Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 912: Đèn Tàn Dầu Cạn

Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:31

Chu Loạn Thành nhắm mắt lại. Những gì Chu Thời Huân nói, anh ta đều hiểu, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ Mộ Tiểu Vãn không còn sức sống, nằm bên bờ hồ như một con b.úp bê vải rách nát, anh ta liền không thể nào tĩnh táo nổi.

Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày Mộ Tiểu Vãn sẽ rời xa mình.

Anh ta đã quen với những ngày tháng chỉ cần quay người lại, Mộ Tiểu Vãn sẽ ở phía sau.

Thời gian rất chậm, giống như từng giây từng giây ngừng trệ không nhúc nhích. Cuối cùng cũng đến mười hai giờ, bên ngoài tiếng pháo nổ vang, những người đang bận rộn tiễn năm cũ đón năm mới.

Bác sĩ mới từ phòng cấp cứu đi ra.

Chu Loạn Thành bước nhanh tới: “Thế nào rồi? Đối tượng của tôi, cô ấy thế nào rồi?”

Tay anh ta siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, chăm chú nhìn chằm chằm vào kính của bác sĩ, khi nói môi run rẩy, sợ rằng ông ấy sẽ nói ra điều gì đó không tốt.

Bác sĩ trầm mặc một chút: “Bệnh nhân hiện tại đã có hô hấp, nhưng lại không có dấu hiệu tỉnh lại.”

Ông ấy cũng chưa từng thấy ca bệnh nào như thế này.

Chu Loạn Thành nghe thấy đã có hô hấp, lòng hơi thả lỏng một chút: “Bây giờ chúng tôi đưa cô ấy về Kinh thị, cô ấy có chịu đựng được chuyến bay dài không?”

Bác sĩ lắc đầu: “Cơ thể bệnh nhân hiện tại rất yếu ớt, tôi sợ cô ấy chịu không nổi chuyến bay dài, nhưng thiết bị y tế ở chỗ chúng tôi có hạn, nếu có thể về Kinh thị làm kiểm tra chuyên sâu hơn, sẽ tốt hơn.”

Tuy ông ấy không đề nghị, nhưng điều kiện ở Kinh thị quả thực sẽ tốt hơn một chút.

Chu Thời Huân vỗ vai Chu Loạn Thành: “Cậu đi xem Tiểu Vãn trước đi, tôi đi thảo luận một chút với hai bác sĩ đi cùng.”

Chu Loạn Thành gật đầu, hỏi bác sĩ, sau khi được phép vào, anh ta bước chân nặng nề đi vào phòng cấp cứu.

Mộ Tiểu Vãn an tĩnh nằm trên giường bệnh, đeo máy hô hấp, cả người trông rất yên lặng, tựa như đang ngủ, chỉ là sắc mặt xanh xám khó coi.

Mang lại cảm giác mong manh dễ vỡ, phảng phất như chỉ cần nháy mắt, người này sẽ biến mất không thấy nữa.

Chu Loạn Thành không dám nháy mắt, thậm chí không dám đi thêm bước nào về phía trước, sợ có động tĩnh sẽ kinh động Mộ Tiểu Vãn, cô ấy sẽ biến mất không thấy nữa.

Anh ta sững sờ mất mười mấy giây, mới từ từ đi về phía giường bệnh.

Đi đến bên giường bệnh, anh ta chậm rãi ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay Mộ Tiểu Vãn gầy guộc gần như trong suốt, vài lần muốn mở miệng, nhưng lại vì nghẹn ngào mà không phát ra được tiếng.

Anh ta áp c.h.ặ.t t.a.y Mộ Tiểu Vãn lên má, nước mắt rơi xuống, thấm ướt mu bàn tay cô ấy.

“Tiểu Vãn, em đừng dọa tôi…”

“Là tôi không tốt, đã lơ là em quá lâu, cho nên, đây là em đang trừng phạt tôi sao?”

