Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 445: Bởi Vì Cô Ăn Cơm Khỏe Hơn

Cập nhật lúc: 27/12/2025 18:10

Bởi vì quyết định xử phạt của Trần Phương Phi vẫn chưa được đưa ra, hơn nữa cô ta lại yếu ớt, nên nhà trường đồng ý cho cô ta tạm thời về ký túc xá nghỉ ngơi, chờ quyết định xử phạt rồi tính sau.

Còn về Đới Học Minh, hình phạt tương đối nhẹ hơn một chút, vì vấn đề tác phong sinh hoạt, có lẽ chỉ là bị ghi một lỗi lớn.

Thịnh An Ninh và Mộ Tiểu Vãn nghe Lâm Uyển Âm kể về quyết định của nhà trường, cả hai đều hơi kinh ngạc: “Đới Học Minh lại không sao à?”

Lâm Uyển Âm gật đầu: “Dù sao người m.a.n.g t.h.a.i không phải anh ta, anh ta nhiều lắm là quan hệ nam nữ bừa bãi, là vấn đề tác phong sinh hoạt, còn chưa đến mức bị đuổi học. Nhưng Trần Phương Phi lại dính líu đến vu khống, còn mang thai, nghiêm trọng ảnh hưởng đến kỷ cương nhà trường, chắc chắn phải bị đuổi học.”

Thịnh An Ninh cảm thấy rất không công bằng: “Thế nào thì hai người cũng phải chịu hình phạt giống nhau mới đúng, nếu không phải Đới Học Minh, Trần Phương Phi cũng không thể mang thai.”

Lâm Uyển Âm nhìn con gái: “Con đúng là khờ dại, dù sao nói đi nói lại, Đới Học Minh chỉ là không nhịn được cám dỗ, chưa kết hôn đã nếm trái cấm, cho nên không đến mức bị đuổi học.”

Thịnh An Ninh cũng hiểu ý tứ trong đó, chỉ là việc này cuối cùng lại làm lợi cho Đới Học Minh, khiến cô hơi thất vọng.

Ba ngày sau, quyết định xử phạt của nhà trường được đưa ra, giống như Lâm Uyển Âm đã nói, Trần Phương Phi bị đuổi học, Đới Học Minh bị ghi một lỗi lớn, cho ở lại trường theo dõi.

Nhà trường còn thông báo cho người nhà của Trần Phương Phi đến đón cô ta về nhà.

Ngày đi, Trần Phương Phi đã khóc thật lâu trong ký túc xá, nghe nói vài lần khóc ngất đi, cuối cùng được người nhà dìu đi.

Thịnh An Ninh nghe xong thở dài một phen, Trần Phương Phi đầy hoài bão, coi như bị hủy hoại trong tay Đới Học Minh, bất quá cũng là chính cô ta đáng đời.

Đoạn xen kẽ nhỏ này rất nhanh qua đi, trong lớp cũng giống như chưa từng có Trần Phương Phi xuất hiện.

Không ai bàn tán về chuyện này nữa, tất cả đều bận rộn khắc khổ học tập.

Điều này khiến Thịnh An Ninh lại một lần nữa chứng kiến được trong niên đại này, đại bộ phận sinh viên đại học học tập đến mức thành si, cái vẻ khao khát kiến thức như đói khát, hận không thể hấp thu toàn bộ thoáng cái, vẫn khiến cô rất cảm động.

Trong đó, đại bộ phận người sau này đều là lực lượng nòng cốt xây dựng quốc gia.

Thịnh An Ninh bỗng chốc có cảm giác áp bức, trước đây cô chưa từng có cảm giác này, cô nghĩ mình có một phần tiên tri, lại từng học qua, nên cảm thấy sẽ rất dễ dàng học xong đại học.

Nhưng bắt đầu học kỳ này, cô phát hiện, ngày càng có nhiều bạn học bình thường không đặc biệt lên tiếng trong lớp, thành tích đang tăng vọt.

Khiến cô không thể không có nguy cơ, buổi tối trở về, cũng bắt đầu tăng ca khắc khổ học tập.

Chu Thời Huân thấy Thịnh An Ninh mười hai giờ còn không ngủ, ngồi ở trước bàn học bật đèn bàn đọc sách, còn vừa viết vừa vẽ, anh xuống lầu đi rót một ly trà mang lên, nhẹ nhàng đặt ở bên cạnh bàn học: “Gần đây em đọc sách rất khuya, sắp thi rồi sao?”

Thịnh An Ninh dùng thân b.út máy chọc cằm, quay đầu nhìn chằm chằm Chu Thời Huân một hồi, thở dài: “Tuần trước chúng tôi có một bài kiểm tra nhỏ trong giờ thí nghiệm, vài bạn học bình thường rất bình thường, lần này đều đạt điểm ưu tú, tôi nhìn thấy thủ pháp dùng d.a.o mổ của họ, đó không phải là một ngày hai ngày luyện ra được, chắc chắn là ngày đêm len lén luyện tập, nếu tôi không cố gắng nhất định sẽ bị họ đuổi kịp.”

Từ nhỏ đến lớn, điều cô giỏi nhất chính là đọc sách, đối với những sự tình khác thì hơi chậm chạp, ví dụ như làm ăn buôn bán.

Cô xuyên không đến đây, không thể làm ăn phát tài, cuối cùng ngay cả việc đọc sách mà mình giỏi nhất cũng không bằng người khác, sau này làm phẫu thuật lại còn tụt hậu, cô xuyên không đến đây để làm gì chứ?

Cho nên, cô phải bật chế độ học bá.

