Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 891

Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:27

Sau khi Thịnh An Ninh về nhà, cô cũng kể với Chu Thời Huân chuyện Thẩm Mạn mời đến làm khách, còn nhịn không được phàn nàn một chút: “Chúng tôi cũng không rất quen thuộc, nhưng thật ra cô ta lại rất nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khiến người ta khó chịu.”

Chu Thời Huân không có chút hứng thú nào với việc đi làm khách ở nhà người lạ: “Từ chối là tốt rồi, sau này cũng không cần đồng ý, không muốn đi lại thì không đi lại, không cần làm khó mình.”

Mộ Tiểu Vãn thì rất tò mò: “Sao cô ta lại nhiệt tình như vậy, chẳng lẽ trời sinh tính cách đã như thế? Tôi không tin.”

Cô gái ở Kinh thị, đặc biệt là những người có chút bối cảnh gia đình, trời sinh kiêu ngạo, có thể nhiệt tình, nhưng sẽ không nhiệt tình bừa bãi, còn mang theo chút kiêu ngạo. Sao có thể nhiệt tình đến nông nỗi này.

Thịnh An Ninh không rõ ràng lắm: “Có thể có mục đích khác, tôi cũng không rõ ràng lắm.”

Chu Thời Huân dặn dò một câu: “Vậy thì cẩn thận một chút.”

Thịnh An Ninh gật đầu, cô cũng cẩn thận đề phòng rồi, kiểu tốt bụng không rõ nguyên nhân này luôn khiến cô có cảm giác bảo bối của mình bị người ta dòm ngó.

Quả thật ứng với câu nói kia, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.

Ăn cơm xong, Chu Thời Huân nói với Thịnh An Ninh là anh ra cửa đi tìm Phương Trường An một chuyến, Thịnh An Ninh cũng không hỏi nhiều, còn lấy mạch nha sữa mà Vương Đạt đưa tới mấy hôm trước, mang đi cho Phương Trường An.

Mộ Tiểu Vãn rất kinh ngạc: “Anh cả sao cũng quen biết Phương Trường An?”

Thịnh An Ninh mơ hồ nói một câu: “Đều từng là lính, có lẽ nói chuyện qua lại, rất có chung đề tài.”

Mộ Tiểu Vãn vẫn kinh ngạc: “Người có thể có chung đề tài với anh cả e rằng không nhiều lắm.”

Cô ấy ở tại đây, rất ít nói chuyện với Chu Thời Huân, không có đề tài cũng không biết nên nói chuyện gì, quan trọng hơn là, Chu Thời Huân vừa đứng ở đó đã rất có cảm giác áp bức, nói chuyện lớn tiếng cũng không dám, càng đừng nói là trò chuyện.

So sánh dưới, vẫn là Chu Loạn Thành có sức gần gũi hơn.

Thịnh An Ninh bật cười: “Anh ấy chỉ là không thích nói chuyện, không có nghĩa là sẽ không nói chuyện, gặp người hợp để trò chuyện, vẫn có thể nói vài câu, tôi thấy anh ấy ở đơn vị, nói chuyện công việc, nói chuyện v.ũ k.h.í với bọn họ, thì rất có chuyện để nói.”

Mộ Tiểu Vãn còn muốn nói chuyện, đột nhiên mắt một trận đau đớn, cơn đau lần này như có kim châm đ.â.m vào nhãn cầu, đau đến mức một hơi suýt nữa không thở nổi, đưa tay che mắt, dựa vào ghế sô pha.

Thịnh An Ninh trong khoảnh khắc Mộ Tiểu Vãn dựa vào, đầu tiên nhìn thấy mồ hôi rơi xuống thái dương cô ấy, sắc mặt thoáng cái trở nên xám trắng: “Tiểu Vãn?” Đưa tay kéo lấy một tay khác của Mộ Tiểu Vãn, đặt lên mạch đập của cô ấy.

Mười mấy giây sau, cơn đau biến mất, Mộ Tiểu Vãn hô hấp mạnh, cảm giác như sống lại, thở ra một hơi: “Không sao rồi, có thể là mắt bị trẹo khí?”

Thịnh An Ninh nhíu mày, mạch đập bình thường: “Ở đâu có chuyện mắt bị trẹo khí, ngày mai cô đi bệnh viện với tôi, chụp thêm một tấm phim, tôi chụp cho cô.”

Mộ Tiểu Vãn xoa xoa thái dương: “Tôi cũng đã chụp rồi, không phát hiện vấn đề gì, hơn nữa sau khi đau thì không có chút ít triệu chứng khác nào, chỉ đau thoáng cái như vậy, tôi vẫn có thể nhịn được.”

Thịnh An Ninh không đồng ý: “Bệnh này của cô gần đây vẫn luôn ở đó phải không? Cô cũng không nói, tôi còn tưởng cô đã khỏe rồi chứ, dù sao ngày mai tôi sẽ đi bệnh viện cùng cô, kiểm tra lại một lần nữa.”

Tình huống này tôi cũng không gặp, vì nguyên nhân gì, tôi phải nhìn thấy phim chụp mới có thể biết.

Điều duy nhất đáng tiếc là, nghi khí lúc này không đủ chính xác, có thể sẽ bỏ sót một số chi tiết nhỏ.

Mộ Tiểu Vãn thấy Thịnh An Ninh một khuôn mặt ngưng trọng, cũng chỉ có thể phối hợp gật đầu: “Được, ngày mai tôi đi bệnh viện cùng cô, bất quá cô không cần quá lo lắng, hẳn là không phải vấn đề lớn, có thể là đau dây thần kinh. Loại bệnh này, không phải rất nhiều người đều có, ăn một chút Aspirin là tốt rồi.”