“Tiểu Vãn, em ngủ một hồi rồi dậy nhé, chúng ta về nhà được không?”

Giọng nói nghẹn ngào khàn khàn, đứt quãng nói.

Nhưng Mộ Tiểu Vãn trên giường lại không có bất kỳ động tĩnh nào.

Hai bác sĩ đi cùng Chu Thời Huân cũng đến phòng bệnh nhìn Mộ Tiểu Vãn, hai người cảm thấy rất cần thiết phải lập tức về Kinh thị, bọn họ luôn cảm thấy Mộ Tiểu Vãn không chỉ là do ngạt nước, có thể còn có vấn đề khác, nếu không nhanh ch.óng đưa về kiểm tra, sẽ chậm trễ đến mức nguy hiểm tính mạng.

Chu Thời Huân cũng làm công tác tư tưởng với Chu Loạn Thành, trước đó bác sĩ cũng đã nói riêng với anh ta, đừng quá lạc quan, hãy chuẩn bị hậu sự bất cứ lúc nào.

Chỉ là lời này anh ta tạm thời chưa nói với Chu Loạn Thành, cứ đưa Mộ Tiểu Vãn về Kinh thị rồi nói sau.

Sáng sớm mùng một, máy bay cất cánh từ Điền Nam, bay về Kinh thị.

Chu Loạn Thành vẫn ngồi bên cạnh Mộ Tiểu Vãn, mắt không nháy nhìn cô ấy, giọng nói mang theo vài phần trống rỗng nói với Chu Thời Huân: “Anh cả, từ trước đến nay tôi thật sự rất ích kỷ, nói mình bận, luôn bảo Tiểu Vãn phải thông cảm nhiều hơn. Chị dâu thường xuyên nói với tôi, tình cảm phải hảo hảo vun đắp, không thể lãnh lạc Tiểu Vãn.”

“Nhưng Tiểu Vãn nói, bảo tôi cứ bận đi, cô ấy sẽ ở nhà hảo hảo chờ tôi, chỉ cần tôi có thể bình an về nhà là tốt rồi. Tôi thật sự quá ích kỷ, tôi đã nghe lời cô ấy.”

“Anh cả, có một việc tôi chưa từng nói với mọi người, tôi vẫn luôn đi khám bác sĩ tâm lý, tôi có bệnh trong lòng, tôi ăn không vô, tôi nhìn thấy đồ ăn, luôn thoáng qua những hình ảnh m.á.u me kia. Mãi cho đến bây giờ, cũng không khá hơn. Nhưng khi tôi nhìn thấy Tiểu Vãn, tôi sẽ quên đi những điều này, lúc ăn cơm cũng có thể giống như người bình thường, ăn được rất nhiều.”

“Cho nên, là tôi cần cô ấy hơn, dựa dẫm vào cô ấy hơn, nhưng cũng luôn bỏ qua cô ấy.”

Chu Thời Huân không lên tiếng, cũng không muốn nói, dù sao trước đó anh ấy cũng đã khuyên Chu Loạn Thành rồi.

Chu Loạn Thành hai mắt đỏ ngầu, suốt quãng đường vẫn nắm tay Mộ Tiểu Vãn cho đến tận Kinh Thị.

Máy bay vẫn còn dừng lại ở Tương Nam mấy giờ đồng hồ để tiếp thêm nhiên liệu và tiếp tế, sau đó mới cất cánh lại, đến Kinh Thị đã là hơn tám giờ tối.

Thịnh An Ninh suốt một ngày đều ăn không vô, người một nhà ngồi ở trên ghế sô pha chờ tin tức, ngay cả bọn nhỏ cũng không để ý tới, vẫn là Vương Đạt và Trình Minh Trung đang giúp trông bọn nhỏ, nấu cơm cho bọn chúng, liên tục khuyên mọi người ăn một ngụm.

Vương Đạt nấu cháo: “An Ninh, chị Hồng Vân, hai người ăn chút đi, không thể đợi Tiểu Vãn trở về rồi mà thân thể hai người lại suy sụp. Hai người phải ăn no mới có sức chăm sóc Tiểu Vãn chứ.”

