Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1280: Ngốc Bạch Ngọt Tô Lạc Lạc?
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:40
An An cũng biết địa chỉ nhà Đồng Đồng, cô bắt taxi nhanh ch.óng tìm đến, giả làm bạn học tìm cô bé nhưng kết quả Đồng Đồng không có nhà.
An An càng thêm khẳng định là Đồng Đồng đã xảy ra chuyện, Tô Lạc Lạc vì muốn cứu em họ nên đã đơn thương độc mã xông ra ngoài.
Hơn nữa điện thoại của cô ấy còn tắt máy, phần mềm truy dấu mà An An cài vào điện thoại Tô Lạc Lạc cũng mất tác dụng.
Ngay lúc An An đang lang thang vô định quanh khu nhà Đồng Đồng, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình.
An An quay đầu lại thì thấy Tô Lạc Lạc đang ló đầu ra từ một tiệm giải khát, khẽ gọi cô rồi vẫy vẫy tay.
An An thở phào nhẹ nhõm, chạy nhanh về phía tiệm giải khát.
Tô Lạc Lạc nắm cổ tay cô kéo lên lầu, phía trên có một căn gác mái được chia thành các phòng riêng.
Vào trong một phòng, Tô Lạc Lạc mới buông tay, kinh ngạc nhìn An An: "Sao cậu lại đến đây?"
An An cảm thấy đầu to ra, nhìn Tô Lạc Lạc: "Trời ạ, cậu còn hỏi sao mình đến đây? Cậu cũng không nghĩ xem, cậu đột nhiên đi không một tiếng động làm mình sợ muốn c.h.ế.t. Tô Lạc Lạc, bây giờ mình phải nghiêm túc nói với cậu, chức trách của mình là bảo vệ cậu, nếu cậu có chuyện gì là do mình bảo vệ không tốt, về đơn vị mình sẽ bị kỷ luật đấy."
Tô Lạc Lạc "á" một tiếng: "Nghiêm trọng thế sao? An An, mình không nghĩ nhiều thế, mình cũng không định một mình đi làm chuyện nguy hiểm đâu."
An An nhíu mày: "Không phải cậu đến tìm Đồng Đồng sao? Đồng Đồng có phải đã xảy ra chuyện rồi không?"
Tô Lạc Lạc gật đầu: "Nhưng cậu đừng lo, Đồng Đồng hiện tại vẫn an toàn. Họ chỉ là không chắc chắn, vả lại Đồng Đồng sẽ không phản bội mình đâu."
An An cảm thấy Tô Lạc Lạc quá đơn thuần rồi: "Cậu biết Đồng Đồng gặp chuyện mà còn một mình chạy ra, thế mà còn bảo không định làm chuyện nguy hiểm một mình? Với lại, Lạc Lạc ơi cậu ngây thơ quá, họ đã tìm đến Đồng Đồng thì chắc chắn đã khóa c.h.ặ.t mục tiêu là cậu rồi, họ đang ép cậu lộ diện đấy."
Tô Lạc Lạc lại nghĩ khác: "Nhưng mình ở đây nửa ngày rồi có ai tìm đâu. Hơn nữa nếu thật sự nghi ngờ mình, họ chỉ cần g.i.ế.c mình là xong, tại sao phải bắt Đồng Đồng? Chỉ cần họ không tìm được bằng chứng, Đồng Đồng chắc chắn sẽ không sao."
An An nhìn Tô Lạc Lạc, nhất thời không biết nói gì.
Cô cứ ngỡ Tô Lạc Lạc thông minh lắm, giờ mới phát hiện ra, ngoài việc là thiên tài máy tính, các phương diện khác cô ấy thực sự có chút ngây ngô, thậm chí là ngốc nghếch.
Cô kéo Tô Lạc Lạc: "Chúng mình rời khỏi đây trước đã, cậu theo mình về nhà."
Tô Lạc Lạc lắc đầu: "Không được, Đồng Đồng chưa về, mình phải ở đây đợi cậu ấy."
An An đau đầu: "Cậu cứ theo mình về nhà đi, trên đường mình sẽ giải thích cho cậu chuyện này là thế nào."
Tô Lạc Lạc vẫn không chịu đi: "Mình tính kỹ rồi, nếu đến năm giờ Đồng Đồng không về, mình sẽ về tìm cậu."
An An nhìn cô nàng "ngốc bạch ngọt" này: "Lạc Lạc, cậu có nghĩ tới không? Họ không tìm cậu là vì sức khỏe cậu yếu, nhìn qua chẳng có chút sức đe dọa nào. Còn tìm Đồng Đồng là vì cô bé từng xuất hiện ở nhà cậu. Thế nên, họ hiểu lầm Đồng Đồng mới là người họ cần tìm. Đợi đến lúc họ biết bắt nhầm người, họ sẽ không tha cho cả cậu và Đồng Đồng đâu."
