Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1187: Mau Nhìn Xem Ai Đã Trở Lại
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:23
Thịnh An Ninh lại truy hỏi thêm một lần nữa xem đứa nhỏ bao nhiêu tuổi rồi.
Thịnh Thừa An mới chậm rì rì nói: "Sáu tháng, cô gái, trưởng thành rất đẹp."
Nói đến con gái, ánh mắt Thịnh Thừa An như muốn tan chảy ra, bỗng chốc biến thành kẻ nói nhiều: "Tên gọi là Tiểu Uyển Đậu, đừng thấy mới sáu tháng mà thông minh lắm đấy, mỗi lần nhìn thấy anh là muốn bố bế, còn biết gọi bố nữa."
Thịnh An Ninh sốt ruột: "Anh đừng nói mấy chuyện không đâu này nữa, anh mau nói Bùi Nhu và Tiểu Uyển Đậu ở đâu, tôi muốn đi nhìn bọn họ."
Thịnh Thừa An có chút khó xử: "Lần này họ không đến thành phố Kinh."
Thịnh An Ninh lườm một cái: "Thế anh nói nửa ngày chẳng phải nói nhảm sao? Được rồi, giờ nói xem tại sao anh trở về mà không đến tìm tôi? Vừa rồi tôi nhìn thấy anh, trong nháy mắt anh đã không thấy đâu, tôi còn tưởng không biết là mình hoa mắt, hay là anh bị mất trí nhớ rồi."
Thịnh Thừa An đưa tay vỗ đầu em gái một cái: "Sao em không mong cho anh được tốt lành chút đi, hở ra là mất trí nhớ, em dù sao cũng là bác sĩ mổ não, không biết trong tình huống nào mới có thể mất trí nhớ sao?"
An An nghe đến xuất thần, cảm thấy cậu kể chuyện giống như kể cổ tích vậy, rất hay: "Cậu ơi, cậu ơi, mợ lợi hại lắm ạ? Có thể quản lý băng nhóm, có phải cũng biết võ thuật không? Thế có thể đ.á.n.h thắng được bố cháu không?"
Thịnh Thừa An có chút rất khó trả lời: "Chuyện này làm cậu rất khó trả lời nha, bố cháu thì lợi hại, thế nhưng mợ cháu cũng rất lợi hại, s.ú.n.g pháp của mợ cháu tốt lắm."
An An hướng tới một chút: "Sau này cháu cũng muốn làm người lợi hại như mợ, có điều cháu sẽ đi làm lính, cậu ơi, đến lúc đó những người xấu cứ giao cho cháu, cháu khẳng định để bọn họ không một ai chạy thoát được."
Thịnh Thừa An nhìn An An trắng trẻo mềm mại, dường như còn có chút nũng nịu, không thể tin nổi: "An Ninh, giáo d.ụ.c gia đình cách mạng của các em đều như thế này sao? Đứa nhỏ mới ngần này tuổi mà đã nhồi nhét tư tưởng như vậy rồi?"
Anh ấy khẳng định không tán thành con gái đi làm lính, đó đều là việc của cánh đàn ông con trai làm.
Con gái thì nên được nuôi dưỡng nâng niu như hoa như ngọc.
Thịnh An Ninh chê bai nhìn Thịnh Thừa An một cái: "Anh đừng có nói lung tung, bọn nhỏ muốn làm gì, chúng ta cho tới bây giờ đều sẽ không can thiệp, cũng không có không cố ý dẫn dắt qua."
Thịnh Thừa An "à" một tiếng: "Thế thì anh hiểu rồi, đây khẳng định là kết quả của việc thân giáo. Ai nha, nếu như vậy, Tiểu Uyển Đậu nhà anh sau này có phải cũng giống như Bùi Nhu, rất lợi hại không?"
Bỗng nhiên anh ấy lại trở nên ưu sầu.
Thịnh An Ninh nhìn Thịnh Thừa An như có bệnh: "Tiểu Uyển Đậu mới sáu tháng, anh nghĩ mấy chuyện này hơi sớm rồi, hơn nữa sau khi Cảng Thành trở về, trị an rất tốt, các anh cũng có thể đến nội địa sinh sống mà."
Cô "ê" một tiếng: "Anh đúng là không lúc nào không khoe khoang anh có con gái nha."
Thịnh Thừa An hì hì cười, đầy mặt kiêu ngạo.
Thịnh An Ninh nhìn thời gian không còn sớm: "Anh cùng tôi trở về đi, vừa vặn cũng nhìn Mặc Mặc và Chu Chu."
Thịnh Thừa An lắc đầu: "Không được, anh còn có chút chuyện chưa bận xong, đợi vài ngày, vài ngày nữa anh đi tìm các em. Nếu không phải hôm nay tình cờ gặp được, anh còn chưa ra gặp em đâu. Anh dự định đợi bận xong, mới yên ổn đi thăm mọi người."
Thịnh An Ninh tuy rằng có chút quyến luyến không rời, nhưng cũng biết bên phía Thịnh Thừa An chính sự quan trọng: "Thế được rồi, Đa Đa năm nay đều sắp thi đại học rồi, nó nhảy lớp lên thẳng lớp mười hai."
Thịnh Thừa An gật đầu: "Anh biết rồi, đợi anh bận xong sẽ qua nhìn bọn chúng."
Quyến luyến không rời chia tay ở cửa quán trà, nhìn Thịnh Thừa An tiêu sái vẫy tay rời đi, Thịnh An Ninh vẫn cảm thấy có chút không chân thực.
"An An, vừa rồi chúng ta thật sự nhìn thấy cậu sao?"
An An gật đầu: "Là cậu mà, mẹ làm sao vậy?"
