Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1317: Đứa Trẻ Là Một Sự Ngoài Ý Muốn

Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:45

Chu Vĩnh Chí nhìn khuôn mặt có chút vặn vẹo của Chu Bắc Khuynh, thở dài: "Bà cứ nên thấp giọng một chút, cẩn thận vẫn hơn, phải biết rằng Chu Thời Huân và Thịnh An Ninh cũng chẳng phải hạng ngu ngốc đâu."

Chu Bắc Khuynh cười lạnh: "Tôi đương nhiên biết, tôi còn biết Thịnh An Ninh tinh ranh đến mức nào. Năm đó cô ta giả vờ vẻ mặt vô tội, con cái cô ta cũng chẳng có vấn đề gì, vậy mà cô ta cứ giả vờ đáng thương trước mặt mẹ tôi, không chịu tha thứ cho tôi. Bố mẹ tôi thấy hổ thẹn với Chu Thời Huân nên chỉ có thể c.ắ.n răng không nhận tôi, khiến tôi đến Tết cũng chẳng có chỗ mà đi."

"Nếu không phải tại họ, tôi giờ vẫn đang làm giảng viên đại học, làm công việc mình yêu thích nhất. Nhắc đến chuyện này, còn cả Chu Triều Dương nữa, chẳng qua chỉ là đứa trẻ được bố mẹ tôi nhặt về nuôi, vậy mà cũng dám ngang ngược như thế. Nếu không phải cô ta ở giữa châm chọc, bố mẹ tôi có thể ghét bỏ tôi đến vậy sao?"

Chu Vĩnh Chí chỉ nghe Chu Bắc Khuynh kể lại chuyện nhà họ Chu, ông ta cũng cảm thấy bố mẹ Chu Bắc Khuynh làm vậy là quá đáng. Dù có thấy có lỗi với đứa con trai vừa tìm về thì cũng không thể đến mức con gái ruột cũng không nhận. Lại còn nghe lời con dâu và con gái nuôi mà đối xử tệ với Chu Bắc Khuynh.

Nếu không thì Chu Bắc Khuynh đã chẳng nảy sinh tính cách như thế này. Ông ta đưa tay ôm vai Chu Bắc Khuynh, có chút xót xa: "Tôi biết bà đã chịu nhiều khổ cực, cũng biết bà rất để tâm đến bố mẹ mình. Bà đừng giận nữa, nhất định phải giữ bình tĩnh thì mới khiến bọn họ nhận lấy báo ứng được. Yên tâm đi, mọi chuyện đều có ông trời chứng giám. Lượng Lượng sắp tan học rồi, bà đi sửa soạn một chút, tối nay tôi đưa hai mẹ con đi ăn đồ Tây."

Chu Bắc Khuynh thu lại vẻ dữ tợn trên mặt, lại trở nên dịu dàng: "Sao tự nhiên lại muốn đi ăn đồ Tây, ăn ở nhà chẳng phải tốt hơn sao. Còn mẹ thì sao?"

Chu Vĩnh Chí lắc đầu: "Không cần quản bà ấy, đi thôi, Lượng Lượng không phải rất thích ăn sao?"

________________________________________

Chu Triều Dương từ khi con trai Hanh Hanh lên cấp ba đã lùa cậu đi ở nội trú, lấy danh nghĩa là không muốn con quấy rầy thế giới hai người của cô và Lục Trường Phong.

Hanh Hanh tuy than vãn nhưng cũng bất lực, bởi vì chỉ cần là chuyện mẹ đã quyết định, dù đúng hay sai thì bố cũng sẽ đồng ý. Nếu mẹ sai, bố sẽ lén lút đưa tiền cho cậu sau đó để cậu tha lỗi cho mẹ.

Mặc dù bố rất thiên vị, nhưng lại khiến "kho tiền nhỏ" của cậu rất rủng rỉnh, cậu còn lén dùng số tiền này để chơi chứng khoán. Những chuyện này, Chu Triều Dương và Lục Trường Phong đều không biết.

