Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1167: Cô Ấy Đã Sớm Quên Người Bạn Nhỏ Thuở Thơ Ấu
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:20
Ngày Thịnh An Ninh và Chu Thời Huân rời đi, Mặc Mặc và các em đều đã đi học, cũng không có cảnh tượng ly biệt nào quá đau buồn.
Lên tàu hỏa, lòng Thịnh An Ninh như trống rỗng một mảng lớn: "Cũng không biết lúc bọn trẻ tan học về nhà, không thấy chúng ta thì có buồn không?"
Chu Thời Huân an ủi cô: "Em yên tâm, con cái chúng ta kiên cường hơn chúng ta tưởng nhiều."
Thịnh An Ninh cứ thế mang theo trái tim thắt lại mà rời đi, càng xa thành phố Kinh Đô, nỗi lưu luyến lại càng dâng trào.
...
Ba đứa nhỏ cũng biết hôm nay bố mẹ đi, chỉ là chúng phải đi học, không có cách nào ra ga tàu tiễn chân.
Buổi sáng An An ôm Thịnh An Ninh hết lần này đến lần khác, bắt mẹ phải hứa hễ có kỳ nghỉ là nhất định phải về thăm bọn trẻ, sau đó mới lưu luyến không rời theo các anh đi học.
Dọc đường đi tâm trạng cô bé đều không tốt, mặc cho Chu Chu có dỗ dành thế nào cô bé cũng không cười, trêu chọc cô bé, cô bé cũng không giận.
Chu Chu cảm thấy mất hứng: "Bố mẹ có phải không về nữa đâu, rất nhanh họ sẽ về mà. Hơn nữa ông nội chẳng phải đã nói rồi sao, nghỉ đông chúng ta có thể sang chỗ bố mẹ đón năm mới, bây giờ đã gần tháng chín rồi, tháng một là có thể nghỉ đông, em tính xem còn bao nhiêu ngày?"
An An tin thật, t.ử tế đếm một chút, tâm trạng mới khá hơn: "Một trăm ba mươi ngày."
Chu Chu dang tay: "Thấy chưa, anh đã bảo là rất nhanh mà, em phải vui vẻ lên thì bố mẹ mới không lo lắng chứ."
Tâm trạng An An tốt hơn một chút, bắt đầu đuổi theo đùa nghịch với Chu Chu.
Tới lớp học, sau khi An An ngồi xuống mới phát hiện bàn trống bên cạnh cùng một dãy có một bạn học mới tới, là một bạn nam, mặc áo sơ mi trắng quần đen, ngồi ở đó với tư thế lưng thẳng tắp.
Gương mặt nghiêng lộ ra rất trắng, sống mũi cũng rất cao, hình như lông mi cũng khá dài.
An An liếc mắt một cái, lại duỗi đầu nhìn thêm một cái, liền bị Mặc Mặc nhắc nhở ngồi xong.
An An yên lặng chưa được hai phút đã lân la ghé sát bên người Mặc Mặc: "Anh ơi, bạn nam bên cạnh anh đẹp trai lắm."
Cô bé đã đè thấp giọng nhưng vẫn để bạn nam bên cạnh nghe thấy, cậu ấy nghiêng đầu nhìn sang, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ lạnh lùng cô độc.
An An sợ đến mức vội vàng thu hồi tầm mắt, thẳng lưng ngồi ngay ngắn.
Mặc Mặc cũng quay đầu nhìn bạn nam kia một cái, rồi bình tĩnh thu hồi ánh mắt.
Mạnh lão sư bước vào, giới thiệu bạn học mới với mọi người: "Tất cả mọi người đều phát hiện rồi, hôm nay lớp chúng ta có một bạn học mới tên là Ôn Tranh, lát nữa sau khi tan học mọi người có thể tự giới thiệu làm quen với nhau."
