Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1135: Phiếu Chuyển Tiền Không Rõ Lai Lịch
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:13
Thịnh An Ninh thật vất vả mới đợi được Chu Khắc Minh bận xong, liền có chút thiếu kiên nhẫn mà đón lấy: "Rốt cuộc là cái dạng gì, mau đi xem chút, tôi sắp tò mò c.h.ế.t rồi."
Chu Khắc Minh cười, không nói hai lời, dẫn Thịnh An Ninh đi tới phòng thí nghiệm.
Cái thứ trong suốt mềm nhũn lúc trước, lúc này thế mà lại liệt biến ra rất nhiều cái nhỏ, Thịnh An Ninh xem xong, cau mày nói: "Chỉ như vậy thôi sao? Cái này cũng không có gì mà."
Chu Khắc Minh lắc đầu: "Nếu thật sự đơn giản như những gì nhìn thấy, sao tôi lại gọi cô về. Thứ này sau khi trải qua thay đổi môi trường, tôi lại theo lời cô nói, thêm vào một ít chất lỏng oxy hóa, chúng bắt đầu từ từ liệt biến. Những thứ nhỏ này, tôi đã dùng trên người chuột trắng nhỏ, tôi phát hiện đối với việc làm sạch rác rưởi trong m.á.u rất hữu dụng."
Thịnh An Ninh kinh ngạc: "Còn có hiệu quả thần kỳ như vậy sao? Liệu có phải là hiệu quả nhất thời không?"
Chu Khắc Minh lắc đầu: "Trước đó cô cũng từng nói, hy vọng biến những thứ có hại này thành những thứ có ích, cho nên tôi đã nuôi một nhóm chuột trắng nhỏ bị tiêm virus vào m.á.u. Sau khoảng thời gian này, m.á.u của những con chuột trắng nhỏ này đều trở nên khỏe mạnh, cho nên cái này vẫn là có công hiệu."
Thịnh An Ninh hiểu ra một chút: "Cho nên, chú tìm tôi về?"
Chu Khắc Minh cười rộ lên: "Cô thông minh như vậy, khẳng định là đoán được nguyên nhân rồi, chính là muốn tìm cô về, cùng tôi nghiên cứu đề tài này. Tôi phát hiện ra những sinh viên khác, trên người đều thiếu đi cái linh tính này của cô."
Thịnh An Ninh có chút bất lực: "Cái này còn không thể nói trực tiếp, cứ thần thần bí bí. Viện trưởng Lý của chúng tôi thông báo tôi về học tập, còn không cho tôi biết tại sao, khiến tôi dọc đường đều thấp thỏm không thôi."
Chu Khắc Minh ha ha cười: "Chủ yếu là tôi không muốn nhiều người biết như vậy, cho nên cô là được điều động qua đây, đợi thí nghiệm hoàn thành, cô lại trở về. Dù sao nhà cô cũng ở bên này, sẵn tiện trở về thăm không phải cũng rất tốt sao? Hơn nữa tôi nghe nói một đứa con trai của cô còn không thích ứng được thời tiết bên kia, như vậy đi, mùa đông các người cứ ở lại Kinh Thị, đợi qua năm ấm áp rồi, hạng mục thí nghiệm cũng hoàn thành, các người có thể trở về."
Thịnh An Ninh kinh ngạc: "Chú ngay cả chuyện Mặc Mặc nhà tôi cơ thể không thích ứng được thời tiết bên kia cũng biết sao?"
Chu Khắc Minh giải thích: "Bố cô từng đưa con trai cô đến kiểm tra sức khỏe, tôi có gặp qua, đặc biệt lưu ý một chút. Trái lại không ngờ còn có thể chất như vậy, theo lý mà nói khí hậu Kinh Thị và căn cứ bên kia không sai biệt lắm, bên kia có lẽ sẽ lạnh hơn một chút, tuyết cũng nhiều hơn một chút. Nhưng cái này hoàn toàn không có ảnh hưởng mới đúng."
Thịnh An Ninh thở dài: "Đến tận bây giờ cũng không tra ra được nguyên nhân gì, nó ở đó cứ trời bắt đầu lạnh là cảm mạo, uống t.h.u.ố.c thế nào cũng không thấy khỏe, dù là hằng ngày ở trong phòng không ra ngoài cũng không được. Sau này đỡ hơn một chút, nhưng tinh thần lại không tốt, gửi về đây là lập tức khỏe ngay."
Chu Khắc Minh suy nghĩ một chút: "Vấn đề này tôi cũng từng nghiên cứu qua, tôi đều chưa từng gặp qua bệnh lệ như vậy, chỉ có thể dùng từ từ trường không hợp, con trai cô vào mùa đông không thích hợp với từ trường bên kia."
Tán gẫu xong, Chu Khắc Minh dặn dò Thịnh An Ninh: "Ngày mai cô tới đi làm, nếu có khó khăn gì, có thể đề ra."
Thịnh An Ninh lắc đầu: "Không vấn đề gì, bên này tôi đã làm tốt chuẩn bị sẵn sàng đi làm bất cứ lúc nào."
Hẹn xong thời gian, Thịnh An Ninh từ bệnh viện đi ra, nhìn thời gian còn sớm, đi tới tiệm bánh bao của Vương Đạt.
Lúc đầu mới chỉ là một tiểu điếm chưa đến năm thước vuông, hiện tại đã thuê luôn cả cửa hàng bên cạnh, biến thành một cửa hàng hai mươi thước vuông, bên trong còn có mấy cái bàn, có thể ăn bánh bao tại tiệm, miễn phí cung cấp nước sôi và nước cơm. Tuy rằng trong nước cơm không có bao nhiêu gạo, nhưng cái miễn phí này lại rất được mọi người yêu thích.
