.
Ngay cả bà nội Ôn cũng không dám khẳng định địa chỉ đó có đúng không, càng không thể chắc chắn dì nhỏ của Ôn Tranh có tới hay không.
Khi cô gái trẻ trung, thời thượng trước mắt tự giới thiệu mình là dì nhỏ của Ôn Tranh, tên là Hoàng Văn Di, Thịnh An Ninh vẫn còn chút bán tín bán nghi.
Hoàng Văn Di có làn da rất trắng, lông mày và đôi mắt tinh tế, khung xương thanh mảnh, mang nét dịu dàng đặc trưng của mỹ nữ vùng Giang Nam. Khi nói chuyện, cô ấy cũng nhẹ nhàng chậm rãi, thật sự rất ôn hòa.
Thấy Thịnh An Ninh có vẻ không tin, cô ấy lấy từ trong túi xách ra phong thư của bà nội Ôn, lại lấy thêm một tấm ảnh chụp từ hồi đám cưới của Ôn Trường Sơn. Trong ảnh có vợ chồng Ôn Trường Sơn, bà nội Ôn và Hoàng Văn Di.
Hoàng Văn Di chỉ vào mình trong ảnh: "Đây chính là tôi, còn đây là chị gái tôi Hoàng Văn Tĩnh. Chỉ tiếc chị tôi mệnh khổ, sinh con xong thì mạng cũng chẳng còn. Cô xem tôi và chị tôi trông có phải rất giống nhau không?"
Tấm ảnh đen trắng chụp không được rõ nét lắm, nhưng cũng có thể lờ mờ nhận ra hai chị em quả thực có vài phần tương đồng.
Nhưng Thịnh An Ninh vẫn không cam lòng: "Sao đến tận bây giờ cô mới tới? Là mới nhận được thư sao?"
Hoàng Văn Di cất kỹ thư và ảnh, thở dài một tiếng: "Tôi đã chuyển nhà rồi, nếu không phải trước đó vài ngày tôi có đi về một chuyến thì đã không nhận được phong thư này. Ai ngờ vừa nhận được thư đã nghe thấy tin dữ như vậy. Tôi vội vàng xin đơn vị nghỉ phép để qua đây, không ngờ bác gái Ôn cũng đã mất rồi. Vậy thì tôi chỉ có thể đưa Ôn Tranh đi thôi."
Suốt thời gian qua, gia đình đã nảy sinh tình cảm với Ôn Tranh, Thịnh An Ninh không nỡ xa đứa trẻ, cô im lặng không nói gì.
Hoàng Văn Di mỉm cười: "Tôi biết gia đình các cô đều là người tốt, trước khi tới đây tôi cũng đã nghe ngóng rồi. Nhà các cô vốn dĩ đã có ba đứa nhỏ, vậy mà còn hảo tâm nuôi dưỡng Ôn Tranh. Tôi hiện tại đang độc thân cũng chưa có con, cho nên tôi đưa Ôn Tranh đi, như vậy gánh nặng của các cô cũng sẽ nhẹ bớt, mà tôi cũng có thể cho Ôn Tranh một môi trường sống tốt nhất."
Tiếp đó, cô ấy giới thiệu về công việc của mình.
Thịnh An Ninh trái lại không ngờ tới, Hoàng Văn Di đang đi làm ở hải quan, cũng coi như là gia đình thư hương môn đệ. Nhà chỉ có hai chị em cô ấy, mà bố mẹ cũng đã qua đời từ nhiều năm trước.
Hiện giờ chỉ còn lại một mình Hoàng Văn Di, cô ấy từng có một đoạn hôn nhân ngắn ngủi, sau này người chồng gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, không để lại mụn con nào, cô ấy cũng không có ý định tái hôn.
Hoàng Văn Di giới thiệu xong về bản thân thì nói tiếp: "Vốn dĩ tôi đã định nhận nuôi một đứa trẻ, bây giờ có thể đón Ôn Tranh về cũng là vừa khéo. Tôi nghĩ nếu chị tôi còn sống, cũng hy vọng tôi có thể hảo hảo nuôi dạy Ôn Tranh trưởng thành."
Thịnh An Ninh biết đây là sự sắp xếp tốt nhất. Dù nói thế nào, Hoàng Văn Di cũng là người thân ruột thịt nhất của Ôn Tranh, đi theo cô ấy chắc chắn sẽ thích hợp hơn là ở bên cạnh họ, chỉ là có chút không nỡ: "Cô nói đúng, có điều, chúng ta có nên bàn bạc lại một chút với Ôn Tranh không, để tránh trong lòng thằng bé có ý nghĩ gì?"
Hoàng Văn Di gật đầu tán thành: "Đúng là nên nói một chút, miễn cho bạn nhỏ trong lòng có ý nghĩ gì."
Chu Hồng Vân biết Hoàng Văn Di đến để đón Ôn Tranh thì cũng đủ đường luyến tiếc. Bà đứng trong bếp nghe Thịnh An Ninh và Hoàng Văn Di đối thoại, nghe một hồi lại nhịn không được mà đỏ hoe mắt.
Ôn Tranh dẫn theo An An, Chu Chu và Mặc Mặc đi học về, thấy trong nhà có thêm một người dì lạ mặt thì ngẩn người một chút. Khi thấy người dì lạ mặt kia nhìn thấy mình thì mắt đỏ lên, biểu cảm có chút xúc động, trái tim cậu bé bỗng chốc thắt lại.
Hoàng Văn Di không ngờ Ôn Tranh đã lớn thế này rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn kia quá giống chị gái mình. Mắt cô ấy đỏ hoe, lao tới quỳ xuống trước mặt Ôn Tranh: "Ôn Tranh, dì là dì nhỏ đây."