Thịnh An Ninh vẫn cảm thấy hạnh phúc đến quá đột ngột: "Cậu đều nói cái gì rồi?"
An An suy nghĩ một chút rồi trả lời đơn giản: "Cậu nói mợ rất lợi hại, Tiểu Uyển Đậu sáu tháng rồi, rất đẹp rất thông minh."
Thịnh An Ninh đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy An An: "A a a, An An, mẹ vui quá, cậu không sao, bọn họ đều không sao cả."
An An có chút khó hiểu: "Mợ lợi hại như vậy, sao có thể có chuyện gì được chứ?"
Thịnh An Ninh vỗ vỗ cái đầu nhỏ của An An: “Đợi con lớn lên rồi sẽ hiểu thôi, đi nào, chúng ta đi mua đồ ăn ngon, rồi mua thêm một cái bánh kem để chúc mừng một chút.”
An An vẫn rất lanh lợi, thừa cơ đưa ra yêu cầu với mẹ: “Vậy mẹ ơi, có thể mua KFC không ạ? Con còn muốn uống Coca nữa.”
Thịnh An Ninh gật đầu: “Đương nhiên là không vấn đề gì, chúng ta đi mua ngay đây.”
Hai mẹ con mua một đống đồ lớn mang về, Chu Hồng Vân đã chuẩn bị làm cơm trưa, Ôn Tranh và Mặc Mặc vẫn đang học tập, Chu Chu thì dẫn theo Hanh Hanh ở trong sân chơi bùn xây cầu.
Đường Đường đang đi theo Chu Hồng Vân học gói sủi cảo.
Nhìn thấy Thịnh An Ninh và An An xách bao lớn bao nhỏ đi vào, đặc biệt là nhìn thấy túi giấy hình ông lão trong tay An An, Hanh Hanh vội vàng đứng dậy, đôi tay nhỏ dính đầy bùn xoa xoa lên bụng, vui vẻ chạy tới: “Chị ơi, KFC, em cũng muốn ăn.”
Nghĩ đến sự giáo d.ụ.c của bố, cậu nhóc vội vàng hướng về phía Thịnh An Ninh gọi một tiếng: “Bác gái.”
Thịnh An Ninh cười nói: “Hanh Hanh đi rửa tay với anh trước đi, sau đó gọi các anh và chị Đường Đường ra ăn đồ ăn.”
Cái thứ nhỏ nhắn ấy ngoáy m.ô.n.g chạy ra bồn nước rửa tay.
Chu Hồng Vân nghe thấy động tĩnh đi ra, nhìn thấy Thịnh An Ninh mua một đống lớn KFC, lại còn mua cả bánh kem, những bọc nhỏ khác hình như cũng là đồ ăn: “Sao lại mua nhiều thế này? Không phải là đi tìm dì sao? Sao đi lâu thế? Cô ở đây đang gói sủi cảo rồi.”
Thịnh An Ninh vui vẻ, lau sạch cái bàn dưới đình hóng mát trong sân, bày hết đồ ăn lên trên: “Cô ơi, hôm nay cháu gặp anh trai cháu rồi.”
Chu Hồng Vân vẫn chưa phản ứng kịp: “Ai cơ?”
Thịnh An Ninh lại giải thích một lần nữa: “Anh trai cháu, Thịnh Thừa An, cô còn nhớ không? Hôm nay cháu đã gặp anh ấy rồi.”
Chu Hồng Vân “ôi chao” một tiếng: “Cậu ấy trở về rồi sao? Trời đất ơi, đứa nhỏ này những năm qua đã đi đâu thế, cháu thấy cậu ấy vẫn tốt chứ? Sao không đến nhà?”
Bà còn muốn hỏi Thịnh Thừa An có xảy ra chuyện gì khác không, cơ thể có vấn đề gì không? Dù sao bao nhiêu năm nay không có tin tức, bà còn tưởng là không còn nữa rồi. Nếu đã trở về, có phải là lành lặn trở về hay không?
Thịnh An Ninh gật đầu: “Tốt ạ, đều rất tốt, hơn nữa anh ấy và Bùi Nhu còn sinh một đứa con gái, được sáu tháng rồi.”
Vừa nói cô vừa chào mời bọn nhỏ lại ăn đồ.
Chu Hồng Vân liên tục gật đầu: “Vậy thì đây đúng là một tin tốt lành, phải hảo hảo chúc mừng một chút. Người đâu? Anh trai cháu sao không tới?”
Thịnh An Ninh cười nói: “Anh ấy còn có chút việc phải bận, đợi bận xong sẽ qua đây ạ.”
Ở thành phố Kinh, Thịnh An Ninh vẫn rất yên tâm.
Chu Hồng Vân cảm thán: “Những năm qua cũng không biết thế nào mà lại mất liên lạc, bây giờ bình an là tốt rồi, xem cậu ấy có cần gì không, quay đầu nhớ dẫn cậu ấy về nhà ăn cơm.”
Thịnh An Ninh gật đầu: “Chắc chắn rồi ạ, anh ấy bận xong nhất định sẽ tới.”
Đang nói chuyện, Vương Đạt hăng hái bước vào sân: “Ai nha, An Ninh, mọi người mau nhìn xem ai trở về này.”
Thịnh An Ninh quay đầu lại, liền thấy Chu Thời Huân xách hành lý đi theo Vương Đạt vào sân, mắt cô nheo lại, về thật là đúng lúc.
Vương Đạt vẫn đang hào hứng nói: “Tôi vừa về đến gia môn, liền thấy Thời Huân đi vào ngõ nhỏ, ái chà, nhà mọi người lần này đúng là đại đoàn viên thật rồi.”
--------------------
