Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1344: Con Gái Phải Học Cách Bảo Vệ Chính Mình
Cập nhật lúc: 27/12/2025 20:49
Ôn Tranh ngẩn người, không hiểu ý của An An: "Em muốn mua nhà sao? Không cần chung vốn đâu, tiền của anh đều đưa em hết, em cứ cầm lấy mà mua."
An An nhìn Ôn Tranh vốn thông minh là thế, mà lúc này lại có vẻ khờ khạo đến đáng yêu, cô chớp chớp mắt, cười đầy ranh mãnh: "Đây là tiền cưới vợ của anh đấy nhé, anh đem mua nhà cho em rồi thì sau này anh lấy vợ tính sao?"
Ôn Tranh chẳng bận tâm: "Không sao, chỉ cần em thích là được."
An An cười ha hả, đưa tay khoác lấy cánh tay Ôn Tranh, nhìn những tòa nhà cao tầng đang mọc lên phía xa: "Chúng ta cùng mua chứ, đó sẽ là của hai đứa mình, đến lúc đó có thể viết tên chung trên một cuốn hộ khẩu mà."
Ôn Tranh đứng sững lại, trong đầu như có pháo hoa bùng nổ, anh có chút nghi ngờ lỗ tai mình vừa nghe nhầm, không chắc chắn mà cúi xuống nhìn An An. Nhìn gương mặt tươi như hoa đang rạng rỡ nụ cười, cùng ánh mắt lấp lánh như sao của cô.
Giọng anh khi cất lời có chút khản đặc: "An An? Em nói thật lòng chứ?"
An An phì cười, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ôn Tranh, ra sức lắc lắc: "Ôn Tranh, có phải anh đọc sách nhiều quá đến mụ mị đầu óc rồi không? Đến lời em nói mà cũng không hiểu sao? Nếu anh đã thế thì coi như lời em vừa nói chưa nói nhé. Em đi tìm người khác chung vốn mua nhà đây."
Nói đoạn cô buông tay giả vờ muốn đi, nhưng đã bị Ôn Tranh một tay ôm ngang lưng giữ lại: "An An, em không được nuốt lời. Chúng ta đi ngay bây giờ."
An An cười, đặt tay lên vai Ôn Tranh, cúi xuống nhìn anh: "Bây giờ đi làm gì?"
Ôn Tranh cười: "Đi mua nhà chứ sao."
An An vỗ bạt vào vai Ôn Tranh: "Anh phát điên à, muộn thế này rồi, người ta bán nhà cũng tan làm rồi, để mai mình đi. Anh thả em xuống trước đã."
Ôn Tranh ngoan ngoãn thả An An xuống, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, vẫn thấy không dám tin: "An An, em nói thật sao?"
An An cười, gật đầu thật mạnh: "Thật mà, anh Phong Tranh ơi, hồi nhỏ em đã thích anh rồi, vì anh đẹp trai. Nhưng khi lớn lên, em thích anh là vì anh đối tốt với em, vả lại anh vẫn cứ đẹp trai như thế."
"Trước đây, em còn nghĩ mình không thể làm lỡ dở anh, em phải đi theo đuổi lý tưởng của mình. Nhưng sau đó em phát hiện ra hai chuyện này chẳng xung đột chút nào cả. Em thích anh, giống như hồi nhỏ, vẫn rất thích anh."
"Cho nên, anh không được thích người khác, cũng không được đối tốt với cô gái nào khác, anh chỉ có thể là của một mình An An thôi đấy nhé."
Ôn Tranh xúc động, đưa tay nâng lấy gương mặt nhỏ nhắn của An An, cười đến mức khóe mắt đều nóng lên: "Sẽ không đâu, không bao giờ đâu. Anh thích An An, từ rất nhỏ đã thích rồi, chỉ là lúc đó không dám thích vì anh chẳng có gì trong tay. Anh sợ không thể cho em một tương lai tốt đẹp, không thể cho em cuộc sống sung túc, không thể khiến em hạnh phúc."
An An phụt cười thành tiếng: "Ôn Tranh, anh thế mà lại lo lắng chuyện đó."
