Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 346: Tôi Thích Một Người

Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:18

Mộ Tiểu Vãn thường xuyên thức khuya, cho nên cả đêm không ngủ, nhưng tinh thần vẫn rất sung mãn, trong mắt ngay cả tơ m.á.u cũng không có. Cô đi theo Chu Loan Thành đến quán ăn sáng ngồi xuống, tò mò truy hỏi: “Anh đi chợ ma làm gì vậy? Có liên quan đến vụ án của Mã Tam không?”

Chu Loan Thành cũng không bất ngờ khi Mộ Tiểu Vãn biết, dù sao cô cũng lăn lộn ở chợ ma, quen biết không ít người. Anh gật đầu: “Đúng vậy.”

Mộ Tiểu Vãn càng tò mò hơn: “Vậy là ai làm? Đã tìm thấy hung thủ chưa?”

Chu Loan Thành lắc đầu: “Vẫn chưa, bất quá có chút manh mối, mau ăn cơm đi.”

Vừa nói, anh vừa đẩy tô tào phớ về phía Mộ Tiểu Vãn.

Mộ Tiểu Vãn ăn chưa được hai miếng, lại hỏi: “Vậy vụ án của Trương Bảo Giang, coi như kết án rồi sao?”

Chu Loan Thành im lặng một chút rồi lắc đầu: “Không tính là kết án, chỉ là hiện tại vẫn chưa có tiến triển. Cô biết bao nhiêu về chuyện năm đó?”

Anh vẫn không muốn hỏi Mộ Tiểu Vãn, cảm thấy chuyện này quá tàn nhẫn với cô, chỉ là bây giờ anh phát hiện, cô không hề yếu đuối như thế, cũng không giống như Mộ Lão đã nói, rằng cháu gái ông là một nha đầu nhỏ yếu ớt thích khóc, nhát gan lại không thích nói chuyện.

Điều này hoàn toàn không phù hợp với người trước mắt, khiến anh có một lần hoài nghi liệu mình có phải đã tìm nhầm người rồi không.

Mộ Tiểu Vãn c.ắ.n bánh bao nhỏ, không biết là bị bỏng, hay là bị lời nói của Chu Loan Thành làm cho giật mình, cô hít hà khanh khách, thật vất vả nuốt xuống, mới lắc đầu: “Tôi mới sáu tuổi, anh nghĩ tôi có thể biết được gì? Bố tôi càng không có khả năng nói với tôi.”

Nói xong, cô vội vàng cúi đầu, lại gắp một cái bánh bao nhỏ ăn tiếp.

Vô cùng chột dạ!

Chu Loan Thành biết cô nói dối, cũng không truy hỏi, anh cười một tiếng: “Khối ngọc dương chi cô bán hôm nay là từ đâu mà có?”

Lần này Mộ Tiểu Vãn thật sự bị dọa sợ, một ngụm bánh bao nuốt xuống suýt chút nữa bị nghẹn, cô vỗ vỗ n.g.ự.c lấy lại hơi: “Sao anh biết?”

Cuối cùng vừa nghĩ Chu Loan Thành khẳng định đã nhìn thấy hết rồi, cô dứt khoát bĩu môi: “Tôi không muốn nói, được không?”

Chu Loan Thành nhìn vẻ trẻ con của cô, ôn hòa cười nói: “Được, bất quá chính cô phải chú ý an toàn, gần đây đừng đi chợ ma nữa, có những người vì tiền mà không từ thủ đoạn. Cô là một cô gái, rất dễ bị thua thiệt.”

Mộ Tiểu Vãn không biết là bởi vì bánh bao quá nóng, hay là bởi vì lời nói của Chu Loan Thành quá dịu dàng, nhịn không được mặt mày đỏ bừng phát nóng, cô “ồ” một tiếng, vội vàng cúi đầu ăn tào phớ.

Ăn xong bữa sáng, Chu Loan Thành vốn định đưa Mộ Tiểu Vãn về trường, nhưng lại bị cô từ chối: “Anh không cần đưa tôi đi, tôi muốn đến nhà anh tìm Thịnh An Ninh, thăm Đa Đa. Từ đây đi qua không xa, hơn nữa trời đã sáng rồi, có thể có nguy hiểm gì chứ?”

Chu Loan Thành nhìn đồng hồ: “Được, chính cô cẩn thận một chút, nhớ kỹ buổi tối đừng chạy loạn nữa.”

Mộ Tiểu Vãn gật đầu: “Biết rồi, tôi đi đây.”

Lúc xoay người, cô nhịn không được cười rộ lên, sờ sờ n.g.ự.c, hình như nó đang đập rất dữ dội, cô phải đi hỏi Thịnh An Ninh, đây là vì cái gì?

Đến Chu gia, Chu gia vừa mới thức dậy chuẩn bị ăn sáng, mà bốn đứa nhỏ cũng không ngủ nướng, lúc này đang bò khắp trên mặt đất, chờ uống sữa ăn trứng hấp.

Thịnh An Ninh nhìn thấy Mộ Tiểu Vãn thì khá kinh ngạc: “Sao cô dậy sớm thế? Ăn sáng chưa?”

Mộ Tiểu Vãn gật đầu: “Ăn rồi, lúc tôi đi ngang qua đường Vĩnh Cát, còn mua bánh nướng kẹp thịt bò và bánh nướng đường của nhà họ nữa.”

Vừa nói, cô vừa đưa túi lớn bánh nướng bọc giấy dầu cho Thịnh An Ninh.

