Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1199: Suy Nghĩ Quái Chiêu
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:25
Hanh Hanh vừa gào lên một tiếng, Mặc Mặc, Chu Chu và Ôn Tranh đều từ trong phòng chạy ra.
Chu Hồng Vân cũng giật mình chạy từ bếp ra: "Sao thế sao thế? An An bị thương ở đâu? Sao đi ra ngoài một chuyến mà lại bị thương rồi?"
Bà chạy đến trước mặt An An, cầm lấy tay cô bé, nhìn thấy trên chiếc khăn tay có vết m.á.u thì xót xa không thôi: "Chao ôi, sao mà chảy nhiều m.á.u thế này, làm sao mà ra nông nỗi này cơ chứ?"
An An cười nói: "Bà cô ơi, không nghiêm trọng thế đâu ạ, chỉ là một vết cắt nhỏ thôi. Mẹ xem rồi cũng bảo không cần xử lý gì, về bôi ít t.h.u.ố.c đỏ là được ạ."
Chu Hồng Vân vẫn thấy xót: "An An nhà mình da trắng thịt mềm, một chút vết thương cũng không được, mở ra bà xem nào."
Thịnh An Ninh thấy Chu Hồng Vân lo lắng quá mức, lại nhìn sang Mặc Mặc và Ôn Tranh, cả hai đều đang nhìn chằm chằm vào cánh tay An An với ánh mắt vô cùng căng thẳng, cứ như thể cô bé bị thương nặng lắm không bằng.
Cô cười rồi tháo chiếc khăn tay trên tay An An ra: "Nhìn này, thực sự không có vấn đề gì lớn đâu. Nếu nghiêm trọng thì mẹ đã đưa con bé đi bệnh viện xử lý rồi, mọi người đừng căng thẳng quá."
Vết thương không sâu nhưng hơi dài, một đường chỉ đỏ hằn trên làn da trắng ngần trông vẫn có chút đáng sợ.
Chu Hồng Vân cau mày: "Làm sao mà bị thế này? Sao lại dài thế kia?"
Thịnh An Ninh thở dài, kể lại chuyện An An hành hiệp trượng nghĩa. Chu Hồng Vân thốt lên kinh hãi: "Ôi tổ tông của tôi ơi, đấy có phải việc cháu nên làm không? Cháu vẫn còn là trẻ con, vạn nhất bị thương nặng hơn thì chúng ta biết làm thế nào."
An An ôm lấy Chu Hồng Vân làm nũng: "Bà cô ơi, chẳng phải con không sao đấy ư? Con đâu phải đóa hoa nhỏ trong nhà kính, con lợi hại lắm đấy nhé."
Chu Hồng Vân vẫn thấy xót, tuy bình thường bọn trẻ cũng có lúc va chạm trầy xước, nhưng lần này bị d.a.o cứa thì hoàn toàn khác.
Trong bữa trưa, Chu Hồng Vân gắp cả hai chiếc đùi gà cho An An: "An An phải bồi bổ vào, sau này không được lỗ mãng như thế nữa."
An An cười chia đùi gà cho Đường Đường và Hanh Hanh: "Bà cô ơi, con khỏi rồi mà, với lại mẹ còn mua bánh kem lớn nữa kìa."
Sau bữa trưa, Thịnh An Ninh đi làm. An An vì bị thương ở tay nên có lý do chính đáng để không phải làm bài tập, cô bé nằm trên chiếc ghế xích đu trong đình mát, sai Hanh Hanh bóc hạt hướng dương cho mình ăn.
Hanh Hanh nghe nói chị gái sáng nay vừa ra tay nghĩa hiệp bắt trộm, sự sùng bái dành cho chị An An lại tăng thêm một bậc. Cả buổi trưa cậu bé cứ bám lấy An An, bắt cô kể lại chi tiết.
An An sẵn tiện "nô dịch" Hanh Hanh bóc hạt cho mình.
Hanh Hanh vừa cẩn thận bóc vỏ, có hạt cứng quá định dùng răng c.ắ.n thì bị An An vô tình nhắc nhở: "Hanh Hanh, em không được dùng răng c.ắ.n nhé, chị chê đấy."
Hanh Hanh chỉ đành dùng tay bóc, miệng vẫn líu lo: "Chị An An, chị kể lại đoạn chị bắt tên trộm đó đi. Lúc đó bọn họ chạy xa thế mà chị vẫn đuổi kịp, chị giỏi thật đấy."
An An tự hào: "Tất nhiên rồi, lúc đó chị chỉ nghĩ là nhất định không được để bà cụ mất tiền. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chị lấy hơi đuổi theo, gió thổi vào mặt chị mà chị còn thấy đau nữa là."
Hanh Hanh "òa" lên một tiếng: "Sau này em cũng muốn giống chị An An, làm một người dũng cảm."
An An gật đầu, liếc nhìn Hanh Hanh với vẻ mặt già dặn: "Thế thì em phải học cách tự ngủ đi. Em sắp tám tuổi rồi mà ngày nào cũng bắt bà cô ngủ cùng."
Mặt Hanh Hanh đỏ bừng, gương mặt xinh xắn đầy vẻ thẹn thùng: "Em có thế đâu, tại em sợ mà. Ngộ nhỡ dưới gầm giường có ma thì sao? Ngộ nhỡ ngoài cửa sổ có con ma nào bay vào thì tính thế nào?"
