Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1293: Em Gái Chỉ Có Một
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:42
Chu Hồng Vân hơi mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác: "Không có, không có gì đâu, chỉ là thấy cháu là một cô bé xinh xắn lại thông minh thế này thôi."
Tô Lạc Lạc thản nhiên tiếp lời: "Xinh đẹp thế này, thông minh thế này, tiếc là sức khỏe không tốt, đúng không ạ?"
Chu Hồng Vân vốn không giỏi nói dối, thấy Tô Lạc Lạc nói toạc ra như vậy thì vội vàng phủ nhận: "Không phải, không phải đâu. Hơn nữa bệnh này của cháu cũng không phải vấn đề gì quá lớn, dì Thịnh của cháu chẳng phải đã nói rồi sao, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là có thể sống lâu trăm tuổi mà."
Biểu cảm gượng gạo ấy chẳng thể lừa nổi Tô Lạc Lạc, nhưng cô không nói gì thêm, chỉ mỉm cười nhìn cảnh vật trong sân.
Ăn cơm xong, Mặc Mặc đưa Tô Lạc Lạc về nhà.
Vì trên bàn ăn Tô Lạc Lạc khen bánh bao ngon, thịt viên cũng ngon, nên Chu Hồng Vân đã đóng gói cho hai đứa một túi lớn mang về: "Về nhà hâm nóng là ăn được ngay. Nếu ăn hết thì lại về đây, cô Hồng Vân lại làm cho hai đứa."
Tô Lạc Lạc mỉm cười tiến tới ôm chầm lấy Chu Hồng Vân: "Cô Hồng Vân ơi, cô tốt quá, cháu chẳng nỡ rời đi chút nào. Hay là cháu chuyển qua đây ở với cô nhé?"
Chu Hồng Vân cười gật đầu: "Cháu bằng lòng ở với cô thì còn gì bằng, ngày nào cô cũng làm món ngon cho cháu, đảm bảo nuôi cháu trắng trẻo mập mạp ngay."
Mặc Mặc đưa tay xách cổ áo sau của Tô Lạc Lạc: "Đi thôi, về nhanh còn có việc phải làm."
Tô Lạc Lạc mới lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt Chu Hồng Vân và Chu Nam Quang. Theo Mặc Mặc lên xe buýt, cô mới lộ ra vẻ mặt đầy mong đợi mà nói: "Chu Lệ Tranh, anh bảo con người ta có kiếp sau không?"
Mặc Mặc nhíu mày nhìn Tô Lạc Lạc: "Nghĩ nhiều thế làm gì? Lo sống tốt kiếp này đi đã."
Tô Lạc Lạc híp mắt cười: "Ây da, cái này cũng có gì phải kiêng kỵ đâu. Tôi chỉ đang nghĩ, nếu con người có kiếp sau, tôi có thể làm em gái anh không? Rồi được đầu t.h.a.i vào một gia đình tốt như nhà anh."
Mặc Mặc không thèm suy nghĩ mà từ chối ngay: "Không được, tôi chỉ có mình An An là em gái thôi."
Tô Lạc Lạc mím môi, khóe miệng trĩu xuống, lầm bầm một câu: "Đồ keo kiệt!"
Sau đó cô quay đầu nhìn ra cửa sổ xe, trong lòng vẫn thấy khó chịu và hụt hẫng không sao tả xiết. Cô còn chẳng dám xa xỉ cầu mong làm người yêu của Mặc Mặc, chẳng lẽ muốn làm em gái anh cũng không được sao? Anh đã có An An làm em gái rồi, có thêm một đứa em gái nữa thì đã sao?
Mặc Mặc biết Tô Lạc Lạc đang giận, nhưng anh không nói gì thêm. Cả hai im lặng suốt dọc đường cho đến tận cổng khu tập thể, anh mới mở lời hỏi Tô Lạc Lạc: "Ngày mai, ăn lẩu có được không?"
Tô Lạc Lạc "ủa" một tiếng: "Chẳng phải anh bảo mùa hè trời nóng không được ăn lẩu sao? Lại còn bảo tim tôi không tốt, phải ăn ít đồ dầu mỡ nữa mà?"
Mặc Mặc nhìn cô: "Ăn ít một chút cũng được, chúng ta nấu lẩu bò nước dùng thanh đạm, cho ít sốt mè thôi."