Sợi dây căng thẳng bấy lâu trong lòng Ôn Tranh "pưng" một tiếng rồi đứt đoạn. Cậu bé buông tay An An ra, có chút luống cuống nhìn người dì xa lạ.
Hoàng Văn Di cảm xúc có chút kích động, ôm chầm lấy Ôn Tranh vào lòng: "Ôn Tranh..."
Giọng nói có chút nghẹn ngào, khi chưa thấy đứa nhỏ thì cô ấy còn có thể giữ bình tĩnh, thế nhưng sau khi thấy đứa nhỏ rồi, rốt cuộc cũng không thể bình tĩnh nổi nữa, đặc biệt là khuôn mặt này còn giống chị gái đến thế.
Chị gái gả cho Ôn Trường Sơn, cha mẹ là không đồng ý, nề hà núi cao đường xa, căn bản không ngăn cản được. Cô ấy cũng phải nhờ vả rất nhiều mối quan hệ mới có thể đến đây, tham gia hôn lễ của chị gái và anh rể.
Hoàng Văn Di còn nhớ rõ, chị gái khi tới đây làm thanh niên tri thức, làn da bị phơi nắng đen đi rất nhiều, nhưng vẫn vui vẻ như trước ôm lấy cô ấy, cho cô ấy biết Ôn Trường Sơn là người đàn ông tốt nhất mà chị gặp được, là dòng suối ngọt chị gặp được ở vùng Tây Bắc hoang lương này.
Kết quả, lại vì sinh con mà qua đời.
Nhận được điện báo chị gái qua đời, đối với gia đình là một đòn đả kích rất lớn. Cha mẹ đã mấy năm không được gặp con gái, nghe lại lần nữa đã là tin dữ, thân thể nhất thời chịu không nổi, cả hai đều đổ bệnh.
Hoàng Văn Di muốn tới tham gia tang lễ, thế nhưng thân thể cha mẹ không tốt, hơn nữa xin nghỉ một lần rất không dễ dàng, ra cửa một chuyến càng không dễ dàng, trong lòng ít nhiều có chút oán trách đứa cháu ngoại trai chưa từng gặp mặt này.
Sau này, cha mẹ lần lượt qua đời, cuộc sống của cô ấy cũng nát bét, cũng dần quên đi sự tồn tại của Ôn Tranh. Có lẽ cũng từng nghĩ tới, thế nhưng nghĩ đến cái c.h.ế.t của chị gái, chút ý nghĩ đó lại bị đè xuống.
Cho đến khi nhìn thấy bức thư của mẹ Ôn, Hoàng Văn Di còn đấu tranh tư tưởng mất hai ngày, xem có nên đón Ôn Tranh về bên cạnh chung sống hay không.
Sau đó, vẫn là tình thân chiến thắng tất cả, cô ấy quyết định tới đón Ôn Tranh trở về. Chị gái anh rể không còn nữa, cô ấy sẽ thay họ hảo hảo nuôi dưỡng đứa trẻ trưởng thành.
Lúc này nhìn thấy Ôn Tranh lớn lên giống chị gái như đúc, tất cả cảm xúc của Hoàng Văn Di đều không khống chế được mà tuôn trào ra, cô ấy còn có thể nhớ rõ bức thư chị gái viết cho mình khi đang mang thai.
Trong thư vui vẻ nhảy nhót cho cô ấy biết, đứa nhỏ biết cử động trong bụng, giống như một con cá nhỏ bơi qua bơi lại.
Còn cho cô ấy biết, nếu sinh con trai thì kêu là Ôn Tranh, làm một người quân t.ử chính trực không có phiền não; nếu là con gái thì kêu là Ôn Noãn, ấm áp như một vầng thái dương nhỏ, vô ưu vô lự mà trưởng thành.
Càng nghĩ càng khó chịu, càng thêm tự trách vì những năm nay đã không hỏi han gì đến Ôn Tranh, cô ấy vừa khóc vừa nghẹn ngào: "Xin thứ lỗi, xin thứ lỗi, là dì tới muộn rồi."
Đối với Ôn Tranh mà nói, người dì này quá xa lạ, cậu không có cách nào đồng cảm với nỗi bi thương của cô ấy, chỉ biết là mình sắp phải rời khỏi nơi này, đi theo người dì xa lạ này tới nơi khác sinh sống.
Cậu không muốn chạy, cậu rất thích cái gia đình ấm áp này, thích gia đình có An An, Chu Chu, Mặc Mặc.
Thế nhưng cậu cũng biết, cậu phải đi, cậu không phải là trách nhiệm của gia đình này.
Cậu nhịn không được nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, đè nén một nỗi hoang mang không thể diễn tả bằng lời nơi đáy lòng.
Thịnh An Ninh thấy Hoàng Văn Di khóc không ngừng, sợ làm Ôn Tranh hoảng sợ, bèn đi tới kéo Hoàng Văn Di dậy: "Chẳng phải đã gặp được rồi sao, chúng ta ngồi xuống từ từ nói, cô như vậy sẽ làm đứa nhỏ sợ đấy."
Hoàng Văn Di vội vàng đưa tay lau nước mắt: "Đúng đúng đúng, Ôn Tranh không sợ, dì có chút không khống chế được."
Cô ấy dắt Ôn Tranh đi tới trước sô pha ngồi xuống, đưa tay không ngừng sờ khuôn mặt nhỏ của Ôn Tranh: "Đều trách tôi, tôi mà tới sớm một chút thì tốt rồi."
Ôn Tranh cúi xuống đầu, theo bản năng tránh né bàn tay của Hoàng Văn Di, trong lòng có một nguyện vọng nho nhỏ: Dì không tới thì thật tốt.
--------------------
