Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1156: Mặc Mặc Tốt Nhất Trên Thế Giới

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:17

Mộ Tiểu Vãn cũng hiếm khi xin nghỉ một ngày, cùng Chu Hồng Vân ở nhà chuẩn bị bữa trưa.

Cô Trương giúp việc trong nhà, năm trước muốn về quê chăm cháu nên đã xin nghỉ việc, hiện tại nhà lại thuê một cô người làm trẻ tuổi, làm việc cũng khá nhanh nhẹn, nhưng Chu Hồng Vân vẫn không ưng ý, vẫn thích tự thân vận động hơn.

Đứa nhỏ Đường Đường năm tuổi vây quanh bên cạnh Chu Hồng Vân, nhìn cô bậc trên cán mì sợi, nhịn không được duỗi tay nhỏ bé muốn chạm vào.

Mộ Tiểu Vãn nhanh ch.óng kéo người đi: "Con bây giờ ngồi ở trong sân, đợi An An chị gái và Mặc Mặc anh trai, còn có Chu Chu anh trai nữa. Nếu con không ngoan, mẹ sẽ đem toàn bộ kẹo thỏ trắng của con giấu hết đi."

Đường Đường phồng má, tức đến mức mắt sắp đỏ lên, mẹ toàn thừa dịp bố không có nhà mà bắt nạt con.

Cô bé bĩu môi rất không vui: "Con sẽ cho bố biết, mẹ lại bắt nạt con."

Mộ Tiểu Vãn đắc ý: "Tốt thôi, con cho bố biết đi, xem bố là hướng về con hay là hướng về mẹ."

Đường Đường dùng trí tuệ có hạn của mình phân tích một chút, hình như mỗi lần cô bé khóc lóc mách bố, bố chỉ ôm cô bé hò hét dỗ dành, thế nhưng thời gian ôm mẹ dỗ dành còn dài hơn!

Cô bé ôm cánh tay nhỏ bĩu môi không lên tiếng nữa.

Thịnh An Ninh bọn họ vừa vào sân liền nhìn thấy một màn như vậy, tiểu nha đầu trắng trắng mềm mềm, giống như một viên bánh trôi tàu khả ái, lúc này đang bĩu môi sinh khí.

Cô không kịp nói chuyện với Mộ Tiểu Vãn, đi tới cúi người nhìn Đường Đường: "Đường Đường của chúng ta làm sao thế này? Còn nhận ra bác gái và các anh chị không?"

Đường Đường nhìn Thịnh An Ninh, lại nhìn thấy An An, Mặc Mặc, Chu Chu ở phía sau cô, mắt cong lại, cười đứng lên, hướng về phía Mặc Mặc duỗi cánh tay nhào tới, ôm lấy eo Mặc Mặc: "Anh trai, chúng ta đi chơi đi."

Thịnh An Ninh còn thấy khá kinh ngạc: "Không ngờ tiểu nha đầu trong mắt chỉ có Mặc Mặc anh trai."

Mộ Tiểu Vãn lại không thấy bất ngờ: "Năm kia ăn Tết các người trở về, An An và Chu Chu đều chê Đường Đường quá nhỏ, không đồng ý cùng Đường Đường chơi, chỉ có Mặc Mặc đẩy con bé đi trượt băng, dẫn con bé đi mua kẹo hồ lô. Tôi nhớ tiền mừng tuổi của Mặc Mặc, đều mua đồ ăn cho mấy cái thứ tham ăn này rồi. Bao gồm cả Tinh Tinh nhà Chung Viện, còn có Hanh Hanh nữa."

Năm kia ăn Tết, tất cả mọi người đều trở về đón một cái Tết đoàn viên.

Khi đó Đường Đường ba tuổi rưỡi, Tinh Tinh gần ba tuổi, Hanh Hanh hai tuổi, là lúc thích chơi với trẻ lớn nhất, nhưng cũng là lúc yếu ớt nhất.

Đặc biệt là Hanh Hanh, mùa đông mặc nhiều, đường đi đều không lưu loát.

An An và Chu Chu liền không muốn dẫn theo ba đứa nhỏ, lúc đi hồ Thập Sát Hải trượt băng, hai đứa mang lưỡi trượt vào đã sớm chạy mất, để lại Mặc Mặc và ba đứa nhỏ.

Người lớn cũng không có cách nào cưỡng chế An An và Chu Chu phải dẫn theo ba đứa nhỏ chơi cùng.

Là Mặc Mặc chủ động yêu cầu, đem ba cái xe trượt băng nối lại cùng một chỗ, anh kéo các em trai em gái.

Thịnh An Ninh thương con nên không đồng ý, Mộ Tiểu Vãn bọn họ cũng không muốn, kết quả ba đứa nhỏ cứ đòi anh trai kéo, người lớn ai đến cũng không được. Như vậy, Mặc Mặc kéo ba đứa nhỏ trên mặt băng chơi suốt nửa ngày.

Cuối cùng còn dắt bọn nhỏ đi mua kẹo hồ lô.

Từ ngày đó, Đường Đường, Tinh Tinh và Hanh Hanh, đều trở thành cái đuôi nhỏ của Mặc Mặc, hơn nữa rất nghe lời Mặc Mặc, việc Mặc Mặc nói không thể làm, bọn nhỏ chắc chắn không đi làm.

Ngay cả Hanh Hanh nghịch ngợm như vậy, lời của Lục Trường Phong và Triều Dương đều không nghe, lại nghe lời Mặc Mặc.

Nghĩ lại, Thịnh An Ninh vẫn có chút kiêu ngạo: "Xem ra Mặc Mặc của chúng ta vẫn rất lợi hại."

