Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 537: Đã Làm Là Phải Làm Lớn

Cập nhật lúc: 27/12/2025 18:23

Thịnh An Ninh cảm thấy hôn lễ có hơi quá đơn giản, nhưng hôn lễ ở niên đại này, hình như đều như vậy.

Chu Nam Quang cũng thấy thế này rất tốt: “Đơn giản là tốt rồi, một hồi tôi sẽ đi gọi điện thoại.”

Chu Triều Dương vui vẻ ôm cánh tay Chu Nam Quang: “Con đã biết bố thương con nhất mà.”

Chung Văn Thanh và Chu Hồng Vân lại bắt đầu bàn luận về Lục Trường Phong, ngoài sự giật mình và không thể chấp nhận lúc nãy, bây giờ nói về Lục Trường Phong vẫn tràn đầy sự thưởng thức.

Chu Hồng Vân cũng cảm thấy Lục Trường Phong rất tốt: “Ngoại hình tốt, lại có bản lĩnh, còn biết cầu tiến, nghe là thấy tốt rồi.”

Chung Văn Thanh cũng không yêu cầu cao: “Đúng vậy, chủ yếu là đối xử tốt với Triều Dương là được, hơn nữa Triều Dương lại thích.”

Hơn nữa Lục Trường Phong từ nhỏ hoàn cảnh sinh hoạt vẫn tốt hơn một chút, lớn lên ở Lục gia, có học vấn, có tầm nhìn, lại có trách nhiệm của đàn ông, thế là rất tốt rồi.

Điều duy nhất khiến Chung Văn Thanh để bụng là: “Chính là đã kết hôn một lần, cũng may là không có con với người vợ trước.”

Nếu không Triều Dương nhà bà còn phải đi làm mẹ kế cho người ta.

Chu Hồng Vân cũng thấy điểm này không tốt, nhỏ giọng nói: “Thật là hời cho Lục Trường Phong, tái hôn mà còn cưới được Triều Dương nhà chúng ta.”

Thịnh An Ninh ở một bên nghe thấy đã muốn cười. Lúc này, tái hôn thật sự không dễ nghe.

Nếu cô gái nhà ai gả cho người tái hôn, sẽ có cảm giác là vì không gả đi được nên mới tìm người tái hôn, sẽ bị người ta ở sau lưng chỉ trỏ, căn bản không nhìn xem đối tượng tái hôn ưu tú đến mức nào.

...

Chu Thời Huân chuẩn bị tan tầm thì Lục Trường Phong tìm đến, trước tiên nói chuyện phiếm một hồi, sau đó đột nhiên hỏi một câu: “Lúc anh cưới An Ninh, có mua trang sức không?”

Chu Thời Huân lắc đầu, lúc đó tiền sính lễ Trình Minh Nguyệt đòi, anh còn phải vay tiền mới mua được, đâu ra tiền thừa mua trang sức.

Lục Trường Phong gõ gõ mặt bàn, đứng dậy: “Đi, trước hết đi cùng tôi một chuyến đến Tây Đan, tôi đi mua chút đồ.”

Chu Thời Huân không có việc gì rất ít khi đi thương trường, đến Kinh thị lâu như vậy, chỉ có lần trước mua sô-cô-la là đi qua Tây Đan một lần: “Đi mua cái gì?”

Lục Trường Phong giữ bí mật: “Đi, đến đó anh sẽ biết, hơn nữa anh cũng nhân tiện xem một chút.”

Chu Thời Huân vẫn bị câu nói cuối cùng hấp dẫn, trong lòng suy nghĩ, đúng là nên mua cho An Ninh một món trang sức để đeo, thu dọn đồ đạc xong cùng Lục Trường Phong đi ra.

Bởi vì khoảng cách cũng không tính là xa, hai người liền đi bộ đến đó, dọc theo đường đi, nói chuyện cũng đều là về sự tình công việc.

Cho nên, Chu Thời Huân còn không biết Lục Trường Phong, đã bị Chu Triều Dương ép cưới.

