Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 940: Từng Câu Từng Chữ Đều Là Nhớ Anh

Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:36

Bối Nhuế chỉ hơi rối rắm một chút, nhưng vẫn lắc đầu không đồng ý.

Thịnh An Ninh cũng không miễn cưỡng, biết Bối Nhuế hiện tại càng ỷ lại Thịnh Thừa An, chắc chắn sẽ không rời xa anh ta, cho dù Thịnh Thừa An có làm tổn thương cô bé, cô bé cũng sẽ vô điều kiện lựa chọn tha thứ.

Cô cười, vỗ vỗ bàn tay dơ hề hề của cô bé: "Được, tôi sẽ nói với anh trai con một tiếng, để anh ấy cũng ở lại đây."

Bối Nhuế nghĩ một chút, coi như đồng ý, vui vẻ gật đầu.

Lúc ăn trưa, Chu Nam Quang và Chu Song Lộc đều không ở nhà, Chu Hồng Vân vẫn xào thêm hai món, trước đó Vương Đạt biết Thịnh Thừa An trở về, còn mang tới một con cá chép lớn nặng bảy tám cân.

Một bàn thức ăn rất phong phú, sắp sửa đuổi kịp mâm cỗ ngày Tết.

Thịnh Thừa An không nhịn được cảm thán: "Mức sống nhà cô, tuyệt đối đã đi trước hai mươi năm rồi, vậy mà có sáu món, lại còn toàn là thịt."

Thịnh An Ninh liếc mắt một cái: "Không phải anh đến à? Chúng tôi mới làm sáu món, bình thường chỉ có hai món thôi."

Khi Chu Nam Quang và Chu Song Lộc đều ở nhà, mới có bốn món, về mặt sinh hoạt, Chu Hồng Vân vẫn rất biết cách chi tiêu, tính toán chi li, lại còn cho bọn nhỏ ăn rất khá.

Bất quá, mức sống của nhà bọn họ, mà nói, đều là rất tốt.

Ở nông thôn, rất nhiều địa phương, bột mì và gạo vẫn không thể ăn no.

Thịnh Thừa An nhìn ba đứa nhỏ đang gặm thịt gà, nói với Thịnh An Ninh: "Cái địa phương Chu Thời Huân đi rất khổ, các cô qua đó có thể có tiền cũng không mua được nhiều thứ, cô nói xem cô làm sao lại nghĩ không thông, đến lúc đó còn phải dẫn theo bọn nhỏ qua đó."

"Bên đó có Cung Thiếu niên không? Bọn nhỏ có thể học cờ, đàn, thư pháp, hội họa và các môn thể thao khác không? Chính là không biết cô nghĩ thế nào, vạn nhất đợi bọn nhỏ tốt nghiệp tiểu học, Chu Thời Huân vẫn không điều về Kinh Thị được, vậy bọn nhỏ sẽ phải học sơ trung ở bên đó."

Thịnh An Ninh hiểu ý Thịnh Thừa An, đợi đến lúc bọn nhỏ học sơ trung, đã bước vào thập niên chín mươi, là thời đại kinh tế văn hóa các phương diện phát triển cực kỳ nhanh ch.óng.

Khoảng cách giàu nghèo cũng sẽ thoáng cái bị kéo ra triệt để trong mười năm đó.

Nếu ở lại Kinh Thị, đối với tương lai của cô và bọn nhỏ đều rất tốt.

Nhưng cô chủ ý đã định rồi: "Chúng tôi là người một nhà, chắc chắn đi đâu cũng phải cùng nhau, cứ như anh nói, đợi bọn nhỏ tốt nghiệp tiểu học, Chu Thời Huân vẫn chưa điều về, chẳng phải là muốn để anh ấy một mình cô linh linh sống nhiều năm như vậy sao? Ở riêng là bởi vì điều kiện không cho phép, chúng tôi điều kiện cho phép, người một nhà nhất định phải ở cùng một chỗ."

"Cho dù giáo d.ụ.c bên đó không hơn bên này, tôi tin tưởng bọn nhỏ nhà chúng tôi chắc chắn sẽ không kém."

Quan trọng nhất, giáo d.ụ.c hiện tại sẽ không quá cạnh tranh, bọn nhỏ sẽ lớn lên trong một môi trường rất khỏe mạnh.

