Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1241: Cảnh Tượng Trong Mơ Sao Mà Quen Thuộc Thế

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:33

Ôn Tranh ra khỏi ga tàu không tìm thấy An An, bèn quay lại tìm thêm một vòng nữa, vẫn không thấy người đâu.

Anh đến trường trước, xác định An An chưa về trường. Tính toán theo thời gian thì lẽ ra An An phải đến nơi rồi. Đã không về trường thì suy đoán của anh là đúng: An An đã xảy ra chuyện.

Anh vội vàng xin nghỉ ở trường, rồi quay lại khu vực gần ga tàu bắt đầu tìm kiếm. Cũng thật tình cờ, anh bắt gặp người phụ nữ bế đứa trẻ lúc trước, thấy bà ta bế đứa bé đi ra từ quán bánh mì kẹp thịt lừa.

Để tránh rút dây động rừng, anh không vào xem ngay mà canh giữ ở gần đó, lại thấy Lý Hồng từng từ bên trong đi ra.

Anh cứ thế canh giữ cho đến khi trời vừa hửng sáng ngày hôm sau, thấy có một chiếc xe chở lợn dừng trước cửa quán. Chỉ có điều bị người ta chắn tầm mắt nên không thấy có người bị khiêng lên xe hay không.

Ôn Tranh đoán An An có thể ở trên chiếc xe đó, anh nhìn theo hướng xe rời đi rồi lập tức đi báo án. Vì An An mất tích chưa đủ 48 tiếng nên cảnh sát không cho lập án, phải đến khi Ôn Tranh nổi giận, họ mới đồng ý xuất quân.

An An nghe xong thì "a" một tiếng: "Anh biết em bị nhốt chung một xe với lợn mà không mau lại cứu em, anh không biết trên đó hôi lắm sao."

Ôn Tranh bất đắc dĩ: "Anh đã cố gắng đuổi theo nhanh nhất có thể rồi, nếu lúc đó ra tay ngay, anh sợ sẽ làm em bị thương, vả lại cũng không rõ đối phương rốt cuộc có bao nhiêu người."

An An kiễng chân vỗ vỗ vai Ôn Tranh: "Vậy là anh vẫn rất bình tĩnh đấy, sau này em phải học tập anh mới được."

Ôn Tranh đưa An An đi ăn cơm, rồi lại qua đồn công an lấy hành lý mà họ thu giữ được từ quán bánh mì thịt lừa, sau đó mới đưa cô về trường.

Đợi An An vào hẳn cổng trường, Ôn Tranh mới rời đi.

Trần Bình Bình thấy An An về thì vui mừng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Cậu sao rồi? Không xảy ra chuyện gì chứ? Bọn mình lo c.h.ế.t đi được."

An An ngạc nhiên: "Các cậu đều biết mình gặp chuyện à?"

Cô còn tưởng Ôn Tranh đến đây không tìm thấy mình thì chỉ xin nghỉ phép hộ thôi chứ.

Trần Bình Bình gật đầu: "Đúng vậy, lúc bạn của cậu đến tìm cậu, sắc mặt anh ấy khó coi lắm, cảm giác như cậu đang gặp nguy hiểm cực lớn vậy. Đúng rồi, bạn nam đó học trường nào thế? Hình như trước đây mình thấy qua rồi thì phải."

An An thắc mắc: "Chắc là cậu chưa thấy đâu, anh ấy không học trường mình, đang học ở tận tỉnh Tương kia. Đó là một người anh trai của mình."

Trần Bình Bình có chút không tin: "Anh trai cậu á? Anh trai sinh đôi à? Nhìn hai người chẳng giống nhau tí nào. Với lại cái dáng vẻ anh ấy cuống cuồng tìm cậu hôm qua, mình cứ tưởng là bạn trai cậu cơ."

An An khựng lại, vội vàng bịt miệng Trần Bình Bình: "Ôi trời, cậu đừng nói lung tung, bọn mình lớn lên bên nhau từ nhỏ, thân thiết như anh em ruột vậy. Mắt mũi cậu kiểu gì mà lại nghĩ anh ấy là bạn trai mình thế."

Trần Bình Bình thấy xung quanh không có người, bèn ghé sát tai An An: "Mình dám khẳng định, bạn nam đó thích cậu, cậu thật sự không thích anh ấy sao? Nếu không thích thì phải nói rõ ràng sớm với người ta, kẻo để người ta lún sâu quá là trách nhiệm của cậu đấy."

An An nhíu mày: "Nghiêm trọng vậy sao?"

Trần Bình Bình gật đầu: "Đúng thế, hay là chúng mình đ.á.n.h cược đi, cược anh chàng thanh mai trúc mã kia thích cậu."

An An không nói gì, có chút ngẩn ngơ.

Trần Bình Bình khoác vai An An: "An An, cậu thật sự không có chút cảm tình nào với bạn nam này sao? Anh trai trúc mã của cậu ấy."

An An quay đầu nhìn Trần Bình Bình: "Bọn mình lớn lên cùng nhau, chính là anh trai và em gái mà."

Trần Bình Bình cười: "An An ngốc, vậy cậu thử nói xem anh trai trúc mã này đối xử với cậu có tốt không? Nếu một ngày nào đó anh ấy không tốt với cậu nữa, mà lại tốt với cô gái khác, cậu có thấy buồn không?"

