Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 854: Truyền Thuyết
Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:20
Thịnh An Ninh rất ít khi ra cửa sau mười giờ, bởi vì sau khi có con, trước kia là Chung Văn Thanh dặn dò, không được về quá muộn, nếu không sẽ dọa sợ đứa nhỏ. Bây giờ Chu Hồng Vân cũng tin điều này, bảo cô ra ngoài đừng về nhà quá muộn.
Còn một nguyên nhân nữa, cũng là vì an toàn. Hiện tại tuy rằng an ninh tổng thể rất tốt, nhưng cũng có không ít người lang thang, và một số người mang ý đồ xấu.
Cho nên, bây giờ Chu Thời Huân nói muốn đi xem phim, nhưng làm Thịnh An Ninh kinh ngạc: “Chu Trường Tỏa, anh không bị sốt đấy chứ, bây giờ đi xem phim? Mấy giờ rồi, còn có phim sao?”
Chu Thời Huân nhìn thời gian: “Chủ nhật rạp chiếu phim Quang Minh mười giờ rưỡi còn một suất nữa, mười hai giờ rưỡi kết thúc, chúng ta vừa vặn có thể đuổi kịp.”
Thịnh An Ninh chớp chớp mắt, có chút khó hiểu: “Không phù hợp à nha, sao anh lại nghĩ đến việc đi xem phim vào giờ này.”
Chu Thời Huân rất nghiêm túc nhìn Thịnh An Ninh: “Buổi chiều, Loan Thành tới đón Tiểu Vãn đi xem phim, tôi thấy cô rất hâm mộ.”
Thịnh An Ninh mắt sáng trông suốt nhìn Chu Thời Huân, đột nhiên mắt cong lên, nhào tới đưa tay ôm lấy cổ Chu Thời Huân: “A a a, Chu Trường Tỏa, anh giỏi quá đi mất. Anh lại còn biết lãng mạn rồi, đi đi đi, chúng ta bây giờ phải đi.”
Hai người hiếm khi có thể bỏ lại đứa nhỏ lén lút đi hẹn hò, Thịnh An Ninh sao có thể không đồng ý.
Cô nhảy xuống giường, thay một chiếc váy yếm dạ màu cam, bên trong mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác nhất kiện áo ba-đờ-xuy mầu trắng ngà cùng màu với giày, tết một b.í.m tóc đuôi sam, nghiêng nghiêng vắt trên vai, xinh đẹp không nói nên lời, còn mang theo một chút sức sống tuổi trẻ.
Cô đi qua đẩy Chu Thời Huân: “Đi đi đi, chúng ta mau đi thôi, buổi tối có phải còn có thể ăn khuya không?”
Giờ này các quán ăn cơ bản đã đóng cửa rồi, bất quá gần rạp chiếu phim còn có một số hàng quà vặt, mãi cho đến rất lâu sau khi phim tan mới dọn hàng.
Chu Thời Huân liếc nhìn Thịnh An Ninh, trong mắt mang theo ý cười, đưa tay nắm lấy tay nàng, dắt cô ra cửa.
Hai người cùng nhau đi một chiếc xe, Thịnh An Ninh ngồi ở phía sau, bởi vì trên đường không có người nào, Thịnh An Ninh có thể không kiêng nể gì đưa tay ôm lấy eo Chu Thời Huân, mặt tựa vào lưng anh rộng rãi vững chắc.
Bởi vì vui vẻ, cô nhịn không được nhắm mắt ca hát. Chu Thời Huân tuy rằng không hiểu lời bài hát rốt cuộc là cái gì, bất quá điệu nhạc vui vẻ kia, nói rõ Thịnh An Ninh hiện tại tâm trạng rất tốt, chỉ một chuyện nhỏ như vậy là có thể làm tâm trạng cô tốt đến thế sao?
“Các cô trước kia buổi tối đều trải qua như thế nào? Chính là thế giới trước kia của cô?”
Thịnh An Ninh đã kể cho Chu Thời Huân vô số lần thế giới tương lai là cái dạng gì, hình như là chưa kể qua chương sống về đêm: “Sau này rất nhiều nơi giải trí đều mở cửa thâu đêm, còn có rất nhiều quán ăn, bất kể cô mấy giờ ra cửa đều có thể đi xem phim ăn khuya, còn có quán bar hộp đêm, có thể đi ca hát uống rượu.”
Chu Thời Huân không quá hiểu cái gì là quán bar hộp đêm, bất quá căn cứ vào tên phân tích, nhất định liên quan đến rượu và buổi tối: “Cô buổi tối cũng sẽ đi ra ngoài uống rượu sao?”
Thịnh An Ninh có hơi không nhớ nổi những ngày xa hoa lãng phí trước kia: “Có chứ, chúng tôi buổi tối sẽ đi ra ngoài thư giãn, đi đến câu lạc bộ uống rượu.”
Chu Thời Huân lại hỏi thêm một câu: “Cùng với bạn bè cùng nhau?” Anh ta càng muốn biết, có phải là cùng đi uống rượu với đàn ông hay không, người dù trầm ổn đến mấy, ở phương diện tình cảm, cũng sẽ trở nên lòng dạ hẹp hòi. Đặc biệt là sau khi hiểu rõ cuộc sống trước đây của Thịnh An Ninh, đó là sự phú quý mà anh ta nghĩ cũng không dám nghĩ.