Hai người cùng đi đến quầy trang sức, chủng loại trang sức cũng không nhiều lắm, Lục Trường Phong lại cúi người nghiêm túc nhìn.

Chu Thời Huân liếc mắt một cái mấy lần, thấy Lục Trường Phong nhìn chăm chú, cũng đi theo nghiên cứu kỹ lưỡng.

Cái vòng tay vàng mảnh, An Ninh đeo chắc chắn đẹp.

Còn có nhẫn, mặt nhẫn còn điêu khắc hoa, cũng đẹp.

Lục Trường Phong cuối cùng mua một cái vòng tay vàng thô nhất trong quầy, phía trên có một vòng điêu khắc hoa.

Giá cả cũng xa xỉ, gần một ngàn tệ.

Chu Thời Huân nghe xong giá cả thì trầm mặc, tiền riêng của anh hiện tại hoàn toàn không đủ mua những thứ này.

Mãi đến khi Lục Trường Phong cầm chiếc vòng tay đã được gói kỹ cùng Chu Thời Huân đi ra cửa thương trường, mới nói: “Cái vòng tay này là mua cho Triều Dương, cũng không biết cô ấy có thích không.”

Chu Thời Huân khá khó hiểu: “Thế nào đột nhiên lại mua vòng tay cho Triều Dương?”

Lục Trường Phong liếc mắt một cái anh ta: “Anh không biết? Để Triều Dương trực tiếp cầm đơn xin kết hôn đến tìm tôi, chẳng lẽ không phải chủ ý An Ninh đưa ra?”

Chu Thời Huân phản ứng cũng khá nhanh, tuy rằng không xác định chủ ý có phải An Ninh đưa ra hay không, nhưng từ ngữ khí của Lục Trường Phong, thế nào lại nghe ra ý rất vui vẻ, nói cách khác, Triều Dương cầm đơn xin đến tìm anh ta, anh ta đồng ý rồi?

Anh ta trầm mặt, nghiêm túc mở miệng: “Cái gì mà An Ninh? Là cậu có thể gọi sao? Sau này phải gọi là chị dâu.”

Lục Trường Phong hừ cười: “Chu Thời Huân, cái tính thật thà của anh đi đâu rồi, lúc này trái lại rất biết giở trò.”

Chu Thời Huân không để ý đến anh ta, chỉ là tò mò: “Trước cậu không phải không đồng ý, thế nào Triều Dương vừa tìm cậu, cậu đã đồng ý rồi?”

Vẻ mặt Lục Trường Phong cũng trở nên rất nghiêm túc: “Anh nghĩ tại sao tôi trở về lâu như vậy, tốn công tốn sức làm cho Lục gia sụp đổ, chỉ đơn thuần là vì báo ân thôi sao?”

Chu Thời Huân bị Thịnh An Ninh ảnh hưởng, rất tự nhiên mà tiếp lời một câu: “Vậy là vì cái gì? Triều Dương quả thật đã chăm sóc anh một tháng, anh cũng chạy theo sau cô ấy gọi một tháng chị.”

Lục Trường Phong hận không thể tìm thứ gì đó nhét vào miệng Chu Thời Huân, trước kia có đ.á.n.h mấy gậy cũng không ra được nửa câu, bây giờ sao lại lắm lời vô nghĩa, còn bát quái như vậy.

Anh ta cũng lười nói thêm một chữ nào nữa: “Thôi được rồi, anh có thể về. Ban đầu tôi còn muốn mời anh ăn một bữa cơm, nhưng xem ra cũng không cần nữa.”

Chu Thời Huân im lặng một hồi. Lục Trường Phong lớn hơn anh ba tuổi, khi còn ở tân binh liên đã dạy anh rất nhiều thứ, không chỉ là ơn tri ngộ.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn nhắc nhở Lục Trường Phong: “Triều Dương tâm tư đơn thuần, làm việc cũng là một lòng nhiệt huyết không bao giờ quay đầu lại. Nếu anh đã suy nghĩ kỹ thì hãy đối xử tốt với cô ấy. Chuyện kết hôn, anh cũng có thể suy nghĩ kỹ lại một chút, không thể vì cô ấy đã cứu anh mà anh không có cách nào từ chối.”

