Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1234: Kiều Kiều Xảy Ra Chuyện Rồi
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:32
Thịnh An Ninh mỉm cười: "Nếu con không muốn đi thì có thể xin nghỉ mà, đợi ăn Tết xong xuôi rồi đi cũng được."
An An lập tức ngồi thẳng người dậy: "Thế không được đâu ạ, con vẫn phải về đơn vị đúng hạn chứ. Trừ khi có trường hợp đặc biệt mới được về muộn một chút, mà con thì có chuyện gì đặc biệt đâu."
Thịnh An Ninh xoa xoa cái đầu nhỏ của An An: "Không ngờ An An của chúng ta lớn lên lại ngoan ngoãn thế này."
An An hì hì cười: "Lúc nhỏ con cũng rất ngoan mà."
...
Lúc An An chuẩn bị quay lại trường, cô lại tìm đến nhà Trần Kiều Kiều, hẹn chị ấy đi ăn lẩu coi như lời chào tạm biệt.
Trần Kiều Kiều cũng vừa vặn có nhà, chị ấy mặc một chiếc áo choàng dạ ngắn màu đỏ đi xuống, vui vẻ khoác lấy tay An An: "Em không đến tìm thì chị cũng đang định tìm em đây. Chị cứ nghĩ hai ngày nữa em đi rồi, chúng mình đi ăn lẩu một bữa, chỉ tiếc là Tô Mộng không có ở đây."
An An thấy tâm trạng Trần Kiều Kiều có vẻ tốt: "Tết nhất nhà đông khách khứa quá, em bảo đến tìm chị mà cứ mãi không dứt ra được."
Trần Kiều Kiều liên tục gật đầu: "Đúng thế, nhà chị cũng vậy, gần như ngày nào cũng đi chúc Tết, có hôm đi tận hai nhà, mệt lử cả người."
An An tò mò hỏi: "Thế chị và Trương Minh Trình sao rồi? Quan hệ của hai người giờ vẫn ổn chứ?"
Trần Kiều Kiều cười đáp: "Vẫn ổn, chỉ là Tết ai cũng bận việc nấy, từ lúc sang năm mới đến giờ bọn chị vẫn chưa gặp nhau."
An An cũng không hiểu lắm: "Dù sao hai người vẫn ổn là tốt rồi, nếu có gì không vui thì chị đừng có nhịn, nhất định không được để bản thân chịu uất ức."
Trần Kiều Kiều gật đầu: "Yên tâm đi, chị sẽ không để mình chịu thiệt đâu."
Kết quả, đời đúng là khéo trêu ngươi. Ngay tại cửa quán lẩu, họ lại đụng mặt Trương Minh Trình và Tôn Tĩnh Nhã, cùng với hai cô bạn cùng phòng của Tôn Tĩnh Nhã. Bốn người họ cũng đang định vào quán.
Nụ cười trên mặt Trần Kiều Kiều tắt ngấm ngay tức khắc. Hôm qua gặp Trương Minh Trình dưới lầu, anh ta còn bảo hôm nay phải đi chúc Tết nhà ông bác họ nên không rảnh, đợi bận xong về sẽ đưa chị ấy đi xem phim.
Kẻ vừa bảo "không rảnh" đó, lúc này lại đang tháp tùng Tôn Tĩnh Nhã đi ăn lẩu.
Vẻ lúng túng thoáng qua trên mặt Trương Minh Trình, nhưng anh ta vẫn cố nặn ra nụ cười: "Kiều Kiều, An An, hai em cũng đến ăn lẩu à, vừa hay vào ăn chung luôn đi."
Trần Kiều Kiều không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm Tôn Tĩnh Nhã, ánh mắt đầy giận dữ.
Mắt Tôn Tĩnh Nhã vẫn còn hơi sưng, lúc này vành mắt lại đỏ lên: "Kiều Kiều, không phải như bạn nghĩ đâu."
Trần Kiều Kiều vô cùng phẫn nộ: "Tôn Tĩnh Nhã, bạn diễn cho ai xem đấy? Động một chút là đỏ mắt. Bạn đáng thương thế này, người không biết lại tưởng tôi bắt nạt gì bạn. Diễn giỏi thế sao không đi làm diễn viên đi?"
Sắc mặt Trương Minh Trình sa sầm xuống: "Xin lỗi! Em mau xin lỗi Tôn Tĩnh Nhã đi, Kiều Kiều!"
Tôn Tĩnh Nhã cũng như vừa chịu nỗi uất ức tột cùng, bịt miệng lặng lẽ rơi lệ, hai cô bạn cùng phòng bên cạnh khẽ tiếng an ủi.
Thái độ của Trương Minh Trình đã châm ngòi nổ cho cơn giận của Trần Kiều Kiều: "Tại sao tôi phải xin lỗi? Cô ta không biết anh đã có bạn gái à? Còn ngày ngày tìm anh làm cái gì? Trước đó cô ta nói thế nào, nói sẽ giữ khoảng cách với anh, kết quả thì sao? Chẳng phải vì cô ta rẻ rúng quá sao?"
"Các người thật khiến tôi thấy buồn nôn."
Trần Kiều Kiều xả xong cơn giận, liền kéo An An chạy đi.
Tôn Tĩnh Nhã đã khóc không thành tiếng: "Minh Trình, anh mau đuổi theo Kiều Kiều đi, cô ấy chắc chắn hiểu lầm rồi, mình không sao đâu. Giờ mình ổn rồi. Mình không thể để hai người lại nảy sinh hiểu lầm vì mình được."
