Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1189: Họ Là Trụ Cột Trong Nhà

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:23

Chu Thời Huân ngẩn ra một chút, cười ha hả ôm lấy eo Thịnh An Ninh: "Em nghe anh giải thích đã."

Thịnh An Ninh hừ lạnh một tiếng: "Còn giải thích cái gì? Anh bây giờ càng ngày càng lợi hại rồi, về đến Kinh Thị cũng không thèm về nhà."

Cô thừa hiểu Chu Thời Huân chắc chắn phải giải quyết xong sự tình mới trở về, nhưng cô chỉ là muốn làm mình làm mẩy một chút.

Chu Thời Huân ôm Thịnh An Ninh không buông tay: "Là xử lý chút chuyện, cùng Thịnh Thừa An bên kia làm chút giao tiếp, hôm nay Thịnh Thừa An nói đã nhìn thấy các em."

Thịnh An Ninh ha hả: "Nếu không phải tình cờ gặp anh trai tôi, có phải hôm nay anh vẫn chưa thể trở về không?"

Chu Thời Huân vội vàng lắc đầu: "Không có không có, vốn dĩ đã kế hoạch hôm nay trở về rồi."

Thịnh An Ninh không tin: "Người kể chuyện cũng không có khéo như vậy đâu, được rồi, mau buông ra, một hồi bọn nhỏ lại hoài nghi."

Chu Thời Huân không buông tay: "Em thật sự không giận nữa chứ? Anh không phải cố ý muốn giấu em đâu."

Thịnh An Ninh phốc một tiếng cười lên, cúi đầu hôn anh một cái: "Tôi chắc chắn là có chút giận, nhưng tôi cũng có thể hiểu được, bao nhiêu năm nay, điều lệ bảo mật là học thuộc lòng vô ích sao? Bây giờ các anh bình bình an an trở về là tốt lắm rồi, mau buông ra, một hồi cô Hồng Vân lại tưởng chúng ta làm sao đấy."

Cái hôn này của cô giống như là đưa ra tín hiệu cho Chu Thời Huân, anh trực tiếp đè người xuống giường.

Đang định vì sở d.ụ.c vi mà hôn hít, liền nghe thấy Hanh Hanh ở bên ngoài hô to: "Mợ cả, mợ cả, chị Đường Đường ăn hết nước sốt cà chua rồi, không cho cháu, mợ cả ơi..."

Thịnh An Ninh đẩy Chu Thời Huân ra: "Mau ngồi dậy, Hanh Hanh lại tìm tôi xử kiện rồi."

Hai người vừa ngồi dậy, Hanh Hanh đã xông vào, oa oa khóc: "Mợ cả, chị Đường Đường ăn hết nước sốt cà chua rồi."

Thịnh An Ninh vội vàng đi kéo Hanh Hanh, lau nước mắt cho cậu bé: "Được rồi, một hồi mợ cả lại đi mua cho cháu được không?"

Hanh Hanh vẫn rất dễ dỗ: "Bây giờ đi luôn, muốn năm túi."

Thịnh An Ninh cười nói: "Được, muốn năm túi, mua khoai tây chiên bảo dì tặng Hanh Hanh năm túi."

Hanh Hanh mãn nguyện rồi, nắm tay Thịnh An Ninh đi ra ngoài, đòi đi mua ngay bây giờ.

Sắc mặt Chu Thời Huân không tốt lắm, An An bọn họ thật vất vả mới lớn, không còn chạy loạn vào phòng nữa, bây giờ thế mà lại thêm một cái tiểu gia hỏa.

...

Chu Hồng Vân nhìn thấy Thịnh An Ninh dẫn Hanh Hanh từ hậu viện đi ra, còn khá kinh ngạc: "Cô vừa vào bếp có một hồi công phu, làm sao vậy? Hanh Hanh khóc à?"

Hanh Hanh lúc này đã không còn thương tâm nữa, còn có chút đắc ý: "Mợ cả mua khoai tây chiên cho cháu, cho năm túi nước sốt cà chua, không cho chị Đường Đường ăn."

Mặc Mặc đứng dậy đi tới: "Để cháu đưa Hanh Hanh đi mua cho."

Thịnh An Ninh giao Hanh Hanh cho Mặc Mặc cũng yên tâm, để bọn nhỏ cùng đi.

An An cũng muốn đi, An An vừa đi, Đường Đường cũng đòi theo, cuối cùng mấy đứa nhỏ ồn ào đi ra ngoài.

Chu Hồng Vân thấy Thịnh An Ninh cười híp mắt: "Lúc này tâm tình tốt rồi chứ? Thời Huân vừa trở về, sao còn sinh khí thế? Sau này cũng không thể như vậy."

Thịnh An Ninh có chút ngượng ngùng: "Cô, không có việc gì đâu, chỉ là đùa giỡn với anh ấy thôi."

Chu Hồng Vân biết tình cảm vợ chồng trẻ tốt, cũng không nói nhiều: "Buổi tối vẫn phải gói sủi cảo, Thời Huân thích ăn sủi cảo, cô bây giờ đi làm ngay, một hồi cháu gọi điện thoại hỏi xem bố và ông nội cháu có muốn qua đây không."

Thịnh An Ninh gật đầu: "Vâng, bây giờ cháu đi gọi ngay."

Gần đây ông nội thân thể không tốt, Chu Nam Quang cơ bản đều ở bên đó bầu bạn, người già rồi, sợ lỡ như có chuyện gì mà bên cạnh không có người.

Chu Nam Quang nghe điện thoại, biết Chu Thời Huân trở về cũng rất vui mừng, hơn nữa ông nội hai ngày nay tinh thần không tệ, liền dẫn theo cùng về nhà ăn cơm.