Sau đó, cô nhìn chằm chằm Đa Đa đang bò trên mặt đất, tóc dài hơn Chu Chu và Mặc Mặc một chút, nhưng lại có đôi mắt to giống nhau, trắng trẻo mũm mĩm, cô có chút kinh ngạc: “Cô tùy tiện nhặt một đứa nhỏ, mà sao lại đẹp như vậy chứ?”

Cô ngồi xổm xuống, vỗ tay với Đa Đa, ý bảo muốn ôm cậu bé.

Đa Đa ngồi nhìn Mộ Tiểu Vãn một hồi, cười khanh khách rồi bò về phía Thịnh An Ninh.

Mộ Tiểu Vãn rất kinh ngạc: “Lại không cho tôi ôm, cô xem Chu Chu thì cho tôi ôm này.”

Nói xong cô vỗ tay với Chu Chu, Chu Chu lập tức vui vẻ hớn hở bò nhanh qua để được ôm.

Mộ Tiểu Vãn ôm Chu Chu lên: “Xem này, Chu Chu nhà chúng ta cho tôi ôm đó.”

Thịnh An Ninh cười, đặt đồ xuống, đi tới ôm Đa Đa lên: “Đứa nhỏ này có lẽ là sợ bị người xấu bế đi lần nữa.”

Mộ Tiểu Vãn chờ Thịnh An Ninh cho con ăn xong, rồi ăn cơm xong, mới cùng cô ấy dẫn An An và Đa Đa lên lầu nói chuyện, còn Chu Chu và Mặc Mặc thì được Chung Văn Thanh và Chu Hồng Vân dẫn đi dạo.

Thịnh An Ninh nhìn Mộ Tiểu Vãn một khuôn mặt muốn nói lại không biết nói thế nào, gọi cô ấy lên lầu xong, đóng cửa phòng lại, để hai đứa nhỏ bò trên giường lớn.

"Đây là làm sao? Gặp chuyện gì khó khăn à? Có cần tôi giúp gì không?"

Mộ Tiểu Vãn rất khó xử: "Tôi không biết nên nói thế nào, tôi cảm thấy tôi có lẽ thích một người."

Mấy hôm trước còn lời thề son sắt nói với Thịnh An Ninh rằng cả đời này sẽ không thích ai, cũng sẽ không kết hôn sinh con, vậy mà giờ phút này lại cảm giác thích một người.

Thịnh An Ninh thấy Mộ Tiểu Vãn một khuôn mặt bực bội rối rắm, cười lên: "Thích một người là chuyện tốt mà, là ai thế?"

Mộ Tiểu Vãn chỉ gãi đầu: "Chính là tôi cũng không biết có phải thích hay không, bởi vì anh ấy giúp tôi rất nhiều, hơn nữa còn rất quan tâm tôi, chính là... ôi, tôi lớn đến từng này, người tốt với tôi rất ít. Còn có rất nhiều đàn ông tốt với tôi, là có ý đồ với tôi, chỉ có anh ấy giống như không phải ấy, chính là đơn thuần đối với tôi rất tốt."

Thịnh An Ninh ngẫm lại quan hệ xã giao đơn giản của Mộ Tiểu Vãn: "Là Chu Loan Thành?"

Mộ Tiểu Vãn lập tức trợn mắt, thậm chí có chút há hốc mồm: "Rõ ràng đến thế sao?"

Thịnh An Ninh cười: "Cô ngoài anh ấy ra còn quen ai nữa? Gần đây cũng chỉ có anh ấy giúp cô nhiều hơn một chút, bất quá cô thích anh ấy rất bình thường, tôi nghĩ phải biết có rất nhiều cô gái thích kiểu người như anh ấy."

Mộ Tiểu Vãn thở dài một hơi: "Vậy cô nói xem cái này của tôi có phải là thích không?"

Thịnh An Ninh gật đầu: "Phải."

Mộ Tiểu Vãn vẫn cảm thấy không tốt lắm: "Cô nói người ta giúp tôi nhiều như vậy, nếu tôi thích anh ấy, chẳng phải là lấy oán báo ơn sao?"

Thịnh An Ninh dở khóc dở cười: "Nói năng kiểu gì thế? Sao lại thành lấy oán báo ơn rồi? Cô cũng rất ưu tú mà."

Mộ Tiểu Vãn vội vàng lắc đầu: "Không đúng không đúng, không giống nhau."

Thịnh An Ninh còn tưởng hai người sẽ không tương tác với nhau, không nghĩ đến Mộ Tiểu Vãn lại động lòng trước, bất quá ngẫm lại cũng có thể hiểu được, Mộ Tiểu Vãn thiếu thốn sự quan tâm, tâm tư cũng rất đơn thuần, có người phát ra từ nội tâm đối tốt với cô ấy, có lẽ một hành động không lịch sự, cũng dễ dàng khiến cô ấy sa vào.

"Loan Thành bây giờ độc thân, thích thì đuổi theo đi."

Mộ Tiểu Vãn vẫn lắc đầu, ngửa người ra sau nằm trên giường, thở dài vài tiếng: "Thế thì không tốt lắm."

Thịnh An Ninh tiếp tục làm công tác tư tưởng cho cô ấy: "Tôi vẫn luôn cảm thấy cô là người can đảm, dám yêu dám hận, đã thích rồi, nhất định không thể để bản thân phải hối tiếc, có phải không?"

Mộ Tiểu Vãn bật dậy ngồi thẳng, đôi mắt sáng rực nhìn Thịnh An Ninh: "Vậy tôi thật sự đi à?"

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.