Thịnh An Ninh vẫn rất thận trọng: “Đợi ngày mai lại nhìn, dù sao lần này nhất định phải tìm ra nguyên nhân, ở đâu có cơn đau không rõ nguyên nhân, nhất định là có chỗ nào đó bị chúng ta bỏ sót rồi.”

Hai người đang nói chuyện thì Chu Hồng Vân dẫn theo bọn nhỏ từ bên ngoài đi vào. Ba đứa nhóc vui vẻ nhào về phía mẹ. Chu Hồng Vân nghe thấy câu nói cuối cùng của Mộ Tiểu Vãn, rất là quan tâm hỏi: “Ai bệnh? Ai phải uống t.h.u.ố.c?”

Mộ Tiểu Vãn vội vàng trả lời: “Là tôi, tôi thỉnh thoảng sẽ đau đầu, không phải đại sự. An Ninh còn muốn làm quá lên, nhất định phải ngày mai đi bệnh viện kiểm tra thử xem.”

Chu Hồng Vân vừa nghe đau đầu, liền rất căng thẳng: “Vậy vẫn phải đi kiểm tra thử xem. Trước em không phải đã uống t.h.u.ố.c Đông y rồi sao, không có hiệu quả à. Vậy thì nghe lời An Ninh, đi bệnh viện kiểm tra thử xem, cũng không thể để bệnh vặt kéo thành bệnh lớn.”

Bệnh của Chung Văn Thanh đã khiến cô ấy sợ đến không nhẹ, hơn nữa Chung Văn Thanh trước kia lúc chưa phát hiện u não, cũng thường xuyên đau đầu.

Mộ Tiểu Vãn thấy Chu Hồng Vân mặt đều trắng bệch, vội vàng gật đầu: “Được, ngày mai tôi sẽ cùng An Ninh cùng đi bệnh viện kiểm tra, chắc chắn không có việc lớn gì đâu, các người yên tâm đi. Các người xem tôi ăn được ngủ được, gần đây còn mập lên không ít, nhìn giống người bệnh sao?”

Chu Hồng Vân vẫn cảm thấy đau lòng: “Vẫn cần phải kiểm tra một chút.”

……

Sáng sớm ngày hôm sau, Thịnh An Ninh dẫn Mộ Tiểu Vãn đi bệnh viện, chào hỏi với lãnh đạo viện xong, liền dẫn Mộ Tiểu Vãn đi làm kiểm tra. Mỗi lần kiểm tra cô ấy đều đi theo, có kết quả đi ra, cô ấy có thể nhìn thấy ngay lập tức.

Kết quả cộng hưởng từ não bộ đi ra, bên cạnh cũng có vài bác sĩ, bởi vì là người do Thịnh An Ninh dẫn tới, cho nên đều tò mò, sẽ gặp phải dạng bệnh án gì, liền xúm lại nhìn.

Vài người xem xong, cảm thấy không có vấn đề gì: “Các hạng mục dữ liệu đều bình thường, rất tốt.”

Thịnh An Ninh một khuôn mặt ngưng trọng, vô cùng t.ử tế xem hết từng dữ liệu, còn có mỗi phần bóng mờ trên hình ảnh, quả thực đều hiển thị bình thường, nhưng mà Mộ Tiểu Vãn tại sao lại đau đầu đau mắt?

Cảm ơn vài bác sĩ, cất kỹ phim chụp, dự định dẫn Mộ Tiểu Vãn đi khoa mắt nhìn thử xem: “Chúng ta đi khoa mắt, khoa ngũ quan đều nhìn thử xem.”

Mộ Tiểu Vãn sờ sờ mũi, lại sờ sờ hốc mắt: “Khoa mắt thì được, khoa tai mũi họng thì không cần đi chứ, cảm thấy mũi và cổ họng cũng không đau.”

Thịnh An Ninh rất nghiêm túc: “Nhất định phải đi xem, hôm nay nhất định phải tìm ra nguyên nhân.”

Mộ Tiểu Vãn không thể cãi lại Thịnh An Ninh, chỉ có thể đi theo cô ấy đến mỗi khoa kiểm tra một lần, kết quả cũng đều rất bình thường.

Sắc mặt Thịnh An Ninh càng ngưng trọng hơn, cô ấy không cảm thấy Mộ Tiểu Vãn đau một cách khó hiểu, sẽ là đau thần kinh, trừ phi có một khả năng, chính là chỉ có lúc phát bệnh mới có thể kiểm tra ra, bình thường không tìm thấy bệnh căn.

Mộ Tiểu Vãn thấy sắc mặt Thịnh An Ninh nghiêm túc, cẩn thận đem tất cả hồ sơ kiểm tra và phim chụp đều đóng gói kỹ, nói: “Ai nha, đây không phải đều tốt cả sao, cô đừng lo lắng nữa. Cô xem người bị bệnh, lúc mới đầu khẩu vị đều không tốt. Lại nhìn tôi, ăn rất được, hơn nữa tinh thần có phải rất tốt không, ở đâu giống người có bệnh?”

Thịnh An Ninh đóng gói đồ đạc xong, đưa tay ra ôm lấy Mộ Tiểu Vãn: “Em vốn dĩ không có bệnh, là do tôi quá lo lắng dễ suy nghĩ lung tung, Tiểu Vãn của chúng ta, đáng yêu xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”

Mộ Tiểu Vãn hì hì cười rộ lên: “Đó là đương nhiên, tôi tự mình xem số cho mình rồi, nhất định có thể sống đến ngày thọ chung chính tẩm, hơn nữa là mệnh đại phú đại quý. Cô đừng lo lắng, đi, chúng ta đi ăn đồ ăn ngon.”

Vừa quay người, liền thấy Thẩm Mạn và Lý Viện trưởng cùng nhau đi tới...

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.