Ôn Tranh không nói nữa, cảm giác mịn màng nơi lòng bàn tay là thật, gương mặt rạng rỡ trước mắt cũng là thật. Đây không còn là cô nhóc hằng đêm cứ chạy tới chạy lui trong giấc mơ của anh mà chẳng chịu chịu trách nhiệm nữa.
Anh không kìm lòng được mà cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi An An.
Nụ cười trong mắt An An càng đậm, cô nhìn Ôn Tranh đầy tình tứ.
Ôn Tranh kìm nén cảm xúc, trân trọng hôn sâu hơn, giống như đang hôn một báu vật vô giá, mang theo cả sự thành kính.
________________________________________
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, phố phường đã thưa thớt người qua lại, đôi trẻ đắm mình trong ánh sáng vàng nhạt, trao nhau nụ hôn—một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa lãng mạn.
Thịnh An Ninh nhìn mà vui lây, nhưng Chu Thời Huân đứng bên cạnh thì mặt đen như nhọ nồi, ông nghiến răng định bước tới: "Không được, sao chúng nó có thể thế này? Cái cậu Ôn Tranh này, thật là không ra thể thống gì cả!"
Thịnh An Ninh vội kéo c.h.ặ.t lấy ông chồng đang hằm hằm: "Anh làm gì thế? Lũ trẻ đang tốt đẹp, anh đừng có ra đó mà làm hỏng chuyện!"
Chu Thời Huân không hài lòng, mặt vẫn tối sầm: "Ra cái thể thống gì chứ? Giữa thanh thiên bạch nhật, Ôn Tranh cái cậu này trông thì thật thà, vậy mà dám làm chuyện này."
Thịnh An Ninh lườm ông một cái: "Thanh thiên bạch nhật cái gì, con đường đó vốn dĩ làm gì có ai. Em thấy người không có phong độ chính là anh đấy, người trẻ yêu nhau, anh lại đứng đây nhìn trộm. Anh còn có lý à? Chu Trường Tỏa, anh không có tế bào lãng mạn thì cũng đừng ngăn cản các con lãng mạn chứ."
Chu Thời Huân vẫn hậm hực: "Thế thì cũng không thể về nhà rồi hẵng nói sao?"
Thịnh An Ninh hừ lạnh một tiếng: "Anh mà dám ra đó, tối nay đừng hòng bước chân vào cửa. Với lại, chuyện này không thể trách Ôn Tranh được, anh nhìn con gái anh xem, chắc chắn là con bé đã nói gì đó. Con gái anh khôn ranh như thế, Ôn Tranh chẳng phải bị nó dắt mũi sao."
Chu Thời Huân im lặng, nén nhịn một hồi rồi lẩm bẩm bất mãn: "Dù sao thì Ôn Tranh làm thế là không đúng."
Thịnh An Ninh liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, bao nhiêu năm trôi qua mà tư tưởng càng lúc càng "đồ cổ", bà chọc vào cánh tay ông: "Thôi đi, chẳng phải lúc anh đè em ra hôn thì con cái đều đã lớn rồi sao? Chúng có cuộc sống riêng, anh đừng có như ông già cổ hủ, chuyện gì cũng quản nhé."
Chu Thời Huân bị chặn họng không nói được lời nào: "Cái đó sao mà giống nhau được? Chắc chắn là không giống rồi."
Thịnh An Ninh chẳng thèm chấp ông, mỉm cười nhìn đôi trẻ đang ôm nhau đằng xa, càng nhìn càng thấy thích. Cuối cùng, bà kéo Chu Thời Huân đang mặt nặng mày nhẹ đi về nhà.
Chu Thời Huân vẫn không cam lòng: "Cứ thế mà đi à? Tối nay An An có về nhà không? Nếu nó với Ôn Tranh ở bên ngoài thì sao? Chúng nó đã kết hôn đâu. Không được, tôi phải gọi An An về nhà."
Thịnh An Ninh nắm lấy vạt áo ông: "Thôi mà, Ôn Tranh là đứa không hiểu quy củ sao? Đi thôi, anh đừng có ra đó làm hai đứa nó ngượng ngùng. Chúng ta cứ yên tâm ở nhà đợi Ôn Tranh gọi một tiếng bố mẹ, rồi đợi thăng chức làm ông ngoại bà ngoại đi."