Anh ta thường xuyên cũng đang suy nghĩ, Thịnh An Ninh trước kia, tựa như một đóa hoa mẫu đơn được nuôi dưỡng kiều diễm, lại rơi vào cái niên đại nghèo nàn này, đi theo anh ta chịu rất nhiều khổ cực. Mà anh ta hình như cũng không thay đổi được cái gì.
An Ninh cười khúc khích: “Chu Trường Tỏa, anh đang ghen à? Anh hỏi như vậy có phải là đang ghen không? Bất quá anh không cần ghen, tôi rất ít khi đi hộp đêm uống rượu, rất nhiều lúc là đi tìm anh tôi. Tôi là một bác sĩ, tay tôi là để cầm d.a.o mổ, cho nên không thể uống rượu khiến thần kinh của mình trở nên chậm chạp, không nhạy bén.”
“Cho nên, tôi không thích đi, cho dù đi thì mỗi lần cũng là có anh tôi ở đó. Tôi thích ở trong phòng thí nghiệm giải phẫu các loại động vật nhỏ hơn, anh tôi còn nói tôi là một kẻ biến thái.”
“Hơn nữa trước kia tôi cũng không có bạn trai nào thích, anh tôi còn nói tôi có thể sẽ biến thành ni cô, cả đời canh giữ bàn mổ, không ngờ duyên phận của tôi lại ở thế giới này, gặp được anh, thích anh, là chuyện vui vẻ nhất của tôi đó.”
Lời tỏ tình đột ngột khiến tay Chu Thời Huân run lên một cái, tay lái xe cũng bị lệch đi một chút, dẫn tới An Ninh cười ha ha.
Mặc dù mới mười giờ, nhưng trên đường lớn lại không có một người nào, càng không có xe cộ.
Chỉ có đèn đường tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
An Ninh đột nhiên nổi hứng, hai tay đặt bên miệng, tiếng lớn hô lên: “Tôi thích Chu Trường Tỏa!”
Sợ đến mức tay lái xe của Chu Thời Huân liên tục rung lắc vài cái, mới coi như là nắm được thăng bằng, lại khiến An Ninh cười ha ha không ngừng.
Hai người chạy tới rạp chiếu phim, vừa vặn kịp giờ chiếu phim cuối cùng.
Mua vé đi vào, bởi vì thời gian quá muộn, cũng không bao nhiêu người đang nhìn, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.
An Ninh cũng không nhớ phim chiếu cái gì, là phim dịch của nước ngoài, có liên quan đến chiến tranh, bởi vì không hứng thú với màn hình đen trắng, nên thỉnh thoảng lại đi quấy rầy Chu Thời Huân.
Nhéo nhéo ngón tay hắn, cạy cạy lòng bàn tay hắn.
Cuối cùng dứt khoát cầm lấy tay hắn, bắt đầu viết chữ trong lòng bàn tay hắn.
Một trận quấy rối, Chu Thời Huân cũng không nhìn thấy được bao nhiêu, nhưng lại rất hưởng thụ loại cảm giác tê tê rần rần này, khóe môi nhếch lên rồi lại nhếch lên.
Từ rạp chiếu phim đi ra, hai người lại tìm một quầy hàng ven đường, gọi hai phần mì xào.
Ông chủ đã xào xong cà tím từ ở nhà, hiện tại chỉ cần đun nước nấu mì, sau đó đổ cà tím xào trong nồi inox lên trên mì là được.
An Ninh nhìn ông chủ ném mì vào nước sôi, lại đảo mắt nhìn ông chủ hai mắt, là một chàng trai trẻ tuổi, hơn hai mươi tuổi, chỉ là một cái chân không tốt lắm, đi lại hơi khập khiễng.
Bất quá chàng trai trẻ lớn lên rất có tinh thần, nhìn bộ dáng tay chân nhanh nhẹn, còn có cái tinh thần phấn chấn kia, cảm thấy trước kia hẳn là đã từng đi lính.
An Ninh thu hồi tầm mắt, nói nhỏ với Chu Thời Huân: “Triều Dương tháng này đều không gửi thư về, cũng không biết đồ vật tôi gửi cho cô ấy có nhận được không.”
Chu Thời Huân chưa từng quan tâm, cũng chưa từng thư từ qua lại với Triều Dương, cho nên không rõ ràng lắm: “Gần đây hẳn là bận, cô chờ một chút. Nói lại, Triều Dương lớn như vậy, ra ngoài chắc chắn sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.”
Chàng trai trẻ nấu mì nghe được tên Triều Dương, tay dừng một chút, tốc độ dùng đũa khuấy mì cũng chậm hơn rất nhiều.
An Ninh “ai” một tiếng: “Không giống nhau, từ khi Lục Trường Phong đi rồi, Triều Dương đều chưa từng thật sự vui vẻ, cô ấy đem khổ sở gì cũng tự mình giấu đi, quá làm người ta đau lòng.”
Lạch cạch một tiếng, đôi đũa của chàng trai trẻ nấu mì rơi vào trong nước mì đang sôi, lại vội vàng đưa tay ra như thể không cảm thấy nóng mà vớt đũa lên.
Quay đầu nhìn An Ninh và Chu Thời Huân đang ngồi ở bàn nhỏ nói chuyện, nghĩ một chút, lại nắm một vốc mì sợi ném vào trong nồi...
--------------------
