Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 378

Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:03

Thịnh An Ninh nhưng thật ra không tin chuyện này, chỉ là lại không có cách nào giải thích hành vi Chu Chu luôn tấn công Mặc Mặc, từ ba tháng tuổi bắt đầu, Chu Chu đã thích gác chân lên người Mặc Mặc, sau khi biết bò thì càng đuổi theo Mặc Mặc mà bắt nạt.

Nếu nói là túc địch, vậy Chu Chu hẳn phải có ký ức đời trước mới đúng, phải có biểu hiện trưởng thành chứ, lúc b.ú sữa vẫn vội vàng muốn c.h.ế.t, nhìn thấy đồ ăn cũng vui vẻ vỗ tay nhỏ bé mà cười.

Không có việc gì thì gặm ngón chân, gặm bàn, gặm giày, hết thảy mọi thứ có thể gặm đều phải gặm một lần.

Đái dầm, tè ướt quần, không bỏ sót cái nào, đứa nhỏ này chỗ nào giống có ký ức đời trước?

Chu Hồng Vân đi lấy một cái khăn ướt tới, lau mặt lau tay cho ba cái thứ nhỏ bé: “Nói đi nói lại, vẫn là An An nhà chúng ta nghe lời nhất, cho tới bây giờ không cướp đồ của Anh, vừa rồi cũng là nhìn thấy các Anh khóc mới khóc theo, nếu An An nhà chúng ta qua cướp đồ, hai Anh cộng lại cũng không cướp lại được đâu.”

Nha đầu nhỏ này sức lực lớn kinh người, cố tình lại còn lớn lên tinh xảo nhu thuận, một cục nhỏ mềm mại đáng yêu.

Thịnh An Ninh vỗ về Chu Chu còn đang tủi thân thút thít, cố gắng giảng đạo lý cho cậu bé: “Đây là Anh đó, con và Anh cùng Em gái đều là từ bụng mẹ ra, là quan hệ rất thân rất thân, cho nên không thể đ.á.n.h Anh, còn phải bảo vệ Anh và Em gái nữa.”

Chu Chu liền tủi thân đỏ mắt, tay nhỏ bé vẫn chỉ vào Mặc Mặc, Ô ô oa oa nói, người lớn một lời cũng không hiểu, nhưng lại có thể khẳng định Chu Chu đang nói Mặc Mặc không tốt, cho nên cậu bé mới đ.á.n.h Anh.

Mặc Mặc cũng nước mắt lưng tròng, chỉ vào tay nhỏ bé, phía trên còn có vết răng đỏ ửng, khóc càng thêm ủy khuất.

Chung Văn Thanh thở dài một tiếng: “Con thấy chưa? Đây chính là cách hai Anh em nhỏ này ở chung, đều cảm thấy mình rất tủi thân, cái Chu Chu này, hay là cứ như Cô Hồng Vân con nói, đi tìm người nhìn xem, rốt cuộc là hồi sự gì, nếu sau này sức lực lớn hơn một chút, chẳng phải đ.á.n.h Mặc Mặc càng ác hơn sao?”

Thịnh An Ninh do dự, từ sâu trong nội tâm là cự tuyệt, không biết vì sao, chính là không muốn đi xem bói, luôn cảm thấy bói toán tuy là lừa người, nhưng nếu thật sự gặp một hai cao nhân, không chừng có thể nhìn thấu linh hồn của cô không thuộc về thế giới này.

Chu Thời Huân nhíu mày: “Đều là niên đại nào rồi, các người còn tin phong kiến mê tín, tôi không tin cái này, hơn nữa Chu Chu và Mặc Mặc còn nhỏ, khẳng định cái gì cũng không biết.”

Anh ấy đã nói như vậy, Chung Văn Thanh và Chu Hồng Vân đều không dám quá kiên trì, chỉ có thể thuận theo lời Chu Thời Huân nói: “Cũng là, đợi bọn chúng qua sinh nhật một tuổi, chậm rãi sẽ biết nói, chúng ta cũng sẽ biết là hồi sự gì, hơn nữa hai đứa nhỏ đều hiểu chuyện rồi, có thể sẽ không đ.á.n.h nhau nữa.”

Chu Hồng Vân cũng vội vàng gật đầu: “Chính là chính là, bây giờ vẫn là đứa nhỏ ăn cứt, có thể hiểu cái gì, sau này lớn thì tốt rồi.”

Sau đó lại cùng Chung Văn Thanh nói: “Chị dâu, đợi An Ninh nghỉ ngơi, tôi muốn trở về nhìn, chị xem có được không.”

Chung Văn Thanh tự nhiên đồng ý: “Được chứ, sao lại không được, em đến lâu như vậy rồi cũng chưa trở về bao giờ, cũng nên trở về nhìn xem. Lúc em trở về, đóng gói một ít rượu và sữa bột cùng bánh ngọt gì đó trong nhà, đúng rồi, mua thêm mấy miếng thịt trở về, nếu không Triệu Ngọc Mai nên có ý kiến rồi.”

Triệu Ngọc Mai là con dâu của Chu Hồng Vân, hai mẹ chồng cũng vẫn không hợp nhau, cho nên Chu Hồng Vân đến Chu gia lâu như vậy, cũng không nghĩ tới trở về nhìn, nói ra thì vẫn ở cùng một thành phố, đi giao thông công cộng bất quá một giờ đồng hồ lộ trình.