Chu Thời Huân nghe đến danh xưng "ông ngoại bà ngoại" thì sững người, lão không tài nào tin nổi nàng công chúa nhỏ của mình sắp gả đi rồi.
________________________________________
An An và Ôn Tranh đi dạo một vòng lớn bên ngoài, cảm thấy đói bụng, cô lại kéo Ôn Tranh cùng đi ăn lẩu ở phố Quỷ.
Ôn Tranh đối với An An là nghe lời răm rắp, chỉ đứng bên cạnh dặn dò: "Đừng ăn cay quá, uống ít đồ lạnh thôi, không tối về lại đau bụng đấy."
An An một tay nhét cuộn thịt vào miệng, một tay trợn mắt: "Ôn Tranh, giờ anh đã không cho em ăn rồi à? Thế sau khi chúng mình cưới nhau, chẳng phải em đến cơm cũng không được ăn no sao?"
Ôn Tranh dở khóc dở cười: "Không phải không cho em ăn, mà là sợ em ăn cay quá sẽ hại dạ dày."
Vừa nói anh vừa vớt cuộn thịt trong nồi vào bát cho An An. Cô nhóc hễ về chuyện ăn uống là rất kén chọn, thịt vừa chín tới là phải vớt ra ăn ngay, nếu nấu thêm một lúc nữa bị dai là cô sẽ không vui.
An An hừ một tiếng, lý sự cùn: "Anh rõ ràng là bảo không cho em ăn. Để trừng phạt anh, em có thể uống thêm một chai nước ngọt nữa không?"
Ôn Tranh thỏa hiệp: "Được, nhưng phải uống loại nhiệt độ thường nhé."
An An cong mắt cười: "Được thôi. Ôn Tranh, anh thực sự tốt quá đi, anh không sợ sẽ chiều hư em sao?"
Ôn Tranh dịu dàng nhìn cô: "Không đâu, em ngoan như vậy, không hư được đâu."
An An cười hì hì, vui vẻ ăn lẩu.
Lúc ra khỏi tiệm lẩu, trời bỗng lất phất mưa phùn. Ôn Tranh xem đồng hồ: "Gần một giờ rồi, mình bắt taxi về nhé?"
An An không có ý kiến gì, vả lại lúc này ăn no xong là bắt đầu buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở, nhưng tai vẫn thính lắm, nghe thấy hai cô gái bên cạnh đang nhỏ to bàn tán.
"Cái anh kia đẹp trai quá, cậu nhìn kìa." "Thấy rồi, lúc ở trong quán tớ đã thấy rồi, tớ còn bảo cậu nhìn mà."
An An quay đầu nhìn Ôn Tranh, không nhịn được mà mỉm cười.
________________________________________
Hai người về đến nhà đã gần hai giờ sáng, nhẹ chân nhẹ tay đi rửa mặt rồi về phòng mình.
Chu Thời Huân nghe thấy động tĩnh ngoài sân trước, lại thấy đèn tắt hẳn mới yên tâm gấp sách lại, chuẩn bị đi ngủ. Hành động rất cẩn thận nhưng vẫn làm Thịnh An Ninh tỉnh giấc. Bà xê dịch vào trong lấy chỗ cho ông, giọng đầy chê bai: "Em nói anh có thừa thãi không cơ chứ? Hai đứa nhỏ chẳng lẽ lại không biết chừng mực sao? Anh không tin Ôn Tranh thì cũng phải tin An An chứ."
Chu Thời Huân im lặng nằm xuống nhưng trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnh An An lúc nhỏ, sao chớp mắt một cái đã lớn thế này rồi?
Thịnh An Ninh thì không nghĩ nhiều như vậy, ngược lại vì các con đã về nên tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cũng rơi xuống, bà ngủ một giấc thật ngon lành.
________________________________________
Sáng hôm sau, Chu Thời Huân và Thịnh An Ninh ăn xong bữa sáng mà vẫn chưa thấy An An dậy. Ôn Tranh thì dậy rất sớm, cùng Chu Thời Huân chạy bộ năm cây số, về lại cùng họ ăn sáng.
Chỉ có điều khiến Ôn Tranh thấp thỏm là thái độ của Chu Thời Huân. Anh cảm thấy chú Chu vốn dĩ đã ít nói, hôm nay lại càng im lặng hơn. Lúc ăn sáng, ánh mắt Chu Thời Huân thỉnh thoảng lại quét qua người Ôn Tranh, khiến anh lập tức cảm thấy áp lực.