Mộ Tiểu Vãn gật đầu: "Tất nhiên là lợi hại rồi, tôi và Luyến Thành thường xuyên nói, ai mà làm vợ của Mặc Mặc, người đó thật sự là quá có phúc khí."

Đường Đường lập tức nhảy tới: "Con làm vợ cho Mặc Mặc anh trai."

An An nắm tay Đường Đường, vẫn coi là có kiên nhẫn giải thích: "Không được đâu, chúng ta và Mặc Mặc là anh em, là có quan hệ huyết thống, không thể gả cho Mặc Mặc anh trai được."

Đường Đường "a" một tiếng, cái hiểu cái không gật gật đầu, nhìn thấy Chu Luyến Thành đang đứng cuối cùng, đột nhiên nhớ tới chuyện bị mẹ bắt nạt, thế là chạy ùa tới cáo trạng: "Ba ơi, ba ơi, mẹ lại bắt nạt con."

Chu Luyến Thành bế Đường Đường lên, còn chưa kịp mở lời thì Chu Nam Quang đã xách một túi đồ lớn từ bên ngoài đi vào.

An An lập tức lao tới: "Ông nội, con về rồi, sau này con sẽ ở nhà bầu bạn với ông."

Chu Nam Quang mấy năm nay già đi không ít, tóc gần như bạc trắng cả, nhưng tinh thần vẫn còn khá tốt. Ông đặt đồ trong tay xuống, đưa tay xoa xoa đầu An An: "Được, sau này ông nội lại tiếp tục đưa đón các con đi học."

An An "ái chà" một tiếng, khoác lấy cánh tay Chu Nam Quang: "Ông nội, chúng con đều sắp lên trung học rồi, không cần đưa đón đâu ạ, chúng con có thể tự về được."

Nói xong, cô bé cười tít mắt: "Sau này con có thể tập thể d.ụ.c buổi sáng với ông, cùng ông đ.á.n.h Thái Cực Quyền."

Chu Nam Quang bật cười, tính nết An An như con khỉ nhỏ, sao có thể ngồi yên mà đ.á.n.h Thái Cực Quyền được, con bé này chỉ khéo mồm khéo miệng thôi.

...

Chu Hồng Vân cũng cười đi ra từ trong bếp, vừa vén tạp dề lau tay vừa nói: "Mau, mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi, nồi mì cuối cùng sắp ra lò rồi đây."

Nói rồi bà xoa xoa đầu Chu Chu đang đứng gần đó: "Trời đất ơi, Chu Chu và Mặc Mặc đều cao thế này rồi, chờ đến sang năm chẳng phải là cao hơn cả bà sao."

Sau một hồi hàn huyên, mọi người nhanh ch.óng rửa mặt mũi rồi ngồi vào bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.

Đường Đường ngồi ngay cạnh Mặc Mặc, bảo anh gắp cho mình những món ở xa tầm với.

Mặc Mặc không chỉ gắp thức ăn cho Đường Đường, mà còn thuận tay gỡ xương cá cho An An.

Mộ Tiểu Vãn kinh ngạc: "Mặc Mặc cũng quá tinh tế rồi đấy."

Thịnh An Ninh nhìn An An: "An An, con phải học cách tự gỡ xương cá đi, lớn thế này rồi còn để anh trai chăm sóc."

Mộ Tiểu Vãn đột nhiên vui vẻ: "Có hai người anh trai tốt thế này, tiêu chuẩn chọn bạn trai sau này của An An chắc phải cao lắm đây."

Chu Nam Quang lại rất thích nhìn cảnh anh em chúng yêu thương nhau, ông âu yếm nhìn bốn đứa trẻ ăn cơm một hồi mới nói với Thịnh An Ninh: "Chuyện trường học, ông nội con đã đ.á.n.h tiếng rồi, điều kiện của chúng ta đều phù hợp với tiêu chuẩn của trường Trung học 101."

Ông tạm nghỉ một chút: "Nhưng trường này hơi xa, còn một lựa chọn nữa là Trường Trung học số 4 Bắc Kinh."

Thịnh An Ninh mấy năm nay ở Bắc Kinh không lâu, nên không biết rõ về Trường Trung học số 4.

Chu Luyến Thành tiếp một câu: "Tôi và Triều Dương đều tốt nghiệp Trường Trung học số 4, trường này vốn là trường dành cho con em các khu đại viện quân đội."

Chu Nam Quang gật đầu: "Trong đó phần lớn là con cái của các đại viện, từ nhà mình đi qua đó cũng chỉ mất mười mấy phút. Đi học thuận tiện, chất lượng giảng dạy cũng rất tốt."

Thịnh An Ninh nghe xong lập tức gật đầu: "Vậy thì tốt quá, tôi chỉ là nghe nói trường 101 rất lợi hại."

Chủ yếu là vì trong mấy chục năm sau này, trường đó vẫn luôn rất lợi hại.

Nhưng hiện tại so sánh lại, Trường số 4 lúc này vẫn rất tốt.

Dù vậy, cô vẫn hỏi ý kiến của Mặc Mặc: "Mặc Mặc, con thấy đi trường nào thì tốt?"

Mặc Mặc suy nghĩ một chút: "Ông nội nói Trường số 4 gần, vậy cứ chọn Trường số 4 đi ạ. Chu Chu và An An buổi sáng có thể ngủ thêm một lát."

Kỳ thật là vì hai đứa kia thích ngủ nướng.

An An rất vui vẻ: "Cảm ơn anh Mặc Mặc, em cũng thích trường này."

Chu Chu rất không phục: "Em nói thế làm như anh thích ngủ nướng lắm không bằng."

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.