Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 750: Lại Thấy Ma

Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:01

Lưu Thúy Hà kinh hãi nhìn chằm chằm vào rèm cửa, cũng chẳng thèm bận tâm đến chuyện bất hòa với mẹ chồng nữa, đưa tay nắm lấy cánh tay Cát Lão Thái: “Mẹ, mẹ nhìn kìa, mẹ nhìn kìa, con ma đó lại đến rồi, rèm cửa không ai động mà nó tự mở ra.”

Cát Lão Thái cũng chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, rèm cửa sao lại tự động được chứ?

Sau đó, bà thấy một chậu hoa đặt trên bệ cửa sổ từ từ bay lên, chậu hoa nghiêng một cái, rầm một tiếng rơi xuống đất.

Tiếng động lớn khiến Lưu Thúy Hà và Cát Lão Thái nhảy dựng lên, đứng sững trên mặt đất.

Mặc Mặc nắm lấy tai nhỏ, yên lặng nhìn, dường như không bị ảnh hưởng chút nào.

Cát Lão Thái bây giờ đã tin trong nhà có ma, nhưng bà đã sống vài thập niên, lá gan cũng lớn hơn, bà xông tới rèm cửa mắng: “Con quỷ hoang nào chạy đến đây, dám chạy ra dọa người, lão nương sợ mày chắc! Quay đầu lại mà để tao biết, tao sẽ đào quan tài mày lên phơi khô xương cốt già nua của mày.”

“Quỷ âm phủ mày không làm, lại chạy đến dương gian dọa người, mày chờ đó, không khiến mày hồn phi phách tán, đến cả quỷ cũng không làm được, thì tao không mang họ Trần.”

Các loại lời lẽ khó nghe, lời đe dọa xen lẫn vào nhau, bà ta mắng ròng rã nửa tiếng đồng hồ.

Mắng đến mức Cát Lão Thái cảm thấy miệng khô lưỡi khô, cuống họng bốc khói, nhưng vẫn cảm thấy chưa hả giận, bà chống nạnh, trợn mắt nhìn rèm cửa: “Tôi không tin, giữa ban ngày ban mặt còn có thể gặp ma được.”

Người xưa đều nói, ma sợ ánh mặt trời, bây giờ đang là giữa trưa, ma dám ngang nhiên ra quấy phá, vậy chắc chắn là một con lệ quỷ.

Vừa nghĩ như vậy, Cát Lão Thái lại nghi ngờ, có phải họ đã nhìn nhầm rồi không? Do gió thổi?

Nhưng lại không có khả năng, hôm nay thời tiết tốt, bên ngoài ngay cả bóng dáng cơn gió cũng không thấy, trong lòng lộp bộp một cái, lẽ nào là một con lệ quỷ?

Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh của Cát Lão Thái sắp chảy ra rồi, đây là đụng phải tà vật gì, mà có thể chiêu dụ lệ quỷ đến?

Cát Lão Thái xẹt một cái đi ra ngoài: “Tôi đi gọi bà đồng đến xem thử.”

Lưu Thúy Hà vội vàng chạy tới, một phen kéo Cát Lão Thái lại: “Mẹ, mẹ không thể đi, mẹ không thể đi tìm Lục Thẩm, Cát Quân đã nói đứa bé này trong nhà không thể để người khác biết, hơn nữa việc nhận nuôi cũng là chủ ý của Cát Quân.”

Cát Lão Thái dừng bước, có chút khó hiểu: “Đứa bé nhặt về, tại sao không thể để người khác biết?”

Lưu Thúy Hà há miệng, tìm không thấy cớ, tùy tiện đổ hết lên người chồng: “Dù sao thì Cát Quân không cho người khác biết, đến lúc đó mẹ hỏi anh ấy.”

Mặc dù Cát Lão Thái hận con trai không chịu ly hôn với người phụ nữ này, nhưng những quyết định khác của con trai, bà cũng không dám quản quá nhiều, dù sao bà còn trông cậy vào đứa con trai này để dưỡng lão và lo hậu sự.

Nghe lời Lưu Thúy Hà nói, bà dừng bước, suy nghĩ một hồi: “Vậy tôi đi mua ít giấy đỏ và gương bát quái về, đóng gương bát quái lên cửa sổ, rồi dán giấy đỏ lên, tôi xem con quỷ này có bản lĩnh lớn đến đâu. Đúng rồi, tôi đi bẻ thêm cành đào về nữa.”

Nói là làm, Cát Lão Thái nhanh ch.óng đi đến góc sân, ba hai cái bẻ xuống vài cành đào, bó lại cùng nhau, vừa đ.á.n.h tứ phía vừa mắng: “Tao xem bọn mày trốn ở đâu, đ.á.n.h c.h.ế.t bọn mày cái thứ không thấy ánh sáng này, đáng đời bọn mày không thể đầu t.h.a.i làm người, cả đời làm quỷ.”

Xen lẫn rất nhiều lời mắng c.h.ử.i thô tục ở quê.

Bà còn vung cành đào quanh người Lưu Thúy Hà.

Mặc Mặc ngồi trên giường, hai cái chân ngắn cũn co lại, lòng bàn chân đối lòng bàn chân, nắm lấy tai nhỏ, trông vô cùng đáng yêu nhìn hai người dưới đất.

Trong đôi mắt to tròn tràn đầy khó hiểu, nhưng cậu bé muốn đi tiểu.

Cuối cùng nhịn không được, cậu bé bò đến mép giường, lật người muốn bò xuống.