Nếu kết hôn mà sống không tốt, đừng nói Chu Triều Dương sẽ bạo hành gia đình, Thịnh An Ninh có lẽ cũng sẽ xử lý anh ta.

Lục Trường Phong cũng không đoán được nửa câu sau trong lòng Chu Thời Huân. Anh ta vỗ vỗ vai Chu Thời Huân: “Cả đời tôi, sai lầm duy nhất, chính là đã từng kết hôn một lần.”

Nhưng cũng không hề hối hận, có những trải nghiệm là điều bắt buộc phải chịu đựng.

...

Chu Nam Quang vì cô con gái bảo bối, vẫn gọi điện thoại cho lãnh đạo của Chu Triều Dương và lãnh đạo của Lục Trường Phong, thúc giục quá trình thẩm tra chính trị của hai người nhanh hơn một chút.

Lãnh đạo của Lục Trường Phong hôm nay vừa nhận được đơn xin kết hôn của Lục Trường Phong, kèm theo cả thông tin chi tiết của nhà gái. Lúc đó, ông ấy còn kinh ngạc vì Lục Trường Phong hành động khá nhanh, lại còn muốn cưới cô gái nhà họ Chu.

Bây giờ Chu Nam Quang lại đích thân gọi điện thúc giục, khiến vị lãnh đạo không khỏi nói thầm trong lòng, có phải Lục Trường Phong đã phạm sai lầm gì, làm cho người ta m.a.n.g t.h.a.i rồi không?

Chu Nam Quang thấy đối phương đột nhiên im bặt, bèn giải thích một câu: “Trường Phong sắp đi rồi, nên tôi muốn làm hôn sự cho hai đứa trẻ trước khi nó đi, vì vậy thời gian có chút vội vàng.”

Vị lãnh đạo liên tục đáp lời, trong lòng thầm nghĩ, cái này đâu phải là hơi vội vàng, cảm giác cứ như là sắp không giấu được nữa vậy.

Đương nhiên ông ấy không dám nói điều này với Chu Nam Quang, nên đã rất nhanh ch.óng ký tên và đóng dấu một loạt giấy tờ chứng minh của Lục Trường Phong.

Thủ tục của người khác phải mất gần một tháng hoặc lâu hơn, bởi vì tính chất đặc thù của đơn vị hai người đang công tác, tổ tông tám đời đều phải được điều tra rõ ràng.

Cho nên thời gian sẽ chậm hơn rất nhiều.

Dưới sự trợ lực của Chu Nam Quang, Chu Triều Dương và Lục Trường Phong đã hoàn thành tất cả quy trình điều tra chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng.

Chung Văn Thanh và Chu Hồng Vân lật xem lịch, bàn bạc với Chu Triều Dương: “Hai đứa sắp đi đăng ký kết hôn rồi, trước hết phải bảo Trường Phong qua đây một chuyến, dù gì cũng phải ra mắt gia đình.”

Chu Triều Dương không hiểu sao lại thấy hơi chột dạ một chút. Từ khi Lục Trường Phong đồng ý đến nay, nửa tháng nay cô chưa gặp mặt anh ta. Chủ yếu là cô bận rộn, mà Lục Trường Phong bên kia lại càng bận hơn, ngay cả Chu Thời Huân cũng ở lại đơn vị, thỉnh thoảng mới về nhà một chuyến.

Chung Văn Thanh thấy Chu Triều Dương không nói gì: “Sao hả, không đến cầu hôn mà đã muốn cưới con gái tôi đi rồi à?”

Càng nghĩ càng thấy cuộc hôn nhân này có vẻ hơi trẻ con.

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.