Chu Triều Dương cảm thấy đã mấy ngày rồi không cùng Lục Trường Phong ra ngoài ăn cơm. Hai người toàn ăn ở nhà ăn đơn vị rồi về nhà, không cùng nhau đi ăn thì tình cảm sắp phai nhạt mất. Chiều nay cô hẹn Lục Trường Phong đi xem phim và ăn đồ Tây.

Đối với đồ Tây, sự tò mò của Chu Triều Dương lớn hơn sự yêu thích. Với cô, ăn một bữa lẩu xương cừu hay một bát mì trộn tương còn đã đời hơn, nhưng Thịnh An Ninh bảo cô rằng ăn đồ Tây là ăn cái không khí. Đó là một kiểu không khí yên tĩnh và văn nhã.

Nhìn Lục Trường Phong cắt bít tết, Chu Triều Dương không nhịn được lẩm bẩm: "Em chẳng thấy văn nhã chỗ nào cả, em thấy chúng mình dùng đũa ăn mới văn nhã chứ. Em thấy bọn người nước ngoài chắc chắn là do tiểu não phát triển không tốt, ngón tay không linh hoạt nên không biết dùng đũa, mới phải dùng dĩa để xiên mà ăn."

Lục Trường Phong mỉm cười đưa phần bít tết đã cắt sẵn cho Chu Triều Dương: "Đổi khẩu vị chút cũng tốt mà. Nếu em ăn không no, lát nữa chúng mình lại ra phố Quỷ ăn tôm hùm đất em thích nhé?"

Mắt Chu Triều Dương sáng lên, nhưng lại sờ sờ mặt: "Không được, dạo này em hơi béo lên rồi, buổi tối không được ăn uống bừa bãi."

Cô lại hếch cằm chỉ về phía cô gái bàn bên: "Anh nhìn xem vóc dáng cô bé kia đẹp chưa kìa?"

Lục Trường Phong bất lực: "Em cũng đâu có béo, không cần ngày nào cũng đòi giảm cân đâu, ăn được là phúc mà. Đừng có so với mấy cô bé, trạng thái bây giờ của em mới là đẹp nhất."

Chu Triều Dương nhịn cười: "Lục Trường Phong, em phát hiện anh dạo này ngày càng biết nói lời đường mật nhé. Ngày xưa lúc nào cũng trưng bộ mặt lạnh như tảng băng trôi, giờ thì lại khéo dỗ dành. Anh mà hồi đó biết dỗ dành thế này thì Hanh Hanh nhà mình chắc giờ đã vào đại học rồi."

Lục Trường Phong cười nuông chiều: "Là lỗi của anh, sau này anh phải học hỏi nhiều hơn. Nếu thời gian có quay ngược lại, anh nhất định sẽ không để Triều Dương của anh phải chờ lâu như thế."

Chu Triều Dương đỏ bừng mặt, lườm Lục Trường Phong một cái đầy vẻ nũng nịu: "Già rồi mà chẳng nghiêm túc gì cả."

Nói đoạn cô lại không nhịn được cười. Tuy rằng đã trải qua nhiều trắc trở mới đến được với Lục Trường Phong, nhưng sau khi ở bên nhau, anh thực sự rất chiều chuộng cô. Trước đây cô luôn ngưỡng mộ sự sủng ái vô điều kiện mà anh trai dành cho Thịnh An Ninh, ít nói nhưng lại chu đáo mọi bề. Sau này, Lục Trường Phong đối với cô còn chu đáo hơn thế, đến mức con trai ngày nào cũng tị nạnh.

Quan trọng hơn là, bất kể cô gặp vấn đề gì trong công việc hay cuộc sống, chỉ cần tìm Lục Trường Phong là anh bảo đảm giải quyết êm xuôi cho cô.

Lục Trường Phong cười nói: "Được rồi, mau ăn đi kẻo nguội mất ngon."