Chu Thời Huân nhìn Thịnh An Ninh giống như nhìn con mình, nhìn thế nào cũng là người ưu tú nhất, nên an ủi cô: “Em không cần lo lắng, em chắc chắn là người ưu tú nhất, em làm phẫu thuật đã rất lợi hại rồi.”

Thịnh An Ninh khép lại sách vở, quay người nhìn Chu Thời Huân, bởi vì cô đang ngồi còn anh đang đứng, nên phải ngẩng mặt lên mới đối diện được với anh: “Anh có phải quá tự tin rồi không? Trường Tỏa, anh như vậy không tốt, quá không khiêm tốn rồi, nếu lần sau tôi bị người khác vượt qua, chẳng phải rất mất mặt sao?”

Chu Thời Huân xoa đầu cô: “Sẽ không, bất kể lúc nào, em cũng là người lợi hại nhất trong lòng anh.”

Thịnh An Ninh chớp chớp mắt, đột nhiên đứng dậy lao tới n.g.ự.c Chu Thời Huân: “Tôi phải xem xét hảo hảo, sao tự nhiên lại biết nói chuyện như vậy, có còn là Chu Trường Tỏa của tôi nữa không?”

Vừa nói vừa cười đùa giỡn kéo áo Chu Thời Huân.

Chu Thời Huân bất đắc dĩ, tùy ý để cô đùa giỡn một hồi.

Đùa đủ rồi, Thịnh An Ninh cũng không còn tâm trạng học tập, cô thu dọn sách vở, kéo Chu Thời Huân lên trên giường nằm xuống, nắm lấy anh trò chuyện.

Cô còn hỏi tin tức của Lục Trường Phong, Chu Thời Huân cũng không biết, gần đây cũng không liên lạc với Lục Trường Phong, hơn nữa anh ta lại ở tận Ma Đô, hai bên cũng không có bạn bè chung, cho nên không rõ ràng lắm anh ta thế nào.

Chu Thời Huân thấy Thịnh An Ninh tinh thần tốt lắm, còn rất có hứng thú, suy nghĩ một chút: “Nếu em muốn biết, ngày mai anh đi hỏi thăm một chút nhé? Anh ta vì chân có vết thương, nên thời gian nhập chức bị lùi lại, cụ thể là khi nào, anh cũng không rõ ràng lắm.”

Thịnh An Ninh nghe nói còn phải hỏi thăm, vội vàng xua tay: “Không cần không cần, tôi chính là cảm thấy anh ta không trở về cũng tốt, cứ cùng vợ trước của mình sống hảo hảo đi thôi. Tôi bây giờ đứng về phía Tống Tu Ngôn.”

Bởi vì gia thế Tống Tu Ngôn thanh bạch, quan hệ gia đình cũng rất tốt, mà Tống Nãi Nãi lại là người hiền lành, nghe nói bố mẹ Tống Tu Ngôn cũng tốt lắm, gia đình hòa thuận.

Hơn nữa Tống Tu Ngôn thích Chu Triều Dương, thích nhiều năm như vậy, có thể bao dung tất cả khuyết điểm của cô ấy.

Cùng cô ấy cười, cùng cô ấy đùa giỡn.

Chu Thời Huân nhưng thật ra không có nhiều suy nghĩ như vậy: “Vẫn là xem Triều Dương, duyên phận tới rồi, chỉ cần con bé có thể hạnh phúc là tốt rồi.”

Anh ta cảm thấy Lục Trường Phong và Tống Tu Ngôn đều tốt, nhưng phải Chu Triều Dương đồng ý mới được.

Quan tâm xong Chu Triều Dương, Thịnh An Ninh lại quan tâm Mộ Tiểu Vãn: “Loan Thành gần đây thế nào, anh có thời gian hỏi thăm xem, hắn đối với Tiểu Vãn có suy nghĩ gì không? Cô gái tốt như vậy, nếu hắn còn không hành động, sau này nhất định sẽ hối hận.”

Chu Thời Huân có chút đau đầu, nhéo nhéo mặt Thịnh An Ninh: “Đã gần một giờ rồi, mau ngủ đi, ngày mai còn phải lên lớp, chuyện của bọn hắn cứ để chính bọn nó tự lo lắng đi.”

Thịnh An Ninh giãy ra, hắc hắc cười: “Thế thì không được, tôi nhất định phải quản chứ, ai bảo tôi là chị dâu cả chứ, mọi người đều nói trưởng tẩu như mẹ, tôi nhất định phải quan tâm bọn họ chứ.”

Đương nhiên cũng có thể thỏa mãn lòng bát quái của mình.

Chu Thời Huân trầm mặc, Thịnh An Ninh nói giống như rất có lý.

...

Mộ Tiểu Vãn bởi vì phải lên lớp, hơn nữa khóa học pháp y còn căng thẳng hơn cả Thịnh An Ninh bọn họ, cơ bản mỗi ngày đều kín lịch học, nên cô ấy lên kế hoạch chủ nhật đi tìm Chu Loan Thành.

Cô ấy biết Chu Loan Thành bận đến nỗi ngay cả chủ nhật cũng không nghỉ ngơi.

Cô ấy ở trong ký túc xá suy nghĩ cả đêm, Thịnh An Ninh không phải nói Chu Loan Thành nhìn thấy cô ấy thì rất có khẩu vị, ăn cơm còn có thể ăn nhiều một chút ít sao?

Vậy cô ấy có nên sáng sớm ngày mai đi Đông Thành mua một chút bánh bao nhân nước, đưa cho Chu Loan Thành không?

Cô ấy chạy xa như vậy mua bánh bao, còn cùng hắn ăn cơm.

Chu Loan Thành hẳn là sẽ cảm động chứ?

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.