Chu Hồng Vân bây giờ muốn trở về nhìn, cũng là bởi vì cuối năm rồi, trở về nhìn con trai và cháu trai, bình thường tuy cũng nhớ bọn hắn, nhưng là cũng sợ sau khi trở về lại đối đầu với Triệu Ngọc Mai.

Chu Hồng Vân vội vàng xua tay: “Không cần không cần, tôi không mang cái gì hết, chỉ trở về nhìn, ở lại một đêm rồi trở về.”

Chung Văn Thanh không đồng ý: “Thế sao được? Nếu em tay không trở về, Hồng Mai trong lòng nhất định có ý kiến, đến lúc đó lại làm cho không cao hứng. Em xách đồ về, cô ấy ít nhất cũng giữ được thể diện.”

Chu Hồng Vân lúc này mới không từ chối nữa: “Vậy thì nghe lời chị dâu, tôi sẽ ở một đêm.”

Nếu con dâu ghét bỏ, bà ấy dù không ở lại buổi tối cũng phải vội vàng trở về.

Đây là lần đầu tiên An Ninh nghe Chu Hồng Vân nói về chuyện nhà, trước kia cũng biết bà ấy và con dâu quan hệ không tốt, cho nên cũng không muốn về nhà.

Cụ thể tại sao quan hệ không tốt, Chu Hồng Vân cho tới bây giờ chưa từng nói.

An Ninh vẫn khá thích điểm này ở Chu Hồng Vân, quan hệ không tốt cũng không nói con dâu nửa lời sai, lại càng không nói bất kỳ chuyện thị phi nào trong nhà, người khác cũng không tiện hỏi nhiều.

Đang trò chuyện việc nhà, Lạc An Nhiễm đi tới, còn xách theo một bó cá hố đông cứng đến mức cứng ngắc.

Người đã vào nhà, Chung Văn Thanh cũng không thể đuổi đi, chỉ có thể khách khí từ chối: “An Nhiễm, cô đến thì cứ đến, sao còn mang đồ? Một hồi mang cá hố trở về đi, nhà chúng tôi đều có.”

Lạc An Nhiễm liếc mắt một cái nhìn thấy Chu Thời Huân, còn tưởng là Chu Loạn Thành ngồi ở nơi đó, trong lòng vui vẻ, cảm thấy hôm nay là đến đúng rồi, trên mặt chất đầy nụ cười: “Bác gái, đây là đồ đơn vị phát, đơn vị phát mười cân cá hố, nhà chúng tôi cũng không ăn hết, cho nên mang qua cho các bác một ít, cháu nhớ Loan Thành thích ăn cá hố.”

Nói xong nhìn về phía Chu Thời Huân, lần này nhìn rõ tướng mạo Chu Thời Huân, còn có vết sẹo trên mặt, sửng sốt một hồi, mới có chút chần chờ, người này hình như không phải Chu Loạn Thành.

An Ninh không thích ánh mắt của Lạc An Nhiễm, ôm Chu Chu đứng lên chắn trước mặt Chu Thời Huân, nhìn Lạc An Nhiễm: “Mười cân cũng không nhiều lắm, nhà cô từ từ ăn, dù sao bây giờ trời lạnh cũng không hỏng được, có thể ăn tới Tết. Đến lúc đó ăn Tết cũng có thể ít mua chút hàng Tết.”

Nói xong tạm nghỉ một chút: “Hảo ý của cô chúng tôi xin nhận, nhưng cá hố nhất định không thể nhận, nếu nhận thì thanh danh của cô cũng không tốt, cô cũng biết đại viện không ít người đang chờ xem trò cười của hai nhà chúng tôi.”

Cô ấy nói chuyện không khách khí như Chung Văn Thanh, rất đơn giản thẳng thắn.

Nếu Lạc An Nhiễm muốn níu kéo Chu Loạn Thành, có thể ở bên ngoài đi thu phục Chu Loạn Thành, để Chu Loạn Thành dẫn cô ta về nhà.

Thế nhưng hiện tại như vậy, thì thật sự có chút mất giá rồi.

Lạc An Nhiễm mặt trắng bệch một cái, vành mắt nhanh ch.óng đỏ lên, nhìn Chung Văn Thanh cũng là một khuôn mặt ủy khuất: “Bác gái, cháu không nghĩ nhiều như vậy, lúc đó cháu chỉ nghĩ Loan Thành thích ăn cá hố, bây giờ cá hố cũng không dễ mua, còn là cung ứng có hạn. Cho nên mượn qua một ít.”

Nói xong lại cười khổ một chút: “Cháu biết cháu bây giờ cái bộ dạng này, lại qua đây chính là một trò cười, Bác gái, bác nhận cá hố đi, sau này cháu không đến là được.”

An Ninh kinh ngạc nhìn Lạc An Nhiễm, trước kia không nhìn ra nha, Lạc An Nhiễm còn có một mặt tiểu bạch liên lại còn trà xanh như vậy, vừa ủy khuất vừa vô tội diễn cho ai xem đây?

Không đợi Chung Văn Thanh nói chuyện, cười cười: “Không cần, cô cũng biết nhà chúng tôi cũng không thích chiếm tiện nghi, không ăn được thì sẽ không ăn, dù sao trừ cá hố, còn có cá trắm cá diếc cá chép cá thu đao, đều có thể thay thế.”

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.