“Nói lại, đứa nhỏ Tiểu Vãn đó, nhìn là biết có phúc khí, nhất định có thể vượt qua cửa ải này.”

Tết lớn như vậy, xảy ra chuyện như thế này, quả thật khiến người ta khó lòng chấp nhận.

Thịnh An Ninh lắc đầu, cô một ngụm cũng nuốt không trôi, cô đã nghĩ rất nhiều khả năng, chính là không tin Mộ Tiểu Vãn sau khi rơi xuống nước sẽ xảy ra chuyện, cô ấy không chỉ biết bơi, hơn nữa còn bơi rất giỏi.

Mộ Tiểu Vãn từng tự khoe, cô ấy là người từ nhỏ đã bơi ở Hậu Hải.

Cho nên, Thịnh An Ninh một mực suy nghĩ, thân thể Mộ Tiểu Vãn vẫn tồn tại sự khác thường, có phải bởi vì lần rơi xuống nước này, tất cả bệnh tật đều bị kích hoạt?

Càng nghĩ càng lo lắng, bởi vì những điều này liên quan đến lĩnh vực cô không hiểu, cô sợ mình không thể cứu được Mộ Tiểu Vãn.

Hơn tám giờ tối, có người đến thông báo cho Chu Nam Quang và Chu Song Lộc, máy bay đã đến sân bay Nam Uyển, bệnh nhân được đưa thẳng đến bệnh viện.

Hắn là người đến đón Chu Nam Quang đi bệnh viện.

Thịnh An Ninh cũng muốn đi bệnh viện, đứng dậy không kịp mặc áo khoác ngoài: “Bố, con cùng đi với bố.”

Vương Đạt biết Thịnh An Ninh lo lắng cho Mộ Tiểu Vãn, vội vàng đi lấy áo bông của Thịnh An Ninh mặc vào cho cô: “An Ninh, cô đi đi, tôi và cậu cô ở nhà trông bọn nhỏ.”

Ba cái thứ nhỏ này lúc này nhưng thật ra rất yên lặng, thông minh nên bọn chúng biết trong nhà chắc chắn có chuyện, mẹ và ông nội cô bậc trên đều rất đau lòng, cho nên, bọn chúng phải nghe lời.

Nhìn mẹ ra cửa, cũng không ồn ào.

Thịnh An Ninh ngồi ở trên xe, lòng cô thắt lại, không biết Mộ Tiểu Vãn hiện tại tình huống gì, bởi vì lo lắng, cảm giác thân thể đều đang lạnh đi, liên tục run rẩy phát lạnh.

Chu Nam Quang ngồi xuống ghế phụ lái, quay đầu nhìn Thịnh An Ninh ở hàng ghế sau, suy nghĩ một chút rồi mở miệng: “An Ninh, cô phải làm tốt chuẩn bị tâm lý, chúng ta sẽ hết sức đi cứu Tiểu Vãn.”

Thịnh An Ninh biết, ý ngoài lời của Chu Nam Quang là, cũng phải làm tốt chuẩn bị tâm lý, Tiểu Vãn có thể sẽ không cứu trở về được.

Cô là bác sĩ, đã thấy nhiều sinh t.ử, nhưng chính là vẫn không thể chấp nhận sự thật Mộ Tiểu Vãn rời đi, cô mím khóe môi trừng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe không nói lời nào, cố gắng mở to mắt, mới không để nước mắt chảy xuống.

Lúc đến bệnh viện, Chu Thời Huân và Chu Loạn Thành bọn hắn cũng vừa mới đến, Thịnh An Ninh không kịp nhìn kỹ Mộ Tiểu Vãn, người đã bị đẩy vào phòng cấp cứu.

Dọc theo đường đi, thân thể Mộ Tiểu Vãn như là đèn cạn dầu, sắp đến cuối sinh mệnh…

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.