Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 280: Chu Triều Dương Thông Minh
Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:07
Chu Triều Dương không kiên nhẫn nhìn Hồ Lăng, người này cũng không biết từ đâu toát ra, giờ lại chặn ngang tay lái xe của cô: "Cô buông tay ra, tôi không muốn nói chuyện với cô."
Hồ Lăng nắm tay lái xe của Chu Triều Dương, đây là nhất chiêu cuối cùng cô ta dùng để đối phó Chu gia.
Gia đình tốt đẹp của cô ta, vì Chu gia mà tan nát, người đàn ông bị phán t.ử hình, nhà mẹ đẻ cũng có hơn phân nửa người vào tù, còn cô ta bây giờ dẫn hai đứa nhỏ ở tại căn nhà nhỏ ở ngoại ô.
Cô ta hận Chu gia, nhưng căn bản một chút biện pháp cũng không có.
Không biết có thể dùng Chu Triều Dương đối phó Chu gia không, cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y lái xe, nhìn chằm chằm Chu Triều Dương: "Tôi biết cô không muốn gặp tôi, tôi chỉ nói một sự kiện, cô căn bản không phải con của Chu gia, cô là Chung Văn Thanh ôm về, mẹ cô tên Giang Quỳnh, là Chung Văn Thanh hại c.h.ế.t mẹ cô."
Chu Triều Dương trợn mắt nhìn Hồ Lăng: "Cô có phải bị bệnh không? Tôi là con của ai, chính tôi không rõ ràng lắm sao? Cô bây giờ có phải không có chỗ c.ắ.n người, cho nên bắt đầu c.ắ.n lung tung."
Hồ Lăng cười lạnh: "Tôi biết cô không tin, cô không tin có thể trở về hỏi Chung Văn Thanh, Giang Quỳnh là ai, Lục Cánh Đông là ai!"
Chu Triều Dương tin cô ta có quỷ: "Hồ Lăng, cô coi tôi dễ lừa gạt như vậy sao? Tôi nói cho cô biết, cho dù tôi không phải con của Chu gia, cho dù mẹ tôi hại c.h.ế.t cha mẹ ruột của tôi, tôi cũng sẽ không nghe lời cô, đi làm hại bố mẹ tôi!"
Hồ Lăng nheo mắt: "Cô thật sự không để ý? Cô biết chân tướng cũng không để ý? Nếu không phải Chung Văn Thanh và Chu Nam Quang, bố mẹ cô sẽ sống tốt trên đời, bọn họ c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào, cô một chút không thèm để ý sao? Cô đừng mạnh miệng, cô đi thăm dò chân tướng, chờ biết chân tướng rồi, tôi xem cô còn có thể nói như vậy không."
Nói xong cũng không dây dưa, buông tay chuẩn bị rời đi.
Chu Triều Dương lại vứt xe đạp xuống, kéo cánh tay Hồ Lăng: "Hồ Lăng, cô bây giờ chiêu trò càng ngày càng nhiều đấy, tôi còn chưa tính sổ với cô đâu, cô xúi giục chị tôi hạ t.h.u.ố.c cho chị dâu tôi, cuối cùng cũng chỉ là không có chứng cứ bắt cô, nếu không cô bây giờ đã cùng người đàn ông của cô đoàn tụ trong nhà giam rồi."
"Bất quá, cô cũng không cần phí tâm tư trên người tôi, cho dù Chu gia là cừu nhân g.i.ế.c cha g.i.ế.c mẹ tôi, nhưng tôi là uống sữa mẹ tôi lớn lên, đây chính là mẹ ruột của tôi, tôi sẽ không báo thù, sẽ không để cô thực hiện được!"
Nói xong còn dùng sức đẩy Hồ Lăng một cái: "Cô mau cút đi, sau này đừng để tôi nhìn thấy cô, bằng không tôi thật sự động thủ đấy."
Hồ Lăng làm sao cũng không nghĩ đến, phản ứng của Chu Triều Dương sau khi nghe chân tướng lại là như vậy, cô ta bị đẩy ngã một cái, nhanh ch.óng bò dậy, không quan tâm đầu gối đau, vừa đi vừa nói lời độc ác với Chu Triều Dương: "Vậy cô cứ đi mà tra, hy vọng cô biết chân tướng rồi, còn có thể mạnh miệng như thế."
Chu Triều Dương không thèm để ý đến cô ta, đi qua đỡ xe đạp lên, nhỏ giọng mắng Hồ Lăng, sau đó lại nghĩ nghĩ: "Gọi Lục Triều Dương cũng không hay, vẫn là gọi Chu Triều Dương hay hơn."
Vẫn vô tư vô lo đi mua bánh chiên kẽo kẹt.
Lời của Hồ Lăng, cũng không phải không tạo ra chút gợn sóng nào trong lòng cô.
Nhưng Chu Triều Dương là một cô gái thông minh, Hồ Lăng bây giờ nói chuyện này, bất quá là để cô gây thêm phiền phức cho Chu gia, cô mới không ngốc như Chu Bắc Khuynh, tự mình chạy tới để người ta lợi dụng.
Hơn nữa, cho dù cô không phải Chung Văn Thanh sinh ra, cô cũng không có ký ức về mẹ ruột, Chu Nam Quang và Chung Văn Thanh đối xử với cô không khác gì cha mẹ ruột, cô có cái gì phải rối rắm đâu?
Mua bánh chiên kẽo kẹt trở về, Thịnh Thừa An đã rời đi, chỉ có Thịnh An Ninh đang ở trong phòng ăn mì gà.
Chu Triều Dương múc một chén mì tương đen, chạy lên lầu cùng Thịnh An Ninh ăn cùng nhau, cô lại là một người không giấu được chuyện trong lòng, vẫn là không nhịn xuống, kể lại chuyện Hồ Lăng tìm cô, còn nói về thân thế của cô một lần.