Thịnh An Ninh lại gọi điện cho Chu Luyến Thành và Mộ Tiểu Vãn, Chu Triều Dương và Lục Trường Phong, người một nhà rốt cuộc cũng đại đoàn viên.

...

Sau bữa tối, Chu Triều Dương bế con trai đang treo trên người mình, hỏi Thịnh An Ninh: "Chị dâu, sau này anh cả cũng không đi nữa, vậy anh chị có nghĩ tới việc xây lại nhà không?"

Thịnh An Ninh nhìn sân viện: "Cái sân này là mẹ để lại cho chúng ta, không tính là của riêng tôi và anh cả, cho nên nếu muốn xây lại sân, cũng phải cần cô và Nhị Ca đồng ý."

Chu Triều Dương lắc đầu: “Em không cần đâu, ở Thượng Hải em cũng có tứ hợp viện mà, hơn nữa Lục Trường Phong cũng có, mọi người cứ giữ lấy đi, sau này Mặc Mặc và Chu Chu cưới vợ chắc chắn sẽ cần đến.”

Thịnh An Ninh không đồng ý: “Thế cũng không được, cái gì của các em thì là của các em.”

Cái sân này tương lai giá trị hơn trăm triệu, cô không dám nhận.

Mộ Tiểu Vãn cũng không muốn lấy: “Tôi cũng không cần, lấy nhiều bất động sản như vậy làm gì chứ?”

Thịnh An Ninh không tiếp tục chủ đề này nữa, dù muốn hay không cũng phải chia cho mấy người bọn họ, anh chị em phải hòa thuận với nhau, về mặt tiền bạc không thể để bất luận kẻ nào bị thiệt thòi mới được.

Cô quay lại chủ đề vừa rồi của Chu Triều Dương: “Tôi thấy nhà cửa không cần phải dỡ ra xây lại đâu, cấu trúc hiện tại của ngôi nhà kỳ thật rất tốt, những viên gạch xanh này sau này khó mà tìm thấy lại được, chỉ cần tu sửa một chút thôi. Còn sân vườn thì phải chỉnh đền lại hảo hảo, sao cho phải xứng tầm với ngôi nhà cổ kính này của chúng ta.”

Mộ Tiểu Vãn liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, tôi thấy chỗ này có thể xây một cái hành lang gấp khúc, còn bức bình phong trước cửa cần phải trùng tu lại, phía hậu viện tôi thấy nên trồng thêm ít hoa cỏ.”

Bởi vì Chu Thời Huân đã trở về, Thịnh An Ninh đột nhiên có tâm trạng để lo liệu những việc này, như vậy mới càng giống một gia đình.

Ba người bên này náo nhiệt thảo luận, cuối cùng Chu Triều Dương còn đi lấy giấy và b.út tới, chuẩn bị ghi chép lại.

……

Chu Nam Quang đưa ông nội, cùng với Chu Thời Huân và Chu Luyến Thành vào thư phòng trò chuyện.

Biết được những năm qua Chu Thời Huân vẫn luôn giữ liên lạc với Thịnh An Ninh, đồng thời hiểu rõ nguyên nhân Thịnh Thừa An không thể trở về, Chu Nam Quang vẫn khá cảm khái: “Lúc đầu cha còn khuyên con đừng nhúng tay vào chuyện của Thịnh Thừa An, không ngờ các con đã sớm trở thành quan hệ hợp tác. Những năm này vất vả cho Thừa An rồi, cũng vất vả cho con nữa.”

Chu Thời Huân lắc đầu: “Cũng không có gì ạ, bây giờ đều bình an trở về là tốt rồi.”

Chu Nam Quang gật đầu: “Quả thực tốt, bước tiếp theo con có dự định gì không?”

Chu Thời Huân im lặng một chút: “Con xin nghỉ phép một thời gian, sau đó có thể sẽ vào Cục An ninh.”

Chu Nam Quang tán thành: “Rất tốt, cũng đến lúc phải thăng lên rồi.”

Thay đổi đơn vị công tác, cấp bậc chắc chắn sẽ được tăng lên.

Chu Nam Quang lại nhìn Chu Luyến Thành: “Dạo này con nên chú ý sắp xếp thời gian, phía ông nội con tình hình không tốt lắm. Có lẽ mọi người cần phải túc trực bên cạnh bất cứ lúc nào.”

Người già tuổi đã lớn, chức năng cơ thể ngày một kém đi.

Chu Song Lộc đột nhiên lên tiếng: “Không cần, sức khỏe tôi còn tốt lắm, tôi có thể sống đến một trăm tuổi, nhìn đám nhỏ An An kết hôn nữa kia.”

Chu Nam Quang kinh ngạc: “Nhìn xem, ông cụ lúc này lại minh mẫn rồi.”

Thời gian không còn sớm, Chu Nam Quang đưa ông nội trở về, khi ra đến cửa lớn nhìn thấy Chu Thời Huân và Chu Luyến Thành đứng kề bên nhau. Trải qua sự gột rửa của năm tháng, Chu Thời Huân càng thêm trầm ổn rắn rỏi, còn Chu Luyến Thành cũng càng thêm nho nhã.

Khóe mắt các con trai đã có những nếp nhăn mờ, nhưng vẫn hiên ngang như tùng, đứng ở đó là đã gánh vác cả gia đình này.

Khóe mắt Chu Nam Quang đột nhiên có chút ẩm ướt, nhỏ giọng nói với Chu Song Lộc: “Nếu Văn Thanh còn sống thì tốt rồi.”

Chu Song Lộc không nghe rõ, “A” một tiếng: “Buổi tối còn muốn ăn bánh nướng sao? Tôi không ăn đâu, tôi muốn đi ngủ.”

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.