Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 675: Ơn Tri Ngộ

Cập nhật lúc: 27/12/2025 18:49

Thịnh An Ninh thật sự không để ý, vẫn luôn bận rộn châm trà cho mọi người, lại còn giúp đỡ trong bếp, cô lắc đầu: “Tôi không nhìn thấy.”

Sau đó, Chu Hồng Vân và Chung Văn Thanh bắt đầu trò chuyện về gia đình anh cả của Chu Nam Quang.

Thịnh An Ninh vẫn luôn biết nhà họ Chu có rất nhiều họ hàng, Chu Nam Quang có mấy anh chị em ruột, còn có cả anh chị em họ, chỉ là rất ít người ở Kinh Thành.

Anh em của Chu Nam Quang có người làm tham tán ở nước ngoài, có người nhậm chức ở phía Nam, con cái của họ cũng đều làm ở những vị trí khác nhau, công việc rất thể diện.

Hơn nữa, cho dù là những năm tháng động loạn, người nhà họ Chu cũng không bị ảnh hưởng lớn.

Chu Song Lộc càng thiên ái Chu Nam Quang hơn một chút, trong số các cháu thì ông cũng thích Chu Loạn Thành, cộng thêm Chu Thời Huân hiện tại, bởi vì họ được coi là con nối nghiệp cha, đều từng đi lính.

Tính kỹ ra, người nhà họ Chu kỳ thật đều rất ưu tú, chỉ là cũng có một hai điểm không như ý.

Nói tóm lại, sống qua ngày, nồi niêu nhà ai mà chẳng có tro bụi dưới đáy?

Chu Cảnh Hồng và vợ anh ta là Hàn Mai, người mà Chu Hồng Vân và Chung Văn Thanh đang nói đến, được coi là người không như ý đó.

Thịnh An Ninh khá thích nghe những chuyện này, bởi vì thời đại cô đang trải qua khiến cô càng tò mò hơn về những chuyện trước kia.

Cô ngồi ở một bên, vừa bóc hạt dưa đút cho An An thỉnh thoảng chạy đến há cái miệng nhỏ nhắn, vừa nghe Chu Hồng Vân nói về chuyện nhà Chu Cảnh Hồng: “Cảnh Hồng đứa nhỏ này cũng vậy, lúc trước tôi đã không coi trọng nó và Hàn Mai, vậy mà nó cứ nhất quyết đòi kết hôn. Hồi lên núi xuống nông thôn, Hàn Mai chẳng phải còn đòi ly hôn sao? Sau này, Cảnh Hồng trở về, chỉ có thể đi làm ở đơn vị bên Bình Cốc, Hàn Mai lại chê xa, nói là nông thôn nên không chịu đi.”

“Nhiều năm như vậy rồi, hai người họ còn chưa có một đứa con nào, sau này phải làm sao?”

Chung Văn Thanh cũng thở dài một hơi: “Cảnh Hồng là đứa tôi nhìn nó lớn lên, trong số mấy anh chị em này, nó là người thật thà nhất.”

Chu Hồng Vân hừ một tiếng: “Cưới vợ phải cưới người hiền, nhìn hai đứa nhà tôi xem. Cho nên, sau này anh cả nhà họ cũng đủ để mà lo lắng.”

Thịnh An Ninh nghe một hồi, cảm thấy không có thông tin gì đặc biệt quan trọng, mới đi vào bếp rửa chén.

Vốn dĩ cô nghĩ những người không liên can, bình thường cũng không có quá nhiều giao thiệp, chỉ là người có thể gặp mặt một lần vào dịp Tết, nên Thịnh An Ninh cũng không để ở trong lòng.

Chỉ là không ngờ, ngày hôm sau, ông Bùi gọi điện thoại cho cô, nói rằng khi hội chẩn phát hiện ra một ca bệnh, là ca bệnh điển hình trong sách giáo khoa, bảo cô qua xem.

Thịnh An Ninh khá bất ngờ, lúc nghỉ phép, ông Bùi còn nói qua, trong dịp Tết không có chuyện gì, cô không cần đến phòng thí nghiệm, cũng không cần đến văn phòng tìm ông, cứ nghỉ Tết cho tốt.

Có chuyện gì thì đợi khai giảng rồi nói.

Vì ông Bùi gọi điện thoại vào lúc này, chứng tỏ ca bệnh này rất đặc biệt và điển hình.

Họ nghiên cứu về khối u, Thịnh An Ninh cúp điện thoại, trong lòng vẫn đồng cảm mà nặng trĩu thay cho bệnh nhân, ngày Tết mà biết tin như vậy, thì ăn Tết cũng không ngon rồi.

Cô nói với Chung Văn Thanh và Chu Hồng Vân một tiếng, thay một bộ quần áo rồi vội vàng ra cửa.

Trên đường, đa số là những người xách theo quà Tết, đi thăm hỏi họ hàng bạn bè.

Thịnh An Ninh đặc biệt thích bầu không khí này, lúc này cô cũng không có thời gian để xem, cô chạy một hơi đến bệnh viện Ung bướu.

Ông Bùi và mấy chuyên gia bệnh viện đã ở đó, còn có mấy học sinh cùng học với Thịnh An Ninh cũng ở đó, đang vây quanh tấm phim thảo luận.

Thịnh An Ninh vừa nhẹ nhàng mặc áo khoác trắng, vừa nhìn qua khe hở xem tấm phim treo trên tường.

Khối u của bệnh nhân cũng mọc trong đầu, nếu đặt ở sau này, rất dễ giải quyết, nhưng ở hiện tại, còn khó giải quyết hơn khối u của Chung Văn Thanh.

