Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1158: Vậy Thì Chúng Ta Hãy Lớn Chậm Một Chút

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:18

Chu Nam Quang cũng không nghĩ nhiều về lời của Mặc Mặc, ông biết cậu bé thương em gái: "Ừ, An An là con gái, có thể không cần cố gắng quá, nhà chúng ta nuôi nổi con bé mà."

Mặc Mặc lắc đầu: "An An rất lợi hại."

Chu Nam Quang cười nói: "Đúng, An An của chúng ta cũng rất lợi hại."

Mặc Mặc không giải thích thêm, cậu biết nói với ông nội cũng không rõ ràng được, hai người cùng nhau đi thăm Chu Song Lộc.

Chu Song Lộc tuổi đã cao, lúc tỉnh táo lúc mơ hồ, nhưng Mặc Mặc lại rất kiên nhẫn, cậu ngồi cùng ông nội đ.á.n.h mấy ván cờ, còn cùng ông ăn cơm tối.

Trên đường trở về, Mặc Mặc hiếm khi tò mò hỏi: "Ông nội, tại sao không đón ông cố về nhà ở ạ?"

Chu Nam Quang giải thích: "Nơi ông cố đang ở hiện tại có bác sĩ chăm sóc sức khỏe túc trực hai mươi bốn giờ, bình thường còn có thư ký sinh hoạt chăm sóc, sẽ kỹ lưỡng hơn chúng ta nhiều. Hơn nữa, ông cố cũng thích bên này thanh tĩnh hơn một chút."

Ông cụ tuy cũng thích trẻ con, nhưng lúc bọn trẻ khóc náo, ông vẫn cảm thấy ồn ào.

...

Kỳ nghỉ thăm thân lần này của Thịnh An Ninh và Chu Thời Huân khá dài, cô quyết định cùng Chu Thời Huân đưa ba đứa nhỏ đi Thượng Hải thăm bố mẹ.

An An biết sắp được đi Thượng Hải thăm bà ngoại và ông ngoại, liền đuổi theo Thịnh An Ninh hỏi: "Mẹ ơi, mẹ ơi, sao đột nhiên lại đi thăm bà ngoại ạ? Có phải cũng sẽ được gặp cậu út không?"

Thịnh An Ninh gật đầu: "Đúng vậy, con và cậu út cũng mấy năm rồi chưa gặp nhau."

Năm kia về ăn Tết, vì thời gian gấp gáp nên cũng không thể gặp mặt Thịnh Minh Viễn và Lâm Uyển Âm, tính ra đã hơn ba năm rồi chưa gặp.

An An có chút vui sướng: "Thật muốn đi ngay hôm nay quá."

Thịnh An Ninh cười: "Đây chính là nguyên nhân mẹ không báo trước cho con đấy, chỉ sợ cái con bé này một ngày cũng không đợi nổi, cho nên hôm nay mới nói cho con, ngày mai chúng ta xuất phát."

An An vui vẻ ôm lấy cánh tay Chu Thời Huân: "Bố ơi, đi Thượng Hải, bố có thể bảo mẹ đừng quản chuyện con ăn kẹo được không? Con thật vất vả mới được gặp bà ngoại một lần, bà ngoại cho kẹo, con không thể không ăn được."

Chu Thời Huân cưng chiều nhìn cô bé: "Chuyện đó e là không được, mẹ không cho con ăn kẹo là vì răng của con không tốt, hiện tại răng hàm còn chưa thay mà đã toàn lỗ sâu rồi."

An An phồng má: "Vậy thì con đành nhịn vậy."

Kỳ thật trong lòng cô bé rất rõ ràng, cho dù bố đồng ý thì anh Mặc Mặc cũng sẽ không đồng ý đâu.

Anh Mặc Mặc còn nghiêm khắc hơn bố nhiều.

Bố thỉnh thoảng còn lén cho cô bé ăn kẹo, chứ anh Mặc Mặc thì một chút cũng không cho, mỗi lần cô bé muốn ăn vụng đều bị anh Mặc Mặc phát hiện.

...

Trước khi đi Thượng Hải, Chu Nam Quang còn gọi Chu Thời Huân vào thư phòng nói chuyện.

Chu Nam Quang cân nhắc một chút rồi nói: "Con đi Thượng Hải lần này vẫn nên cẩn thận một chút. Đề phòng những kẻ có tâm địa xấu lấy con ra làm văn."

Chu Thời Huân gật đầu: "Con biết, con sẽ không để bọn họ có cơ hội."

Chu Nam Quang im lặng một lát: "Những năm qua, con có rất nhiều cơ hội điều về kinh thành, nhưng đều bị người ta tố cáo vì mối quan hệ giữa con và Thịnh Thừa An. Bố biết Thịnh Thừa An trong sạch, nhưng không biết ai đã tra ra việc cậu ta từng có lịch sử liên quan đến xã hội đen, mà con khi thực hiện nhiệm vụ ở cảng thành lại từng có tiếp xúc với cậu ta. Chỉ bấy nhiêu thôi, nếu không phải cấp trên đè xuống thì đã bắt đầu điều tra con từ lâu rồi. Nhưng cũng chính vì những điều này mà con không thể điều về kinh thành."

Chu Thời Huân không để ý: "Cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, con không để ý những thứ này."

Chu Nam Quang lắc đầu: "Con không để ý, vậy còn An Ninh thì sao? Lần này gửi con về, con bé vẫn tiếp tục ở lại bệnh viện căn cứ, nói là để bầu bạn với con, nhưng cũng là muốn cùng con chứng minh sự trong sạch. Tâm tư An Ninh tinh tế lắm đấy."