Ôn Tranh được gọi tên liền đứng dậy, mắt lại nhìn về phía An An, An An đang phồng má, một tay che, một tay còn đang nhét bánh bông lan vào miệng, giống như không nghe thấy lời giáo viên nói.
An An phát hiện, người bạn mới này rất lạnh nhạt, mỗi ngày đều đi lại một mình, cũng không nói chuyện với các bạn học.
Ngoại trừ vẻ ngoài đẹp trai, tính cách chẳng khả ái chút nào.
An An ở trong lớp rất nhanh đã giao cho mình những người bạn mới, một người tên Trần Kiều Kiều, còn có một người là Tô Mộng.
Thời gian ngoài giờ học cô bé bận rộn đi chơi với hai bạn nữ, lúc lên lớp, Mặc Mặc lại nhìn chằm chằm bắt cô bé phải nghiêm túc nghe giảng, thực sự không có thời gian để dành thêm chút quan tâm nào cho cậu bạn trầm mặc ít nói trong lớp kia.
An An tuổi nhỏ, Trần Kiều Kiều và Tô Mộng đều lớn hơn An An hai tuổi, biết cũng nhiều hơn một chút, có một ngày đột nhiên bàn tán xem trong lớp bạn nam nào đẹp trai.
Trần Kiều Kiều hỏi An An: "Chu Dĩ An, cậu thấy con trai lớp mình ai đẹp trai?"
An An chẳng cần suy nghĩ: "Anh trai tớ chứ ai, hai anh trai tớ là đẹp trai nhất."
Trần Kiều Kiều nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Còn ai nữa không?"
An An lại nỗ lực suy nghĩ một chút: "Cái bạn Ôn Tranh kia cũng đẹp trai, mỗi tội tính khí thối hoắc, chẳng thích nói chuyện."
Tô Mộng có chút không phục: "Người ta thế gọi là ngầu đấy, anh trai Chu Lệ Tranh của cậu cũng có thích nói chuyện đâu."
An An không chịu: "Thế không giống nhau, anh tớ không thích nói nhưng lần nào thái độ cũng ôn hòa, đối với ai cũng rất lễ phép đúng không, còn cái bạn Ôn Tranh kia, suốt ngày mặt thối hoắc, như một tảng băng vậy."
Trần Kiều Kiều thấy An An nói đúng: "Chính xác, cậu ta suốt ngày cũng không đi lại với bạn học, mỗi ngày tan học là bước đi ngay. Nhìn dáng vẻ rất kiêu căng."
Tô Mộng vẫn cảm thấy Ôn Tranh tốt hơn: “Tôi chính là thích kiểu như Ôn Tranh ấy, trông ngầu biết bao?”
An An chớp chớp mắt, cô bé cảm thấy vẫn là thích hai anh trai hơn, vì có thể cùng cô bé vui chơi.
Cuộc sống năm lớp sáu của bọn nhỏ trôi qua rất nhanh. Kỳ nghỉ đông năm ấy, Thịnh An Ninh và Chu Thời Huân không về, Mặc Mặc và các em cũng không đi thăm bố mẹ, bởi vì Chu Nam Quang bị bệnh.
Tuy bệnh không nặng nhưng cứ dây dưa kéo dài hơn nửa tháng mới khỏi, vì thế mà làm lỡ mất hành trình.
An An tuy rằng nhớ bố mẹ, nhưng cũng có thể thấu hiểu việc ông nội không cách nào đưa bọn nhỏ đi được, cô bé vẫn rất vui vẻ ở nhà chơi cùng Đường Đường.
Sau kỳ nghỉ đông, vào học kỳ hai, thành tích của bọn nhỏ bắt đầu dần có sự phân hóa.
Mặc Mặc luôn luôn đứng thứ nhất, hơn nữa môn nào cũng đạt điểm tối đa, còn người đứng thứ hai là Ôn Tranh, cậu học sinh rất trầm lặng kia.