Thịnh An Ninh hứng thú nhìn kỹ, trong lòng nghĩ nếu là cô, cô có thể hoàn thành ca phẫu thuật này không.

Các bác sĩ khác đưa ra mấy phương án điều trị, đều bị ông Bùi từ chối: “Bệnh nhân còn có các bệnh khác, suy dinh dưỡng lâu ngày, không thích hợp phẫu thuật.”

“Nhưng nếu không phẫu thuật, tuổi thọ của bệnh nhân chỉ còn nửa năm.”

“Nếu áp dụng điều trị bảo thủ thì sao?”

Thịnh An Ninh có kinh nghiệm nông cạn, lại vẫn là thân phận sinh viên, cho nên ở đây cũng không có cơ hội cho cô nói chuyện, cô chỉ im lặng xem phim chụp, rồi lại thò đầu nhìn bệnh án trên bàn.

Tên bệnh nhân viết rõ ràng là Hàn Mai, ba mươi sáu tuổi.

Sự trùng hợp này khiến Thịnh An Ninh có chút không thể tin được, lại t.ử tế xem lại một lần, chẳng lẽ thật sự là chị dâu họ Hàn Mai? Người hôm qua còn đến nhà làm khách?

Cuối cùng, đã chế định hai phương án, bất quá phải để bệnh nhân làm thêm một lần kiểm tra hệ thống nữa mới có thể xác định.

Sau khi thương lượng kết thúc, mọi người phải đi theo người nhà bệnh nhân thảo luận.

Điều khiến Thịnh An Ninh bất ngờ là Hàn Mai lại đi khám bệnh một mình, căn bản không có người nhà đi cùng.

Bác sĩ chủ trị của cô ấy gọi Hàn Mai đến, thấy bên cạnh cô ấy không có ai, rất ôn hòa hỏi một câu: “Có người nhà đi cùng cô không? Chúng tôi muốn nói chuyện với người nhà cô.”

Hàn Mai rất tĩnh táo: “Không sao, có chuyện gì cứ nói với tôi là được.”

Thịnh An Ninh vẫn đứng ở một bên, chỉ là bất ngờ, lúc này không phải nên để một mình bác sĩ chủ trị là được sao? Nhiều người như vậy đều ở đây vây xem, vô hình trung sẽ tạo áp lực rất lớn cho bệnh nhân.

Cho dù là một tiểu bệnh, nhiều người như vậy, cũng dễ dàng tạo áp lực rất lớn cho người ta.

Bất quá những người xung quanh không động, Thịnh An Ninh liền nghĩ có lẽ lúc này chính là thói quen như vậy.

Bác sĩ vẫn rất ôn hòa khuyên Hàn Mai: “Bệnh của cô, trước đây cũng đã nói với cô rồi, phải làm phẫu thuật, chỉ cần làm phẫu thuật, đều cần người nhà đồng ý, cho nên vẫn là mời người nhà cô đến thì tốt rồi.”

Hàn Mai vẫn chưa chú ý Thịnh An Ninh cũng ở trong đám bác sĩ này, chủ yếu là mọi người đều mặc áo khoác trắng, đeo khẩu trang vải. Vẫn là một khuôn mặt không sao cả: “Tôi không có người nhà, cần làm gì, tôi ký tên là được rồi.”

Bác sĩ có chút bất đắc dĩ, quay đầu nhìn Bùi lão, không biết có nên nói sự thật cho Hàn Mai biết không.

Hàn Mai vẫn rất tĩnh táo: “Tôi đã kiểm tra trước Tết rồi, chuyển đến bệnh viện Ung bướu, tôi đã biết tôi có bệnh gì, hai hôm trước cũng đến một chuyến, các người có chuyện gì cứ nói thẳng với tôi, nếu là ác tính, tôi chọn không chữa.”

Bác sĩ an ủi Hàn Mai: “Cô đừng vội, phải xét nghiệm thêm một bước nữa mới có thể xác định, chúng tôi bây giờ muốn tìm người nhà cô, chính là muốn xác định một chút phương án phẫu thuật.”

Hàn Mai nhíu mày một chút: “Có thể thương lượng với tôi.”

Nói xong vừa nhấc đầu, đột nhiên liền nhìn thấy Thịnh An Ninh, lại t.ử tế nhìn chằm chằm một hồi, mới xác định là Thịnh An Ninh, mím khóe môi, đột nhiên không nói chuyện nữa.

Bác sĩ lại khuyên vài câu, Hàn Mai đều một câu không nói, cuối cùng bất đắc dĩ: “Vậy cô về trước nghỉ ngơi.”

Lần này Hàn Mai không nói câu tôi không có người nhà nữa, trầm mặc một hồi, đứng dậy im lặng đi ra ngoài.

Thịnh An Ninh lại nghe một hồi, đợi Bùi lão rời đi, mới đi ra cùng nhau.

Bùi lão còn cố ý giữ Thịnh An Ninh lại, thảo luận bệnh tình của Hàn Mai với Thịnh An Ninh, nói là thảo luận, kỳ thật là Bùi lão đang giảng cho cô nghe, giảng rất chi tiết.

Thịnh An Ninh tuy rằng đều hiểu, vẫn rất khiêm tốn nghe Bùi lão giảng, kết hợp với môi trường y tế hiện tại, vẫn có những lĩnh hội vô cùng không giống nhau.

Cứ chậm trễ như vậy, thời gian bất tri bất giác đã trôi qua.

Đợi Thịnh An Ninh đi ra, mặt trời đều đã lặn, trời cũng mờ mờ tối đen.

Điều Thịnh An Ninh không ngờ tới là, Hàn Mai lại vẫn đang đợi cô ở cổng bệnh viện.

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.