Lưu Thúy Hà liếc thấy, vội vàng chạy tới ôm Mặc Mặc lên: “Con muốn đi đâu? Không được chạy lung tung đâu.”

Mặc Mặc đỏ bừng mặt, kéo quần giãy giụa muốn xuống đất, vẫn là Cát Lão Thái có kinh nghiệm, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của đứa bé nói: “Có phải muốn đi tiểu không?”

Lưu Thúy Hà mới nhớ ra, hình như là từ sáng đến giờ cậu bé chưa đi nhà vệ sinh, vội vàng ôm Mặc Mặc chuẩn bị đi ra ngoài, lại bị Cát Lão Thái đột nhiên chặn lại: “Cô chờ một chút.”

Lưu Thúy Hà có chút khó hiểu, quay đầu nhìn Cát Lão Thái: “Tôi đưa thằng bé đi tiểu mà.”

Bà cụ Cát chỉ vào cửa sổ: “Nước tiểu đồng t.ử trừ tà, cô cứ để nó tè ở bên cạnh cửa sổ.”

Lưu Thúy Hà ôm Mặc Mặc đi đến bên cửa sổ...

Bà cụ Cát bảo Lưu Thúy Hà ở nhà, còn bà đi mua giấy đỏ và gương bát quái.

Lưu Thúy Hà cũng không dám ở trong phòng, lập tức ôm Mặc Mặc ra sân, tìm một góc ngồi xuống, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng người đi lại và nói chuyện ở bên ngoài, như vậy sẽ không còn sợ hãi nữa.

Cũng may đứa nhỏ này rất nhu thuận, cứ thế được ôm mà không khóc không quấy.

Mặc Mặc ngồi trên đùi Lưu Thúy Hà, rất an tĩnh, nhưng trong lòng lại rất khó chịu, nó nhớ mẹ quá.

Cúi đầu nhìn lòng bàn tay vừa mới bị ngã, giờ vẫn còn đỏ ửng, nó muốn mẹ thổi cho đỡ đau quá.

Lưu Thúy Hà cũng đang ngây người, nghĩ đến những điều bất thường này, trong lòng vẫn còn hơi nói thầm, cái sân này bọn họ đã ở nhiều năm, vẫn luôn thái bình, cũng chưa từng nghe hàng xóm láng giềng nhà ai xảy ra chuyện gì, sao lại có ma được chứ?

Đang ngây người, cánh tay bị một bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ, cúi đầu xuống thì thấy ngón tay nhỏ bé của Mặc Mặc chỉ vào tường, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, thì thấy trên tường đứng một người phụ nữ mặc quần áo màu đỏ, nói chính xác hơn là đang bay lơ lửng ở trên đó.

Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to bên trong chỉ có tròng trắng, khóe mắt còn vương vết m.á.u, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, dường như đang cười một cách âm u.

Khi Lưu Thúy Hà nhìn qua, người phụ nữ trên tường chuyển động, một cánh tay từ từ nâng lên, bàn tay trắng bệch giơ lên, còn có thể nhìn thấy những chiếc móng tay dài.

Lưu Thúy Hà trực tiếp phát ra tiếng kêu như bị bóp cổ, không kịp kêu một tiếng nào, ngã thẳng đơ về phía sau.

Mặc Mặc lại bị ngã một cái, lần này nó lại thông minh nắm c.h.ặ.t quần áo của Lưu Thúy Hà, từ từ lăn từ trên người cô xuống đất, rồi ngồi xong, nhìn người trên tường, chớp chớp mắt, người phụ nữ áo đỏ biến mất không thấy.

Mặc Mặc quay đầu nhìn Lưu Thúy Hà đang nằm trên mặt đất không nhúc nhích, lại đến gần một chút, còn đưa tay sờ sờ mắt cô, bò dậy đứng lên, vỗ vỗ tay nhỏ bé, đặt lên miệng mình thổi thử xem.

Sau đó chạy về phía cửa lớn, chạy được mấy bước lại dừng lại, quay lại nhìn Lưu Thúy Hà.

Gãi gãi tai nhỏ, lại chạy về phía cửa lớn, kết quả cửa lớn bị khóa từ bên ngoài, nó quá nhỏ căn bản không đẩy động, càng không kéo ra được.

Mặc Mặc sốt ruột, bàn tay nhỏ bé cố sức vỗ cửa, lực lại không lớn bằng An An, cho nên tiếng vỗ cũng không đủ lớn.

Người hàng xóm đi ngang qua nghe thấy động tĩnh trong sân, lại nhìn cánh cửa lớn đang bị khóa, kỳ quái nói với chồng bên cạnh: “Nhà Cát Quân hai ngày nay không có người mà? Sao trong sân lại có động tĩnh?”

Người đàn ông không để ở trong lòng: “Sao lại không có người? Giữa trưa đó, tôi còn thấy ống khói bốc khói mà.”

Người hàng xóm nữ dứt khoát dừng bước, t.ử tế lắng nghe động tĩnh trong sân, lần này nghe thấy rõ ràng tiếng vỗ cửa, còn từ khe cửa lớn, nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé lùn lùn.

“Đúng là có một đứa nhỏ đang vỗ cửa, bất quá nhà Cát Quân có con từ lúc nào vậy?”

Người hàng xóm nam lần này cũng nhìn rõ, rất là thắc mắc nhà Cát Quân có con từ lúc nào?

Vừa thắc mắc vừa đi về phía cửa lớn...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.