Chu Thời Huân cảm thấy không phải vậy: "Con đã nói với An Ninh rồi, có những người cần được điều đi hơn. Hơn nữa, công việc bên đó con quen thuộc hơn, người mới đến sẽ mất rất nhiều thời gian để thích nghi."

Chu Nam Quang thở dài: "Con nghĩ An Ninh thật sự tin sao? Thôi, không nói chuyện này nữa, cho dù là vì để gia đình các con được đoàn tụ, con cũng phải cẩn thận một chút, tranh thủ trong hai năm tới điều về đây."

Ông lại bổ sung thêm một câu: “Ba đứa nhỏ, vẫn là nên có bố mẹ ở bên cạnh thì tốt hơn. Còn có Mặc Mặc, các con giáo d.ụ.c thằng bé thế nào vậy? Một đứa trẻ bé tí như thế, lại đem toàn bộ trách nhiệm chăm sóc em trai em gái gánh vác trên vai, nó mới mười tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ. Chu Chu và An An cũng bằng tuổi nó. Nếu có giáo d.ụ.c, các con cũng phải giáo d.ụ.c Chu Chu và An An, phải học tập anh trai, sớm tự lập một chút.”

Chu Thời Huân nhíu mày: “Không có đặc biệt giáo d.ụ.c qua, cha cũng biết Mặc Mặc từ nhỏ đã hiểu chuyện.”

Chu Nam Quang hừ lạnh một tiếng: “Trời sinh hiểu chuyện, các con liền tùy ý mặc kệ nó sao? Đứa trẻ càng hiểu chuyện thì càng dễ bị thiệt, cũng dễ bị bỏ qua. Sau này các con phải quan tâm đến Mặc Mặc nhiều hơn một chút.”

Chu Thời Huân gật đầu, chuẩn bị đi ra ngoài, lại bị Chu Nam Quang gọi lại: “Nếu như Thịnh tiên sinh nhờ con nghe ngóng tăm tích của Thịnh Thừa An, cha hy vọng con hãy lý trí mà từ chối. Đừng có bất kỳ liên lụy nào với Thịnh Thừa An.”

Bước chân Chu Thời Huân tạm nghỉ một chút: “Tại sao?”

Chu Nam Quang nhắc nhở: “Cha nghi ngờ Thịnh Thừa An chắc chắn còn sống, thế nhưng thân phận của hắn đã nằm trong danh sách đen bên phía chúng ta, nếu không những năm này một số người tại sao cứ c.ắ.n c.h.ặ.t con không buông, chắc chắn là ở bên kia đã biết được một ít chuyện gì đó.”

“Tóm lại, có những sự việc, con vẫn là nên từ chối thì tốt hơn.”

Chu Thời Huân thần sắc thản nhiên đi ra ngoài, Chu Nam Quang lại thở dài một hơi, cũng không biết Chu Thời Huân có để lời của ông vào trong lòng hay không. Về chuyện của Thịnh Thừa An, phía ông cũng đã nghĩ cách để tìm hiểu, nhưng không có bất kỳ tin tức nào.

Thế nhưng mỗi lần Chu Thời Huân được bên này đề cử, muốn điều động trở về, liền có người đứng ra ngăn cản.

Cấp trên tự nhiên không tin, cho nên không có tìm Chu Thời Huân nói chuyện, nhưng việc Chu Thời Huân điều về kinh thành lại bị gác lại.

Chu Nam Quang có thể hiểu được, những thứ này chẳng qua là những cuộc tranh đấu bình thường nhất trên quan trường. Nhưng ông không thể xác định Thịnh Thừa An thật sự trong sạch hay không, cho nên không thể để Chu Thời Huân mạo hiểm.

Dù sao, Chu Thời Huân đi đến ngày hôm nay, hết sức không dễ dàng.

……

Thịnh An Ninh và Chu Thời Huân dẫn theo ba đứa nhỏ ngồi tàu hỏa đi Thượng Hải, dọc theo đường đi An An đều hết sức hưng phấn, không ngừng hỏi Mặc Mặc: “Anh còn nhớ anh Đa Đa không? Mẹ nói, anh Đa Đa đã lên lớp tám rồi.”

Đa Đa tuy rằng chỉ lớn hơn Mặc Mặc và Chu Chu một tuổi, nhưng đã nhảy lớp lên lớp tám.

Bởi vì chương trình học lúc này đơn giản, Lâm Uyển Âm có thể dễ dàng dạy bảo, cộng thêm bản thân Đa Đa cũng rất thông minh. Sau khi lên trung học, môn tiếng Anh năm nào cũng đứng nhất toàn trường.

Lâm Uyển Âm đều dự định để Đa Đa đang học lớp tám tham gia kỳ thi lên cấp ba.

Mặc Mặc thấy An An một khuôn mặt hưng phấn: “Nếu em khai giảng chịu khó học tập, mùa thu năm sau, chúng ta cũng có thể nhảy lớp lên lớp chín.”

An An “a” một tiếng, vội vàng lắc đầu: “Vẫn là đừng đi, đi học mệt mỏi quá, mỗi ngày viết nhiều bài tập như vậy, ngón tay đều đau, em vẫn là học chậm một chút thôi, hơn nữa, anh trai, anh không cảm thấy làm người lớn rất vất vả sao? Chúng ta phải học chậm một chút, như vậy mới có thể chậm một chút lớn lên.”

Chu Chu một khuôn mặt không đồng tình: “Em mới không cần, em muốn mau ch.óng lớn lên, như vậy muốn đi đâu thì đi.”

Mặc Mặc không thèm để ý Chu Chu, nhìn An An, rất nghiêm túc gật đầu: “Vậy thì chậm một chút lớn lên.”

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.