Thành tích của Chu Chu thì lúc cao lúc thấp, khi thì hạng ba, lúc lại hạng năm, hoàn toàn dựa vào tâm trạng khi đi thi. Còn An An, giữa một rừng học sinh ưu tú như vậy, thành tích có chút vất vả, nhưng cũng ổn định duy trì ở vị trí thứ hai mươi.
Kỳ thi giữa kỳ, Mặc Mặc vẫn đứng thứ nhất như cũ, Ôn Tranh thứ hai, Chu Chu lần này cũng giành được hạng ba. Chỉ có An An là tụt dốc không ít, biến thành hạng ba mươi.
An An cầm bài thi, nhíu c.h.ặ.t lông mày: “A, sao lại như vậy được nhỉ? Anh ơi, môn Lịch sử này khó quá đi mất.”
Mặc Mặc liếc nhìn bài thi của An An, trong lòng thở dài một tiếng, môn Lịch sử của An An lại không đạt yêu cầu, mấy cái triều đại đó, cô bé mãi mà không phân biệt nổi cũng chẳng nhớ được.
“Về nhà chăm chỉ học thuộc lòng là được, không sao đâu. Lịch sử đều dựa vào ghi nhớ, bổ sung kiến thức một chút là có thể đi lên thôi.”
An An nắm c.h.ặ.t tờ bài thi, khuôn mặt đầy vẻ chán nản: “Em đã chăm chỉ học thuộc rồi, thế nhưng vẫn không nhớ được, anh nói xem em thế này, sau này liệu có không đỗ nổi vào cấp ba không?”
Mặc Mặc mím môi, sự lo lắng của An An rất có khả năng xảy ra, hơn nữa cho dù An An có đỗ cấp ba, thì với sự chênh lệch thành tích hiện tại, có lẽ bọn họ cũng không thể vào cùng một trường được.
An An vò mặt, mực trên bài thi dính đầy một tay, lại bôi cả lên má.
Buổi chiều lúc tan học, An An phát hiện trong cặp sách có thêm một cuốn sổ, bên trong toàn bộ là ghi chép môn Lịch sử, hơn nữa những kiến thức trọng tâm đều được biên soạn thành những câu vè rất dễ đọc, dễ thuộc.
An An lật xem, cảm thấy có chút kinh ngạc: “Cái này là của ai thế nhỉ?”
Mặc Mặc cầm lấy, nhìn lướt qua những dòng chữ cố ý viết cho xấu đi ở trên đó, chẳng cần suy nghĩ đã đưa trả cho Ôn Tranh ở bên cạnh: “Em gái tôi, tôi sẽ tự dạy.”
An An trợn tròn mắt, cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi: “Của Ôn Tranh sao?”
Cô bé lại vội vàng hỏi nhỏ Mặc Mặc: “Anh ơi, chúng ta với Ôn Tranh cũng không quen, sao cậu ấy lại nhiệt tình giúp em như thế?”
Một câu “cũng không quen” vẫn lọt vào tai Ôn Tranh, sống lưng thẳng tắp của cậu cứng đờ, lặng lẽ thu hồi cuốn sổ lại.
Mặc Mặc biết An An đã sớm quên mất người bạn nhỏ từng bám dính lấy mình hồi thơ ấu, càng quên mất có một người gọi là “anh Phong Tranh”, cho nên cô bé không nhận ra Ôn Tranh.
Thế nhưng anh và Chu Chu đều nhận ra, chỉ là rất ăn ý không đề cập tới, không muốn em gái đi quá gần với cái thứ này.
Trên đường trở về, An An vẫn còn tò mò: “Cái cậu Ôn Tranh kia hóa ra cũng nhiệt tình thật đấy, nhìn không giống với vẻ lạnh lùng cậu ấy thể hiện ra bên ngoài.”
Chu Chu hừ lạnh: “Biết người biết mặt không biết lòng, cẩn thận bị người ta lừa còn giúp người ta đếm tiền đấy.”
--------------------
