Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1262: Hãy Cứ Trân Trọng Kiếp Này Là Được

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:37

Mặc Mặc nhìn An An, biểu cảm vốn dĩ luôn bình thản như nước giờ đây biến thành kinh ngạc sững sờ, nơi đáy mắt dần đỏ hoe.

An An vươn tay ôm lấy Mặc Mặc: "Anh ơi, bao nhiêu năm qua, có phải anh luôn sống trong day dứt không? Có phải anh cảm thấy vì anh mà em mới hy sinh không? Có phải bố mẹ cũng biết rồi, nên họ cũng buồn lây?"

"Thực ra, không được nghĩ như vậy đâu. Anh thử nghĩ xem, nếu không có biến cố đó, làm sao chúng mình có thể đầu t.h.a.i cùng lúc, lại còn làm anh em ruột, gặp được bố mẹ tốt đến thế này?"

"Đây chẳng phải cũng là một sự bù đắp sao?"

Mặc Mặc đỏ mắt nhìn An An: "Nhưng mà An An, nếu không phải vì em, chúng ta chắc chắn sẽ thương vong rất t.h.ả.m trọng."

An An lắc đầu: "Không phải thế đâu anh. Anh còn nhớ khẩu hiệu của chúng mình không? Còn nhớ trách nhiệm của chúng mình không? Cho dù em không làm vậy, thì anh cũng sẽ làm thế thôi. Cả Chu Chu cũng vậy."

"Dù sao em cũng thấy rất vui, kiếp này em có bao nhiêu người yêu thương chiều chuộng. Ông nội, bà cố, bố mẹ, còn có các anh nữa, em hạnh phúc lắm. Hạnh phúc đến mức em chẳng thiết tha muốn biết chuyện ngày xưa làm gì, mà cho dù có nhớ ra, em cũng chẳng thấy buồn chút nào."

"Em thực sự không thấy đau lòng vì chuyện kiếp trước đâu. Ngay cả khi biết rồi, em cũng không buồn, trái lại còn thấy may mắn vì nhờ thế mà em mới có được bố mẹ tuyệt vời nhất thế gian này."

Mặc Mặc vô cùng bất ngờ trước phản ứng của An An. Họ bấy lâu nay luôn đau xót cho kiếp trước của An An phải chịu bao nhiêu cực khổ, kết quả là chính cô lại chẳng hề để tâm.

An An đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c Mặc Mặc một cái: "Anh ơi, anh hơi bị cố chấp rồi đấy. Anh thử nghĩ kỹ xem nào, anh có thích cuộc sống hiện tại không? Anh muốn nhìn thấy em bộ dạng bây giờ, hay là em của kiếp trước? Anh tự nói đi, em bây giờ có hạnh phúc không?"

Mặc Mặc gật đầu. Quả thực, An An của kiếp này lớn lên trong nhung lụa, được bao bọc như mật ngọt. Cô hạnh phúc hơn An An kiếp trước quá nhiều.

An An híp mắt cười: "Anh xem, em bây giờ hạnh phúc thế này, còn cần gì phải hồi tưởng quá khứ nữa? Cần gì phải nghĩ xem tại sao mình bị cha mẹ bỏ rơi, tại sao lớn lên ở viện mồ côi, tại sao lại sống vất vả thế? Em sẽ không nghĩ đâu! Vì hiện tại em thấy vui vẻ là được rồi."

"Em nghĩ thông suốt rồi, kiếp trước em sống không tốt, chắc chắn là do kiếp trước nữa em làm quá nhiều việc thiếu đức. Nhưng kiếp trước em đã hành thiện tích đức, nên kiếp này mới gặp được bố mẹ tốt thế này, còn có những người anh tuyệt vời như các anh. Đó chính là phúc phận, còn tơ tưởng chuyện xưa làm gì?"

An An vừa nói vừa khoác tay Mặc Mặc: "Thôi được rồi, chúng mình đừng nghĩ nhiều nữa. Bây giờ chúng mình đi ăn cơm, đi dạo sân trường xem kiếp này tốt đẹp biết bao nhiêu."

Tảng đá trong lòng Mặc Mặc như vừa được nhấc bổng đi. Có lẽ nhờ những lời của An An mà tâm trạng anh cũng trở nên bừng sáng. Anh quay đầu nhìn cô cười: "Được, anh đưa em đi tham quan sân trường."

An An hài lòng: "Thế mới đúng chứ. Nói nhiều như vậy, em chỉ là không muốn các anh có gánh nặng tâm lý thôi. Chuyện gì qua rồi cứ để nó qua đi, kiếp này chúng mình cứ sống thật tốt là được. Với lại anh ơi, có phải cũng vì em nên anh mới chọn chuyên ngành hiện tại không? Vậy anh có thực lòng yêu thích nó không?"

Mặc Mặc không cần suy nghĩ mà gật đầu ngay: "Thích chứ, cuộc sống hiện tại anh cũng rất thích."

An An vui sướng: "Em cũng rất thích. Bây giờ cuối cùng em đã hiểu tại sao lúc trước anh và bố lại phản đối em đi lính rồi. Mọi người ấy mà, cứ căng thẳng quá thôi. Nhìn thì tưởng mọi quỹ đạo đều giống nhau, nhưng thực ra sớm đã xảy ra sai lệch rồi. Cho dù có gặp lại chuyện tương tự, em tin chắc mình cũng không t.h.ả.m đến thế đâu, ai đời lại c.h.ế.t hai lần ở cùng một chỗ cơ chứ."