Tô Lạc Lạc lập tức vui vẻ trở lại: "Được được, chúng ta đi mua thức ăn ngay đi, sáng mai dậy là có thể nấu cơm rồi."
Mặc Mặc không từ chối, cùng Tô Lạc Lạc đi ra chợ nông sản gần đó mua thức ăn.
Tô Lạc Lạc cũng chẳng biết rau nào ngon, loại nào hợp ăn lẩu, cứ thấy cái gì thích là gọi: "Chu Lệ Tranh, chúng ta mua cái này đi."
Mặc Mặc nhìn quả cà tím: "Cô chắc chắn là muốn nhúng lẩu cà tím?"
Tô Lạc Lạc vỗ đầu cái chát: "Hình như là không được, nhưng tôi thích ăn cà tím kẹp thịt rán. Chu Lệ Tranh, chúng ta cứ mua một quả đi, mai làm nhé?"
Mặc Mặc im lặng, coi như mặc định đồng ý. Anh nhìn Tô Lạc Lạc chọn hai quả cà tím to nhất bỏ vào giỏ.
Tiếp sau đó, toàn là tiếng của Tô Lạc Lạc:
"Chu Lệ Tranh, tôi muốn ăn củ năng này."
"Chu Lệ Tranh, mua ít hoa kim châm nữa đi."
"Chu Lệ Tranh, nấm đầu khỉ..."
"Chu Lệ Tranh..."
Mặc Mặc rất nghe lời, Tô Lạc Lạc bảo mua gì anh mua nấy. Lúc ra khỏi chợ, hai tay anh xách đầy đồ, cũng không chịu để Tô Lạc Lạc xách hộ cái nào.
Tô Lạc Lạc rất thảnh thơi, ôm một chai Coca, tâm trạng cực kỳ tốt: "Chu Lệ Tranh, sao hôm nay anh đối xử với tôi tốt thế? Cho tôi ăn bao nhiêu thứ vốn dĩ ngày thường bị cấm."
Mặc Mặc liếc nhìn cô một cái: "Mấy thứ này cũng phải ăn ít thôi, mai cho phép buông thả một bữa, ngày kia phải bắt đầu ăn uống t.ử tế lại đấy."
Chỉ cần thế thôi Tô Lạc Lạc cũng đã vui lắm rồi, gật đầu lia lịa: "Biết rồi biết rồi, bắt đầu từ ngày kia anh nấu gì tôi ăn nấy, tuyệt đối không ăn bậy."
Lại nhìn đống rau củ, cô không nhịn được nói: "Chu Lệ Tranh, tôi có thể gọi em họ Đồng Đồng của tôi cùng đến ăn không?"
Mặc Mặc không có ý kiến: "Được, nhưng sáng mai tôi phải ra ngoài một chuyến, trưa sẽ về hơi muộn, chắc một giờ mới ăn cơm được."
Tô Lạc Lạc vội gật đầu: "Được mà được mà. Nếu tôi đói thì có thể ăn bánh bao cô Hồng Vân cho, anh cứ bận việc đi, mấy thứ rau này tôi có thể cùng Đồng Đồng rửa sạch trước."
Về đến nhà, Mặc Mặc bảo Tô Lạc Lạc đi tắm rửa, còn anh thì sắp xếp lại toàn bộ thức ăn bỏ vào tủ lạnh.
Sáng sớm hôm sau, lúc Tô Lạc Lạc ngủ dậy thì Mặc Mặc đã không có nhà. Cô vui vẻ gọi Đồng Đồng đến ăn lẩu.
Đồng Đồng cũng đã lâu không gặp Tô Lạc Lạc, nhận được điện thoại là nhảy chân sáo chạy qua ngay, còn mang theo hai chai nước ngọt.
Tô Lạc Lạc nhìn chai nước ngọt đang bốc hơi lạnh, nghiêm túc từ chối: "Chị không uống đồ lạnh đâu, em có uống cũng không được uống trước mặt chị."
Đồng Đồng kinh ngạc: "Chị ơi, trước đây chị toàn uống thế mà, còn bảo nước ngọt không thêm đá thì sao gọi là nước ngọt nữa. Sao đột nhiên chị lại không uống? Em biết rồi, có phải Chu Lệ Tranh không cho chị uống đúng không?"