Thịnh An Ninh kinh ngạc: "Sao lại thế được?"
Chu Triều Dương hừ lạnh: “Chắc là điên rồi, không muốn thấy nhà mình sống tốt. Cô ta coi tôi là ngốc t.ử, cô ta nói gì tôi tin nấy à? Cô xem cô ta bịa đặt hay chưa kìa, còn dựng lên chuyện mẹ ruột tôi bị mẹ tôi hại c.h.ế.t. Mẹ tôi là người thế nào, tôi không rõ sao? Bà ấy không có khả năng hại c.h.ế.t người.”
Thịnh An Ninh nhìn Chu Triều Dương rõ ràng là không tin, nghĩ nghĩ hỏi: “Nếu như cô ta nói là thật thì sao?”
Chu Triều Dương húp mì soàm soạp, như là đang tự hỏi, nuốt xuống sợi mì rồi nói: “Cho dù là thật, tôi cùng lắm chỉ nghĩ nghĩ vào buổi tối thôi, không thể nói với mẹ tôi, cũng không có khả năng đi hỏi mẹ tôi. Cô cũng biết sức khỏe mẹ tôi bây giờ không tốt, nếu tôi làm bà ấy tức đến mức xảy ra mệnh hệ gì, vậy tôi còn là người sao?”
“Hồi nhỏ tôi khó nuôi lắm, mẹ tôi tốn bao tâm sức nuôi tôi lớn, tôi không thể nào lấy oán báo ơn được, làm vậy chẳng phải là trúng gian kế của Hồ Lăng sao!”
Thịnh An Ninh nhưng thật ra kinh ngạc trước sự thông minh của Chu Triều Dương, cô bé còn lanh lợi hơn cả những gì cô nghĩ, cô yên tâm cười rộ lên: “Cô nói đúng, những người này chính là không muốn nhìn thấy nhà chúng ta tốt đẹp mà.”
Chu Triều Dương húp hết một chén mì, lại cùng Thịnh An Ninh nói: “Còn nữa, chuyện này cô đừng nói với bố mẹ, anh cả và Nhị Ca đã đủ khiến họ phải lo lắng rồi, lại vì chuyện này mà thêm phiền lòng! Còn về Hồ Lăng, tôi sẽ xử lý cô ta.”
Thịnh An Ninh gật đầu: “Yên tâm đi, tôi chắc chắn không nói đâu. Cô nói xem sao tôi lại thích cô đến vậy cơ chứ?”
Chu Triều Dương ha ha cười rộ lên: “Bởi vì tôi là Chu Triều Dương mà, hơn nữa tôi nói với cô một sự kiện nữa, Hồ Lăng nói bố ruột tôi tên là Lục gì đó? Cô nói xem nếu tôi tên là Lục Triều Dương có phải không hay không? Vẫn là Chu Triều Dương nghe hay hơn.”
Thịnh An Ninh nghe thấy họ Lục, liền không hiểu sao nghĩ đến Lục Trường Phong, không phải chứ, thật sự trùng hợp đến vậy sao?
Chu Triều Dương giúp Thịnh An Ninh mang chén cơm xuống dưới, rồi lại vui vẻ đi tìm Chung Văn Thanh làm nũng, muốn Chung Văn Thanh dẫn cô bé cùng nhau đi ra ngoài mua đồ.
Thịnh An Ninh ngồi ở trên lầu, đều có thể nghe thấy tiếng Chu Triều Dương làm nũng ở dưới lầu, sau đó Chung Văn Thanh lên lầu, cười ha hả đi qua nhìn ba đứa trẻ đang ngủ say.
“Triều Dương rất muốn tôi cùng cô bé đi Tây Đơn dạo một vòng, An Ninh con có muốn mua gì không?”
Thịnh An Ninh lắc đầu: “Không cần, đợi mấy hôm nữa con có thể ra cửa rồi, con cũng đi dạo một chút. Hai người đi xem trước đi.”
Chung Văn Thanh gật đầu: “Vậy được, chúng ta đi bách hóa nữ t.ử bên kia xem thử, có đồ chơi cho tiểu hài t.ử không, mua chút về.”
Thịnh An Ninh bật cười: “Bọn nhỏ còn nhỏ như vậy, biết chơi đồ chơi gì chứ.”
Sau khi Chung Văn Thanh và Chu Triều Dương rời đi, Thịnh An Ninh nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy chuyện này cần phải nói với Chu Nam Quang một tiếng, miễn cho quay đầu Hồ Lăng lại gây ra sự tình gì, Chung Văn Thanh chịu không nổi.
Vẫn là nên để Chu Nam Quang có sự chuẩn bị trong lòng mới tốt.
Đội mũ xuống lầu, cô gọi Chu Hồng Vân lên lầu nhìn xem bọn trẻ, sau đó mới đi đến thư phòng tầng một tìm Chu Nam Quang.
Cô nói với Chu Nam Quang chuyện Hồ Lăng tìm Chu Triều Dương nói về thân thế của cô bé, hơn nữa còn có nghi vấn: “Bố, con cảm thấy Hồ Lăng đã làm rất nhiều chuyện, cô ta xúi giục Chu Bắc Khuynh bỏ t.h.u.ố.c, bây giờ cô ta lại nhảy ra khiến Triều Dương gây chuyện, cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn người bị họa là nhà chúng ta.”
Chu Nam Quang chấn động: “Làm sao cô ta lại biết thân thế của Triều Dương?”
Nói xong, ông nhíu mày: “Đối với Hồ Lăng, không phải là không truy cứu, mà là đổi sang một phương pháp khác. Không ngờ trái lại cô ta lại nhảy ra trước.”
--------------------