Mặc Mặc nhíu mày: "Đừng nói gở."

An An ha ha cười lớn: "Anh ơi, mê tín dị đoan là không tốt đâu nhé. Đi đi đi, đi ăn món ngon thôi."

Cô đẩy Mặc Mặc dẫn mình đến nhà ăn, mua đủ loại quà vặt rồi ngồi trên ghế dài trong sân trường thong dong ăn, vừa ăn vừa ngắm nhìn sinh viên qua lại: "Trường anh sống dễ chịu hơn nhiều thật đấy, còn có thể thong thả đi bộ tán gẫu thế này. Nhìn trường em xem, muốn nói chuyện toàn phải tìm góc khuất, đi bộ thì hai người thành hàng, ba người thành dãy, không được thì thụt, không được đùa nghịch, càng không được ngồi bên lề đường ăn uống thảnh thơi thế này."

Nói đoạn, cô dừng lại một chút: "Nhưng mà, em vẫn thích trường em hơn. Vì em là người vốn dĩ chẳng có tính kỷ luật gì cả, nếu không bị kỷ luật gò ép, có khi em đã 'bay tự do' mất rồi."

Mặc Mặc nhìn An An, trong lòng đột nhiên thấy thanh thản hơn rất nhiều: "Nhưng mà sẽ vất vả lắm."

An An vừa ăn chuối chiên vừa nói lơ mơ: "Chịu khổ thì sợ gì? Dù sao chúng mình cũng còn trẻ mà."

Hai người đi dạo một vòng quanh sân trường, nhận được không ít ánh nhìn ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. "Đóa hoa cao lãnh" Chu Lệ Tranh lại đang cùng một cô gái xinh đẹp tản bộ, hơn nữa ánh mắt nhìn cô gái ấy lại đặc biệt sủng ái.

An An thấy có người đi lướt qua còn ngoái đầu nhìn lại bọn họ, m.á.u bà tám trong lòng liền bùng cháy: "Anh ơi, anh tin không? Họ chắc chắn tưởng em là bạn gái anh đấy. Em thấy anh cần phải đính chính một chút, không là sau này không tìm được người yêu đâu."

Mặc Mặc chẳng thèm bận tâm: "Không sao, không cần để ý, với lại anh cũng chưa có ý định tìm bạn gái. Họ muốn nghĩ sao thì tùy."

An An "ồ" lên một tiếng: "Anh ơi, anh thế này là vô tình vô nghĩa quá nhé."

Đi thêm một vòng nữa, Hanh Hanh thở hổn hển chạy về, vừa chạy vừa xem đồng hồ: "Em về đúng lúc chứ hả? Có kịp giờ ăn cơm không?"

An An nhìn cậu nhóc một cách "vô tình": "Em vẫn về hơi muộn một tí rồi. Chị đã ăn bao nhiêu là thứ, giờ không đói nữa, tụi chị định tối nay mới đi ăn lẩu."

Hanh Hanh gào lên: "Chị An An, chị chơi không đẹp nhé! Chẳng phải đã bảo cùng đi ăn cơm sao? Chị mà cứ nhiều mưu mẹo thế này, cẩn thận sau này không gả đi được đâu."

An An đưa tay định bóp cổ Hanh Hanh: "Em nói lại lần nữa xem? Lát nữa chị mách thím Triều Dương là ngày nào em cũng lén đọc tiểu thuyết, để thím cắt tiền tiêu vặt của em."

Hanh Hanh nháo một hồi, rồi lại rất nghiêm túc nói với Mặc Mặc: "Anh ơi, anh ơi, lúc nãy em thấy ở cổng trường anh có một chị gái, xinh ơi là xinh luôn."

An An phì cười: "Mới tí tuổi đầu mà đã biết ngắm gái đẹp rồi, chị phải bảo thím là em yêu sớm mới được."

Hanh Hanh lại gào lên: "Chu Dĩ An, chị nói bậy bạ gì thế? Em là đang nói cho anh Mặc Mặc nghe mà, để anh ấy đừng có học đến mụ người, phải nhìn ra thế giới bên ngoài nhiều vào, sớm tìm chị dâu cho tụi em."

An An nghe thấy cũng có lý: "Chị gái xinh đẹp đó ở đâu? Chúng mình đi xem thử đi?"

Mặc Mặc bị hai đứa nhỏ làm cho nhức đầu: "Hay là hai đứa cứ về trước đi, tối anh về rồi cả nhà mình cùng đi ăn lẩu."

An An lúc này chỉ muốn xem người mà Hanh Hanh khen xinh đẹp là ai: "Vẫn còn ở cổng trường chứ? Đi xem tí đi."

Hanh Hanh cũng là đứa thích hóng chuyện: "Chắc là còn đấy, hình như đang tổ chức hoạt động gì đó. Đi đi đi, xem thử đi."

Nói rồi cậu nhóc tiện tay kéo luôn Mặc Mặc: "Anh, đi thôi, dù sao lúc này anh cũng đang rảnh mà."

Thế là Mặc Mặc bị kéo tuốt ra cổng trường...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.