Tô Lạc Lạc nhìn An An: "Hả, nếu vậy thì Đồng Đồng sẽ nguy hiểm mất, chúng mình đi cứu Đồng Đồng ngay thôi!"
Nói đoạn, cô vội vã chạy ra ngoài.
An An cũng chạy theo xuống lầu, nhìn bóng lưng Tô Lạc Lạc, cô chợt nheo mắt lại!
...
Tô Lạc Lạc dẫn An An bắt taxi đi về phía ngoại ô, suốt dọc đường cứ giục tài xế chạy nhanh.
Tài xế không hài lòng cho lắm: "Cô bé ơi, chạy nhanh nữa là xe bay lên trời luôn đấy. Biết các cô đi xa thế này tôi đã không chở rồi. Lúc về tôi phải chạy xe không, đúng là chẳng kiếm được đồng nào còn tốn thời gian."
Tô Lạc Lạc hơi giận: "Bảo chú chở thì chú cứ chở đi, sao chú nói nhiều thế, không thì chú đừng chạy taxi nữa."
An An nhìn sâu vào Tô Lạc Lạc không nói gì, tựa vào cửa xe ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.
Tài xế bị Tô Lạc Lạc mắng nên cũng lười nổi nóng, lầm lũi lái xe.
Tô Lạc Lạc im lặng một lúc rồi ghé sát An An: "Cậu nói xem Đồng Đồng có phản bội mình không? Mình nghĩ là không đâu, biết thế mình nói với cậu sớm hơn."
An An an ủi: "Chắc là không đâu, chẳng phải cậu bảo tình cảm giữa hai người rất tốt, đều biết bí mật của nhau sao? Với lại mình nhớ cậu từng nói, Đồng Đồng đã giúp cậu giấu chuyện cậu cầm một triệu đi đầu tư mà. Bố và ông nội cậu đến giờ vẫn không biết đấy thôi."
Tô Lạc Lạc chớp chớp mắt, cười tươi: "Đúng thế, mình với Đồng Đồng lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình cảm tốt lắm. Vả lại, mình không có chị em ruột, luôn coi em ấy như em gái ruột, tiền sau này của mình đều là của em ấy cả, em ấy nhất định sẽ đối tốt với mình."
An An nắm tay cô: "Vậy cậu cứ yên tâm, Đồng Đồng chắc chắn không sao. Nhưng lát nữa hai đứa mình cũng phải cẩn thận, cậu phải nghe lời mình, không được chạy lung tung."
Tô Lạc Lạc gật đầu: "Yên tâm đi, cái thân thể tàn tạ này của mình, có muốn chạy cũng chạy không thoát."
Tài xế thấy đường xá ngày càng hẻo lánh, không muốn chạy tiếp nữa: "Được rồi, xuống phía trước không xa, đi vài trăm mét nữa là tới Mã Gia Lâu rồi, các cô xuống đi bộ đi. Xe tôi vào đó khó quay đầu lắm."
An An nhìn quanh quất, nơi này cô chưa từng đến, ngoài ruộng đồng thì chỉ có mấy cái mương rãnh đan xen. Thế này lúc về khó mà bắt xe!
Tô Lạc Lạc lại không đồng ý: "Chú lừa ai đấy? Từ đây đến chỗ cháu cần tới còn bảy tám cây số nữa, chú bỏ cháu ở đây à? Cháu mà khiếu nại là mai chú mất việc đấy."
An An kinh ngạc nhìn Tô Lạc Lạc: "Sao cậu biết? Cậu từng đến đây rồi à?"
Tô Lạc Lạc gật đầu: "Mình từng đến, trước đây ông nội mình có một trang trại ngựa ở phía trước, lúc nhỏ ông thường đưa mình tới nên mình thuộc làu khu này. Ông ta định lừa mình đấy."
Tài xế thấy đây là hai cô bé, tuổi tác đều nhỏ nên không để vào mắt, hằn học nói: "Các cô không xuống thì đừng có hối hận, nơi hoang vu hẻo lánh thế này, nếu các cô có mất tích thì cảnh sát cũng phải tìm lâu lắm đấy."
An An định nói thôi bỏ đi, nhưng Tô Lạc Lạc lại bực bội lên tiếng: "Chú thấy tụi cháu là con gái nên định bắt nạt đúng không? Chú có biết chị em của cháu làm nghề gì không? Cậu ấy là lính đặc chủng đấy!"