An An đưa tay nhận lấy nhân hạt hướng dương mà Hanh Hanh đã bóc, vừa thong thả bỏ vào miệng vừa dạy bảo: "Trên đời này làm gì có ma, ma là do em tự tưởng tượng ra thôi."
Hanh Hanh khẳng định chắc nịch: "Có ma mà, thật sự có ma mà, em nhìn thấy rồi."
An An không tin: "Em ảo giác rồi. Em là con trai, phải học cách dũng cảm. Cho dù có ma thật, em cũng phải lợi hại hơn ma chứ."
Ôn Tranh từ trong nhà đi ra, thấy An An đang nhàn nhã nằm trên ghế, bên cạnh có "đàn em" Hanh Hanh ngồi phục vụ bóc hạt. Cậu đứng quan sát một lúc rồi bước tới, đưa cho Hanh Hanh một chai nước ngọt, chai còn lại đưa cho An An.
An An reo lên, ngồi dậy nhận lấy chai nước: "Á, Ôn Tranh, anh ra ngoài từ khi nào thế? Nước ngọt à? Sao không phải nước lạnh?"
Ôn Tranh giúp Hanh Hanh mở nắp chai: "Em đang bị thương, uống đồ lạnh không tốt cho việc hồi phục vết thương."
An An xua tay: "Anh sao giống bà cô với mẹ em thế, cứ làm quá lên. Em chỉ bị thương ngoài da thôi, chẳng sao cả."
Hanh Hanh một bên ngậm nước ngọt gật đầu, còn nịnh bợ thêm một câu: "Đúng thế, bố em bảo rồi, nam nhi đại trượng phu chảy m.á.u chảy mồ hôi chứ không chảy nước mắt, chị An An giống hệt đại trượng phu vậy."
Ôn Tranh cau mày: "Sau này đừng có lỗ mãng như thế nữa. Xã hội không thiếu một người anh hùng như em, nhưng nếu em xảy ra chuyện gì, chú và thím sẽ rất đau lòng."
An An trợn tròn mắt, đôi mắt như mắt mèo đầy vẻ không thể tin nổi: "Ôn Tranh, sao anh lại có tư tưởng như thế được? Không nên chút nào nhé."
Ôn Tranh mím môi: "Nếu em nghỉ ngơi đủ rồi thì nên đi làm bài tập đi, mai đi học phải nộp đấy."
Vừa nhắc đến bài tập, vai An An lập tức xìu xuống: "Haizz, đợi tí nữa đi."
Hanh Hanh chỉ vào túi hạt hướng dương: "Chị An An còn chưa ăn xong hạt mà, ăn xong mới làm bài tập."
________________________________________
Về vết thương lần này của An An, Chu Thời Huân cũng rất coi trọng. Đồng thời anh nhận ra rằng không thể kiểm soát được suy nghĩ của con gái, vậy thì phải đổi cách khác: khiến con bé trở nên mạnh mẽ hơn, giỏi đến mức có thể tự bảo vệ mình.
Anh yêu cầu Chu Chu, Mặc Mặc và Ôn Tranh mỗi sáng dậy sớm nửa tiếng để chạy bộ quanh sông hộ thành, đồng thời dắt cả An An theo, về nhà mới được tắm rửa ăn sáng.
Trong lúc chạy bộ, Ôn Tranh còn nhắc An An học thuộc từ vựng tiếng Anh. An An có thể chấp nhận chạy bộ, nhưng vừa chạy vừa phải học từ vựng thì quả thực là cực hình. Dù cô bé có nhõng nhẽo muốn lười biếng nhưng cuối cùng vẫn kiên trì được. Sự kiên trì này kéo dài suốt hai năm.
Đến kỳ nghỉ hè năm lớp 11, An An đã trở thành một thiếu nữ 16 tuổi, cao hơn cả Thịnh An Ninh một chút. Qua quá trình rèn luyện dầm mưa dãi nắng, làn da trắng trẻo đã hơi rám nắng một chút nhưng lại mang vẻ hồng hào khỏe mạnh.
Lên lớp 11 bắt đầu phân ban, Mặc Mặc và Chu Chu đều chọn khối Tự nhiên. Tô Mộng vào lớp chọn khối Xã hội, còn Trần Kiều Kiều vẫn học cùng lớp với Mặc Mặc.
An An nghĩ đến việc khối Xã hội phải học thuộc quá nhiều nên cũng chọn khối Tự nhiên. Ôn Tranh không ngoài dự đoán cũng chọn Tự nhiên, vẫn học cùng lớp với An An, và hai người vẫn là bạn cùng bàn.
Vào kỳ nghỉ hè, An An kéo tay Thịnh An Ninh: "Mẹ ơi, vào năm học mới con muốn đổi bạn cùng bàn."
Thịnh An Ninh ngạc nhiên: "Con và Ôn Tranh ngồi cùng nhau bao nhiêu năm nay rồi, sao tự dưng lại muốn đổi? Con ghét Ôn Tranh quản con nghiêm quá à?"
An An chớp chớp mắt, cười hì hì: "Hồi cuối kỳ lớp mình có một bạn mới chuyển đến, con muốn ngồi cùng bàn với bạn ấy."
Thịnh An Ninh càng ngạc nhiên hơn: "Tại sao? Bạn mới là nam hay nữ?"
