Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1219: Tâm Cơ Nhỏ Của Thiếu Niên

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:29

Chu Hồng Vân hỏi Mặc Mặc: "Ôn Tranh ngủ dậy chưa?"

Mặc Mặc liếc nhìn phòng của Ôn Tranh: "Sáng sớm đã dậy rồi ạ, chắc là đi ra ngoài rồi."

Chu Hồng Vân rất thắc mắc: "Sáng sớm tinh mơ thì đi đâu được nhỉ?"

Vì là chủ nhật nên bữa sáng ăn muộn, nhưng ăn xong vẫn không thấy Ôn Tranh trở về.

Thịnh An Ninh cảm thấy rất kỳ lạ: "Người đi đâu rồi? Sao lâu vậy vẫn chưa về?" Cô lại quay đầu hỏi An An: "Con có biết Ôn Tranh đi đâu không? Anh ấy có nói gì với con không, có phải đi tìm bạn học không?"

An An lắc đầu: "Không ạ, anh ấy không nói với con là đi đâu, hôm qua chẳng phải vẫn bình thường sao?"

Thịnh An Ninh suy nghĩ một hồi: "Lát nữa Mặc Mặc đi xem thử, xem có phải Ôn Tranh ra bờ sông chạy bộ rồi chưa về không?"

Chu Chu lầm bầm một câu: "Cho dù chạy bộ thì cũng không thể chạy lâu như vậy."

Thịnh An Ninh lườm nó một cái: "Con im miệng."

Chu Chu nhếch mép, không dám nói thêm lời nào.

Đang lúc thắc mắc Ôn Tranh đi đâu, thì Ôn Tranh trở về, toàn thân ướt sũng, nước vẫn còn đang nhỏ tong tòng, trên quần áo đầy bùn đất, trên tay còn xách một cái xô nước.

Chu Hồng Vân kinh hô một tiếng: "Ai nha, tiểu tổ tông, cháu đi đâu thế này, sao lại để người ngợm ướt hết thế kia, mau vào phòng thay quần áo đi."

Thịnh An Ninh chằm chằm nhìn cái xô trong tay Ôn Tranh, đột nhiên hô lên: "Ôn Tranh, cháu đứng lại, trong xô đựng cái gì?"

Vì giọng nói khàn đặc, khi gọi tên Ôn Tranh mang theo vài phần nghiêm nghị, khiến Ôn Tranh vô thức muốn giấu cái xô ra phía sau. Thịnh An Ninh đã đi tới trước mặt cậu, nhìn rõ trong xô nước có mấy con cá diếc béo mầm đang bơi lội.

Thịnh An Ninh nhíu mày: "Cháu đi ra ao mò cá đấy à?"

Ôn Tranh chỉ có thể gật đầu: "Vâng, nước không lạnh đâu ạ, nước trong ao cũng không sâu."

Cơn giận của Thịnh An Ninh đột nhiên bốc lên, cô đưa tay tát một cái vào lưng Ôn Tranh: "Cháu có phải cảm thấy làm như vậy là rất có hiếu không? Thế nhưng cháu đã nghĩ qua chưa, nếu cháu xảy ra chuyện gì ở dưới ao, cháu để cô và chú của cháu phải làm sao? Cháu biết bơi không? Cháu có biết nhiệt độ nước ao trong thời tiết này thế nào không? Cháu có biết mò cá dưới ao là không muốn sống nữa không?"

Cô vừa đau lòng vì đứa trẻ quá hiểu chuyện, lại vừa giận Ôn Tranh không biết bảo vệ bản thân.

Nghĩ đoạn, cô lại đ.á.n.h thêm mấy cái vào lưng Ôn Tranh: "Nếu cháu cứ như vậy, cá diếc cháu bắt về tôi cũng không ăn, đem ra ngoài đổ đi."

Nói xong cô xoay người định đi, bị Ôn Tranh ngăn lại: "Thím, cháu biết lỗi rồi, nhưng cháu biết bơi mà."

Thịnh An Ninh hất tay cậu ra: "Người c.h.ế.t đuối phần lớn là người biết bơi đấy, tôi không cần cái hiếu tâm này của cháu, cháu đi đổ cá đi."

Nói xong, cô không thèm quay đầu lại mà đi thẳng vào phòng ngủ phía sau.

An An và mấy đứa nhỏ đều giật mình, dù sao Thịnh An Ninh đối với bọn chúng luôn rất dịu dàng, chưa bao giờ nổi lửa, càng đừng nói đến việc động thủ đ.á.n.h Ôn Tranh.

Chu Chu rụt cổ, lén lút trở về phòng mình.

Hanh Hanh cũng bị dọa sợ, vội vàng cúi đầu húp nốt bát cháo chưa uống xong.

Chu Hồng Vân thấy Ôn Tranh cầm xô nước đứng đó có chút luống cuống, thương xót đi tới: "Thím của cháu tức giận không phải vì cháu bắt cá là sai, mà là cháu đi một mình quá nguy hiểm. Đây là cháu bắt được cá, ngộ nhỡ không bắt được cá mà còn mất mạng ở đó thì sao?"

Ôn Tranh đỏ hoe mắt cúi đầu, không nói lời nào.

Chu Hồng Vân không đành lòng: "Được rồi, đưa cá cho bà, vất vả bắt về sao có thể vứt đi được, lát nữa bà làm món cá kho cho các cháu."