Chu Thời Huân cuối cùng cũng không nhịn được: "Ôn Tranh, hai ngày này cháu nghỉ à?"
Ôn Tranh gật đầu: "Vâng, cháu được nghỉ một tuần ạ."
Chu Thời Huân gật đầu: "Vậy thì tốt, nhưng phải chú ý nghỉ ngơi, cũng đừng quên học tập. Nhớ chú ý giữ sức, đừng suốt ngày đi chơi với An An."
Ôn Tranh hơi ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Chú Chu yên tâm, cháu nghỉ ngơi cũng sẽ không bỏ bê việc học đâu ạ."
Thịnh An Ninh tức mình lén đá Chu Thời Huân một cái, cười nhìn Ôn Tranh: "Ôn Tranh, đừng nghe lời chú cháu. Các cháu khó khăn lắm mới được nghỉ, nên ra ngoài mà chơi, đi công viên giải trí này, đi xem phim này. Tuổi trẻ là phải đến những nơi náo nhiệt. Trước đây ngày nào cũng ở trường, nghỉ lễ mà không ra ngoài là tụt hậu với xã hội đấy."
Chu Thời Huân định mở miệng nói tiếp nhưng dưới ánh mắt của Thịnh An Ninh, ông đành ngoan ngoãn im lặng.
Ôn Tranh vừa định lên tiếng thì An An nhảy chân sáo đi vào, vui vẻ ôm hôn mọi người một cái rồi ngồi xuống cạnh Ôn Tranh, cầm lấy ly sữa đậu nành trước mặt anh uống một ngụm: "Bố mẹ, mọi người đang nói chuyện gì thế?"
Sắc mặt Chu Thời Huân thay đổi, càng không muốn mở lời.
Chu Hồng Vân đứng bên cạnh lại cười nói: "Ối dồi, cái con bé lười này, không biết tự đi lấy bát mà múc sữa đậu nành sao. Đợi đấy, cô nãi nãi đi lấy cho con."
An An hì hì cười cảm ơn, rồi nháy mắt với Chu Thời Huân: "Bố ơi, lát nữa con với Ôn Tranh đi mua nhà."
Chu Thời Huân và Thịnh An Ninh đồng thời kinh ngạc thốt lên: "Mua nhà? Mua nhà gì cơ?"
An An hớn hở quay sang nhìn Ôn Tranh: "Tất nhiên là nhà để con với Ôn Tranh kết hôn rồi ạ. Con thấy phía trước xây nhiều nhà lầu lắm, hôm nay bọn con đi hỏi xem, nếu hợp lý thì mua luôn."
Thịnh An Ninh biết con gái mình là người nói là làm, nhưng không ngờ hành động lại nhanh đến thế, bà dở khóc dở cười: "Con đấy, chẳng quan tâm gì đến chuyện trong nhà cả. Muốn mua nhà thì đi tìm cậu con chứ, cậu con chính là người phát triển dự án khu nhà đó đấy."
Sắc mặt Chu Thời Huân lại biến đổi lần nữa, ông cảm thấy trọng điểm chú ý của vợ mình có gì đó không đúng. Lúc này chẳng phải nên hỏi chuyện "nhà để kết hôn" là thế nào sao?
An An "ồ" lên một tiếng: "Con quên khuấy mất. Vậy lát nữa ăn cơm xong bọn con đi tìm cậu."
Sau đó cô quay sang dặn Ôn Tranh: "Ăn xong anh nhớ mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh thư nhé."
Khóe mắt Chu Thời Huân giật giật: "Mang sổ hộ khẩu làm gì?"
An An nói vẻ hiển nhiên: "Con với Ôn Tranh cùng mua nhà, thì trên sổ đỏ chắc chắn phải viết tên cả hai đứa rồi ạ."
Thịnh An Ninh mỉm cười nhìn hai đứa trẻ, lòng đầy hoan hỉ. Chu Thời Huân thấy vợ không phản đối, lời định nói lại nuốt vào trong, chỉ dặn dò An An một câu: "Ra ngoài cẩn thận một chút, con gái phải học cách bảo vệ chính mình."