Khi Thịnh An Ninh đi tới, Vương Đạt đang dẫn theo hai người phục vụ bận rộn gói bánh bao.
Vương Đạt nhìn thấy Thịnh An Ninh, "ê" một tiếng, vui vẻ đặt vỏ bánh bao trong tay xuống: "Ai nha, cô tới rồi? Ăn chưa? Vừa vặn có bánh bao mới ra lò, lấy cho cô hai cái ăn nhé?"
Thịnh An Ninh lắc đầu: “Không cần đâu, tôi ăn sáng rồi mới ra ngoài, lúc này vẫn chưa thấy đói.”
Vương Đạt cũng chẳng đoái hoài tới đôi tay đầy bột mì, kéo Thịnh An Ninh lại ngồi xuống: “Từ sau khi cửa hàng này mở ra, có phải em chưa từng ghé qua không? Nhìn xem, ra dáng rồi chứ? Bây giờ em đến không đúng lúc, chứ nếu vào giờ ăn sáng hay ăn trưa, người ta xếp hàng dài đến tận đầu ngõ kia kìa, đông người lắm. Những người xếp hàng cuối cùng đều không mua được, còn trách chúng tôi làm quá ít bánh bao.”
Bà cũng không biết tại sao lại đắt hàng đến thế, nhưng hễ nổi tiếng là sẽ có người đố kỵ: “Cũng có những chuyện gây bực mình lắm, trước đây còn có người tung tin đồn, nói trong bánh bao của tôi bỏ thêm vỏ t.h.u.ố.c phiện, sau này lại có người nói nhà tôi từng bán bánh bao thịt người. Mỗi lần lời đồn vừa ra, việc kinh doanh lại quạnh quẽ mất vài ngày, thế nhưng chúng tôi vẫn cứ mở cửa bình thường, khách quen vẫn cứ đến như cũ, lời đồn cũng tự khắc tan biến.”
Thịnh An Ninh mỉm cười: “Cây to đón gió, chuyện này là chắc chắn rồi.”
Vương Đạt hừ lạnh một tiếng: “Tôi còn muốn làm lớn hơn nữa, chọc tức c.h.ế.t mấy kẻ không kiếm được tiền kia. Tôi đều biết là nhà nào giở trò quỷ, chính là cái tiệm bánh bao mở ở xéo đối diện kia kìa, mở chưa được mấy ngày đã phải đóng cửa, chắc chắn là nhà đó.”
Lại sợ Thịnh An Ninh không thích nghe những chuyện này: “Ai nha, tôi kể cho em nghe mấy chuyện tào lao này làm gì không biết. Em đợi một lát, tôi bận xong chỗ này rồi chúng ta đi về trước.”
Thịnh An Ninh kinh ngạc: “Không phải buổi tối mới ăn cơm sao? Lúc này còn chưa đến giữa trưa, chị về như vậy có phải quá sớm không?”
Vương Đạt xua tay: “Hôm nay vốn dĩ tôi còn không định mở cửa, chỉ là nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên mở một buổi sáng. Bột mì và nhân chuẩn bị cũng không nhiều, hấp xong l.ồ.ng này là hết rồi. Để mấy người họ ở đây trông tiệm là được, tôi cũng về nhà thả lỏng một chút.”
Thịnh An Ninh đợi Vương Đạt bận xong, hai người cùng nhau đi về.
Vương Đạt thình lình lại nhắc đến chuyện của Trình Minh Nguyệt: “Mẹ em, chính là Trình Minh Nguyệt, bà mẹ trên danh nghĩa của em ấy, dạo này ở trong đó lại làm loạn, đòi cậu em vào thăm, nói bà ta bị bệnh.”
Thịnh An Ninh nhíu mày: “Bệnh gì?”
Vương Đạt khẽ nhếch môi: “Bệnh tự mình làm ra chứ bệnh gì, cậu em bảo người bây giờ chỉ còn lại một nắm xương thôi. Chị thấy cậu em có vẻ hơi mủi lòng rồi. Nhưng chị đã cảnh cáo cậu em rồi, bớt thay An Ninh tự quyết định đi, càng không được nói lời tha thứ gì cả. Bà ta phạm tội thì phải ở trong đó mà cải tạo cho tốt.”
Thịnh An Ninh gật đầu: “Đúng, em sẽ không tha thứ cho bà ta, dù sao người bà ta làm hại cũng là con của em.”
Vương Đạt liên tục gật đầu: “Chính thế. Đúng rồi, còn có một chuyện lạ, khoảng nửa năm nay rồi, không biết là thế nào mà cứ có người gửi tiền cho cậu em, mỗi lần năm mươi đồng, một trăm đồng, còn có một lần hai trăm đồng. Cậu em tra hỏi hồi lâu cũng không tra ra là ai, mỗi lần bưu điện gửi tiền đều không giống nhau.”
Thịnh An Ninh cũng thấy tò mò: “Là chuyện thế nào? Có phải họ hàng nào đó gửi không?”
Vương Đạt lắc đầu: “Đây vẫn chưa phải là điều kỳ lạ nhất, điều kỳ lạ nhất là trên phiếu chuyển tiền còn có lời nhắn, nói số tiền này bảo cậu em đưa cho em. Vốn dĩ chị định viết thư kể cho em nghe, nhưng cậu em bảo trong thư nói không rõ ràng lắm, để em biết rồi em lại lo lắng.”
Thịnh An Ninh kinh ngạc: “Lại còn là cho em sao?”
--------------------