Thấy An An định mở lời, Trần Bình Bình vội ngăn lại: "Bây giờ đừng trả lời vội, về nhà suy nghĩ kỹ đi."

Nói xong lại giục An An mau đi báo danh.

...

Khoảng thời gian tiếp theo An An bận rộn huấn luyện và lên lớp, cũng không có thời gian nghĩ ngợi chuyện này. Dẫu thỉnh thoảng có nhớ đến, cô cũng sẽ vội vàng phớt lờ, cố ý nhảy qua chủ đề đó.

Dịp Tết Đoan Ngọ, nhà ăn có thêm món, Trần Bình Bình còn lén lấy cho An An một quả táo, hai người ăn xong bèn ra sân vận động đi dạo.

Trần Bình Bình xem giờ, nhét quả táo vào tay An An: "Đặc biệt lấy cho cậu đấy, mình thấy lúc nãy cậu chẳng ăn mấy. Hôm nay thức ăn ngon thế cơ mà, cậu sao vậy? Có tâm sự gì à?"

An An nhận lấy quả táo, lắc đầu: "Không có, không biết tại sao hai tối nay mình cứ hay nằm mơ, tỉnh dậy lại không nhớ hết được, chỉ nhớ trong mơ mình chạy rất mệt, rồi xảy ra rất nhiều chuyện, mình còn khóc rất đau lòng nữa. Tỉnh dậy lại chẳng nhớ ra gì cả, thấy bực bội lắm."

Trần Bình Bình kéo cô lại băng ghế ngồi xuống: "Không sao đâu, chắc chắn là do dạo này cậu mệt quá thôi, ban ngày các cậu huấn luyện nhiều thế cơ mà."

An An nhíu mày: "Không đúng, nếu huấn luyện mệt thì lẽ ra phải ngủ không mộng mị mới phải, sao mình lại mơ mỗi ngày, mà lần nào mơ thấy cũng giống nhau, chỉ là sáng ra lại quên sạch."

Trần Bình Bình an ủi An An: "Vậy là do dạo này tâm trạng cậu căng thẳng quá, có phải sắp thi cử gì không, vì lo lắng nên ban đêm mới hay nằm mơ."

An An ngẫm nghĩ một chút: "Bình Bình, cậu đã bao giờ gặp trường hợp thế này chưa? Kiểu như nhìn thấy một cảnh tượng hoặc nghe thấy lời đối thoại nào đó, mà cứ thấy như nó đã từng xảy ra rồi ấy."

Trần Bình Bình gật đầu: "Có chứ, hồi nhỏ mình về nhà bà ngoại, rõ ràng là lần đầu đi nhưng mình cứ thấy con đường đó mình đi qua rồi. Với lại mình cũng hay gặp chuyện như vậy, lúc hai người đang trò chuyện, bỗng nhiên cảm thấy cảnh tượng này trước đây đã từng xuất hiện."

An An "ừm" một tiếng: "Đúng, chính là như vậy, dạo này mình cũng gặp phải, nhưng mình cũng không chắc là trước đây đã từng xảy ra thật, hay là do hiệu ứng tâm lý gì đó."

Trần Bình Bình cũng không giải thích rõ được: "Dù sao thì mình cũng chưa từng về nhà bà ngoại trước đó, đó là lần đầu tiên. Chẳng lẽ lại là ký ức tiền kiếp sao. Cậu đừng có suy nghĩ lung tung nhé, cậu càng như vậy buổi tối càng dễ nằm mơ đấy. Lúc tinh thần lo âu cũng dễ mơ thấy những giấc mơ mệt mỏi."

An An nghĩ lại, những giấc mơ gần đây khi tỉnh dậy quả thật rất mệt mỏi: "Chẳng lẽ dạo này mình lo âu? Nhưng mình đâu có cảm thấy mình lo âu đâu."

Trần Bình Bình cười rộ lên: "Cái này sao mà cảm nhận được, đều là trong tiềm thức cả thôi. Cậu nhìn xem sức ăn của cậu còn giảm đi nữa kìa, nhìn là biết đang có tâm sự rồi."

An An cầm quả táo lặng lẽ c.ắ.n một miếng, trong lòng vẫn không thông suốt, cô làm sao mà lo âu được chứ? Dẫu là kỳ thi Kế hoạch Người Sói sắp tới cũng không thể khiến cô lo âu được.

Trần Bình Bình đột nhiên khoác vai An An: "An An, mình kể cho cậu nghe một bí mật nhé."

An An quay đầu nhìn cô: "Bí mật gì?"

Trần Bình Bình còn cẩn thận nhìn quanh: "Mình yêu rồi, cậu đừng có kể cho ai đấy nhé."

An An gật đầu: "Ừm, không nói đâu, nhưng cậu phải cẩn thận đấy, nếu bị nhà trường phát hiện sẽ ảnh hưởng đến kết quả tốt nghiệp. Trường hợp nghiêm trọng còn bị buộc thôi học đấy."

Trần Bình Bình thở dài: "Đúng vậy, bọn mình đã rất cẩn thận rồi, bình thường gặp nhau cũng không nói chuyện, viết thư còn phải gửi cho một người bạn chung của cả hai, rồi nhờ người đó chuyển đi."

An An có chút khâm phục: "Các cậu đúng là có cách thật, vậy cậu có nghĩ tới sau khi tốt nghiệp mỗi người một phương, ngộ nhỡ không được phân về cùng một chỗ thì tính sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.