Chu Triều Dương sực nhớ ra: "Đúng rồi, lát nữa có chuyện này muốn nói với anh, giờ đang ăn cơm nên không nói kẻo mất ngon."

Vừa dứt lời, khóe mắt cô chợt thoáng thấy gia đình ba người nhà Chu Bắc Khuynh bước vào, cô tặc lưỡi: "Đúng là... khéo thật đấy!"

Lục Trường Phong nghe tiếng lẩm bẩm của vợ thì quay đầu nhìn một cái, thấy là gia đình Chu Bắc Khuynh, anh lại thản nhiên quay mặt đi.

Chu Bắc Khuynh vừa vào đã nhìn thấy Lục Trường Phong. Đã bao nhiêu năm trôi qua, cô ta vẫn có thể nhận ra ngay người đàn ông mình từng yêu năm nào. Anh vẫn khí chất phi phàm, vóc dáng vẫn như xưa, thanh mảnh và hiên ngang.

Nhìn lại gã Chu Vĩnh Chí phát tướng bên cạnh, tay Chu Bắc Khuynh đang khoác tay ông ta bỗng buông lỏng, biểu cảm cũng trở nên lạnh nhạt: "Mau tìm cái bàn mà ngồi đi, sao giữa tuần mà người vẫn đông thế này."

Chu Vĩnh Chí vẫn chưa nhận ra sự khác thường của vợ, ông ta đang hào hứng thảo luận với con trai Chu Văn Lượng: "Lượng Lượng, con muốn ăn gì? Bố nhớ lần trước sườn cừu ở đây ngon lắm, lát nữa có muốn gọi một phần không?"

Chu Văn Lượng hơi mập mạp, béo tròn nhưng trắng trẻo, cũng thừa hưởng nét mặt của Chu Bắc Khuynh. Lúc này cậu bé rất vui vẻ: "Dạ được ạ, con còn muốn ăn một phần bít tết thăn ngoại và một phần mì Ý nữa."

Chu Bắc Khuynh nhíu mày: "Buổi tối ăn nhiều thế làm gì? Con nhìn xem con béo thành cái dạng gì rồi?"

Cô ta lại oán trách Chu Vĩnh Chí: "Ông cứ chiều nó đi, sau này nó cũng giống ông, thành một gã béo cho xem."

Chu Vĩnh Chí thấy hơi khó hiểu: "Trẻ con ăn được chẳng phải rất tốt sao, vả lại nó đang tuổi lớn, không cho nó ăn thì làm gì?"

Nói đoạn ông ta cũng hơi bực mình, dắt con trai đi tìm chỗ ngồi. Thật chẳng khéo chút nào, bọn họ ngồi ngay bàn bên cạnh Chu Triều Dương và Lục Trường Phong. Chu Vĩnh Chí còn gọi Chu Bắc Khuynh mau lại: "Bắc Khuynh, nhanh lên, chỗ này!"

Sắc mặt Chu Bắc Khuynh một lần nữa khó coi, cô ta cảm thấy tiếng hô hoán của Chu Vĩnh Chí khiến mình mất mặt. Cô ta bước tới ngồi xuống, tuyệt nhiên không nhìn về phía Chu Triều Dương, coi như không thấy.

Chu Triều Dương thầm cảm thán trong lòng, đúng là chữ "khéo" viết hoa. Kinh thành rộng lớn thế này mà đi ăn cơm cũng gặp nhau, lại còn ngồi sát vách.

Lục Trường Phong hoàn toàn không bị ảnh hưởng, anh lại cắt xong một phần bít tết đưa cho Chu Triều Dương: "Mau ăn đi, lát nguội không ngon đâu."

Chu Triều Dương hớn hở ăn, bỗng nghe thấy một trận hỗn loạn. Có kẻ cầm d.a.o phay xông vào, c.h.é.m loạn xạ không mục đích.

Thấy con d.a.o sắp c.h.é.m tới cạnh Lục Trường Phong, Chu Bắc Khuynh đột ngột lao ra định ngăn cản tên hung thủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.