Hai cô bạn cùng phòng cũng thấy Trần Kiều Kiều lần này quá đáng: "Cái chị Trần Kiều Kiều này cũng thật là, cứ như hũ giấm chua ấy, chẳng thèm hỏi trắng đen rõ ràng gì cả sao?"
"Đúng đấy, lần này Tĩnh Nhã đã đủ uất ức rồi, suýt chút nữa thì bị cái đó... vậy mà chị ta cũng chẳng thèm nghe giải thích một câu."
Sắc mặt Trương Minh Trình rất khó coi: "Bỏ đi, kệ cô ấy, chúng ta đi ăn cơm trước."
...
Trần Kiều Kiều vừa đi vừa khóc suốt dọc đường. An An ở bên cạnh cũng không biết phải an ủi thế nào, cứ bồn chồn bứt rứt: "Kiều Kiều, nếu chị thấy tức quá thì đi đ.á.n.h cho Trương Minh Trình một trận. Nếu chị không muốn chịu nỗi nhục này thì chia tay anh ta đi."
Trần Kiều Kiều đột nhiên dừng bước, dang tay ôm chầm lấy An An: "An An, chị biết là nên chia tay, nhưng chị không nỡ, hu hu... Chị thích anh ấy bao nhiêu năm rồi, từ hồi cấp hai đã thích rồi. Em có biết vì sao chị luôn nỗ lực không? Là vì anh ấy học giỏi, chị muốn thi đỗ vào cùng một trường đại học với anh ấy."
"Trước đây, lúc hai nhà tụ tập, thường nghe bố mẹ anh ấy nói sau này anh ấy sẽ học trường nào, rồi chị cứ thế mà cố gắng. Em bảo thích lâu như vậy rồi, nói buông tay sao mà buông ngay được?"
An An cũng thấy khó xử: "Nhưng cứ thế này chị sẽ rất buồn. Cái cô kia tâm cơ nhiều lắm. Trương Minh Trình lại luôn đứng về phía cô ta."
Càng nghĩ cô càng thấy đầu óc Trương Minh Trình có vấn đề, học hành giỏi giang thế mà mấy chuyện cỏn con này cũng không phân biệt nổi sao?
Trần Kiều Kiều lau nước mắt: "An An, em nói xem có phải chị thực sự hiểu lầm rồi không?"
An An "ả" lên một tiếng: "Giờ không còn là chuyện hiểu lầm hay không nữa, mà là anh ta bao che cho cô ta một cách không có nguyên tắc, anh ta còn mắng chị, bắt chị xin lỗi cô ta. Chị còn nói anh ta bảo không có thời gian bên chị, vậy sao anh ta lại có thời gian đi ăn với cô gái khác? Tóm lại là anh ta sai, chị nhất định phải suy nghĩ cho kỹ."
Trần Kiều Kiều thút thít khóc: "Nhưng An An ơi, chị thực sự đau lòng lắm."
An An hết cách, chỉ đành dỗ dành Trần Kiều Kiều.
Bộ dạng này của Trần Kiều Kiều cũng không thể về nhà ngay, hai người bèn đi xem một bộ phim. Từ rạp phim đi ra, mắt Trần Kiều Kiều vẫn còn rưng rưng.
An An lại đưa chị ấy đi ăn hoành thánh. Nhìn Trần Kiều Kiều cầm thìa khuấy loạn trong bát, ánh mắt đờ đẫn, cô không nhịn được thở dài: "Kiều Kiều, chị không được như vậy đâu, chị nhất định phải ăn gì đó. Chị mà không ăn thì Tôn Tĩnh Nhã mới là người đắc ý đấy."
"Nếu chị không muốn chia tay, vậy thì chị hãy lạnh nhạt với Trương Minh Trình vài ngày. Lần này anh ta có đến xin lỗi, chị cũng đừng tha thứ nhanh quá. Nhất định phải để anh ta hiểu rõ là chị đang thực sự tức giận mới được."
Thực ra An An muốn nói rằng, tình cảm của chị rẻ rúng quá nên Trương Minh Trình mới không coi trọng, nếu Trần Kiều Kiều có thể cao giá một chút thì đã không đến nông nỗi này.
Nhưng lời này nói ra thì tổn thương người ta quá, cô chỉ đành khuyên nhủ vòng vo.
Trần Kiều Kiều ngấn lệ gật đầu: "An An, lần này chị nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh ấy đâu."
Bởi vì sự yêu thích thuở thiếu thời đã biến thành chấp niệm, nên vẫn không nỡ chia tay.
Ăn xong hoành thánh, An An thấy trời đã muộn, sợ nhà lo lắng nên đưa Trần Kiều Kiều về trước rồi mới về nhà mình.
Hai ngày tiếp theo, An An bận rộn thu dọn hành lý, chào tạm biệt người thân, cũng không có thời gian đi tìm Trần Kiều Kiều. Cô không biết Trương Minh Trình có đi tìm chị ấy không, cũng không biết Kiều Kiều có tha thứ cho anh ta nhanh như vậy không.
An An cứ hễ nghĩ đến là thấy đau đầu, tình cảm đúng là thứ giày vò người ta quá, cũng may cô kiên trì không yêu sớm.
Cái ngày trước khi quay lại trường, cả nhà quây quần bên nhau ăn sủi cảo.
Thế nhưng chẳng ai ngờ được lại nhận được một cuộc điện thoại gây sốc: Trần Kiều Kiều tự sát, hiện đang ở bệnh viện.
An An nghe điện thoại xong thì cả người đờ đẫn, chấn động nhìn Thịnh An Ninh: "Mẹ ơi, Kiều Kiều... Kiều Kiều chị ấy tự sát rồi..."