Ôn Tranh nhỏ giọng giải thích: "Đây là để tẩm bổ cho thím, chúng cháu không ăn."

Chu Hồng Vân thở dài: "Thím cháu đang lúc nóng giận, cháu nghĩ cô ấy sẽ ăn con cá này sao? Ngẫm lại xem tại sao thím lại giận, lát nữa vào xin lỗi một câu."

Chu Thời Huân cũng không ngờ Thịnh An Ninh lại nổi trận lôi đình như vậy, thấy Chu Hồng Vân đang an ủi Ôn Tranh, anh cũng đứng dậy đi ra hậu viện.

Thế nhưng không ngờ Thịnh An Ninh lại đang ngồi trên giường quẹt nước mắt: "Em làm sao vậy? Chẳng phải em cũng đã đ.á.n.h Ôn Tranh rồi sao."

Thịnh An Ninh nghẹn ngào: “Tôi là đau lòng đứa nhỏ này, anh không thấy đứa nhỏ này gần đây có chút biến thành kiểu tính cách lấy lòng người khác sao? Tôi tin tưởng mỗi một việc nó làm cũng là phát tự nội tâm muốn báo đáp chúng ta, là một hảo hài t.ử biết ơn đồ báo. Thế nhưng anh không phát hiện sao, rõ ràng có cách báo ơn tốt hơn, nó lại chọn cách khiến chúng ta đau lòng.”

Chu Thời Huân có chút không rõ: “Tại sao em lại nói như vậy? Anh thấy đứa nhỏ rất dụng tâm mà. Hơn nữa đều là những đứa trẻ lương thiện.”

Thịnh An Ninh lắc đầu: “Tôi không phải nói Ôn Tranh không lương thiện, mà là ở sự tình báo ơn này, hiện tại nó có chút nôn nóng. Ví dụ như bắt cá, nó có thể tìm người đi mua, cũng có thể nghĩ cách khác, lại chọn cách dễ dàng khiến chúng ta đau lòng nhất này. Đây chính là nó đang dùng chút tâm cơ nhỏ.”

Chu Thời Huân sửng sốt: “Không thể nào, có phải đứa nhỏ nghĩ quá đơn giản, thấy em sinh bệnh, nhất thời nôn nóng cũng không nghĩ gì khác liền xông đi làm.”

Thịnh An Ninh vẫn như cũ lắc đầu: “Không, còn có lần trước chuyện khôi phục ảnh chụp kia, nó có thể cho An An biết, nhưng cũng không nói. Nó đối với chúng ta rất dụng tâm, nhưng tôi không thích lúc nó dụng tâm lại dùng chút tâm cơ nhỏ. Đứa nhỏ là hảo hài t.ử, nhưng còn quá nhỏ, hiện tại nếu để nó hình thành thói quen dùng tâm cơ nhỏ này, sau này nó sẽ đối với bất luận sự tình gì đều như vậy.”

Chu Thời Huân nhíu mày, vẫn như cũ không thể tin được Ôn Tranh sẽ dùng lòng dạ hẹp hòi như vậy: “Nó tại sao phải làm như thế?”

Thịnh An Ninh có chút khẳng định: “Nó là muốn báo ơn, lại thấy bản thân hiện tại năng lực quá yếu. Cho nên nó muốn khiến cho chúng ta chú ý.”

Chu Thời Huân vẫn như cũ không thể hiểu được: “Chỉ cần đứa nhỏ lương thiện, những cái này cũng không có gì.”

Anh còn khuyên Thịnh An Ninh: “Em cũng đừng suy nghĩ nhiều như vậy.”

Thịnh An Ninh không lên tiếng, cô làm sao có thể không nghĩ nhiều, trước kia cô không cảm thấy, chỉ coi Ôn Tranh như một đứa trẻ mà nuôi. Thế nhưng hiện tại bọn nhỏ dần dần lớn, cô phát hiện tình cảm của Ôn Tranh đối với An An đã đang phát sinh biến hóa.

Cô trái lại không ngại để Ôn Tranh làm con rể của mình, nhưng rất để ý Ôn Tranh sẽ có một số tâm tư nhỏ nảy sinh.

Chu Thời Huân đi ra ngoài một chuyến, một hồi có người gõ cửa, Thịnh An Ninh biết là Ôn Tranh, gọi cậu vào.

Ôn Tranh cúi đầu vào nhà, rất nhỏ giọng nói: “Thím, xin thứ lỗi.”

Thịnh An Ninh cũng không có ý tứ trách hắn: “Cháu có thể nói với thím, làm như vậy là vì cái gì không?”

Ôn Tranh vì xấu hổ mà đỏ bừng tai, cúi đầu nhìn mũi chân, không biết nên nói ra miệng thế nào.

Thịnh An Ninh cũng không nôn nóng, an tĩnh nhìn Ôn Tranh, thấy Ôn Tranh thủy chung không mong muốn mở miệng, bèn giúp cậu nói: “Ôn Tranh, nếu cháu coi chú thím, còn có An An là người nhà của mình, thì nhất định không được dồn hết tâm trí để đi làm một số việc. Như vậy trái lại sẽ phản tác dụng.”

“Cháu không phải đứa trẻ không có gì cả, tương lai cháu cũng sẽ có tiền đồ...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.