Thịnh Thừa An bị phản bác đến mức không có gì để nói, c.ắ.n c.ắ.n răng hàm: "Không ngờ, cô lại là một kẻ đầu óc yêu đương."

Chu Hồng Vân rất đứng về phía Thịnh An Ninh: "Lấy gà theo gà, lấy ch.ó theo ch.ó, vợ chồng thì nên ở cùng một chỗ, nếu như quanh năm không gặp mặt, vậy thì tình cảm sâu đậm đến mấy cũng sẽ nhạt đi."

Thịnh An Ninh nhướng mày với Thịnh Thừa An, có chút đắc ý: "Anh một gã độc thân làm sao có thể hiểu được."

Vừa nói, cô vội vàng gắp cho Thịnh Thừa An một miếng cá, để ngăn chặn cái miệng của hắn, không cho hắn nói những lời cô không thích nghe nữa.

Chu Hồng Vân còn tò mò Hương Cảng bên kia là cái dạng gì, liên tục hỏi Thịnh Thừa An: "Bên đó có phải là đặc biệt nhiều Tây không? Toàn là mắt xanh mũi diều hâu. Nghe nói người nước ngoài ăn cả thịt sống, m.á.u me be bét, cũng không chê ghê tởm."

Thịnh Thừa An rất kiên nhẫn giảng giải cho bà nghe bít tết chín mấy phần là như thế nào.

Chu Hồng Vân nghe xong, liên tiếp nói "Ôi trời ơi", vẻ mặt đầy chê bai: "Vậy mà con còn ở lại bên đó, mau trở về được rồi, bên chúng ta thật tốt biết bao."

Lúc đang nói chuyện phiếm, người đưa thư ở cửa lớn gọi có thư.

Thịnh An Ninh đoán không phải thư Chu Thời Huân gửi tới, thì cũng là thư Chu Triều Dương, cô vứt đũa xuống, chạy đi lấy thư.

Thư là do Chu Thời Huân viết, một phong thơ rất dầy.

Thịnh An Ninh rất kỳ quái, Chu Thời Huân lại có thể viết một phong thơ dày như vậy. Vừa thấy, bên trong còn có một phong là của Chu Triều Dương viết, cô ấy lười tự viết phong thư nên đã nhờ Chu Thời Huân gửi về cùng.

Thịnh An Ninh cũng không đi vào, cô ngồi xổm ở chỗ râm mát trong sân, nóng lòng xem thư. Cô xem thư của Chu Thời Huân trước. Trong thư nói đơn vị đã chia cho anh một bộ nhà ba phòng ngủ, đợi cô dẫn theo đứa nhỏ đi thì vừa vặn đủ ở.

Hơn nữa, phía sau căn nhà chính là vườn cây ăn quả, cả khu nhà gia đình ở hơn một ngàn người, đứa nhỏ cũng rất nhiều, An An bọn chúng đi rồi cũng sẽ không vô vị.

Phúc lợi đơn vị rất tốt, mỗi tháng phát một lần phiếu thịt, còn có dịp Tết nhất lễ lạt cũng sẽ phát rất nhiều thứ.

Cảm giác anh viết nhiều như vậy, chính là để Thịnh An Ninh yên tâm dẫn đứa nhỏ đi. Khu nhà gia đình có hai đại hình dịch vụ xã, thứ gì cũng có, đi vào thành phố ngồi xe đưa đón cũng chỉ một giờ.

Thịnh An Ninh khóe môi nhếch lên nhìn, có thể tưởng tượng ra sự mong đợi của Chu Thời Huân khi viết những điều này, e rằng anh cũng rất muốn bọn mẹ con bốn người họ.

Cho nên, cho dù chữ chữ không đề cập tới nỗi nhớ nhung, nhưng những câu đều là nhớ bọn họ, nhớ cảnh người một nhà sinh hoạt.

Cuối cùng còn viết Tống Tu Ngôn gần đây thích một cô gái, là một kỹ sư công trình, cha mẹ đều là kỹ sư cao cấp, cô gái bản thân cũng rất ưu tú, hai người có thể sẽ có hy vọng.

Thịnh An Ninh nhưng thật ra không nghĩ tới, Chu Thời Huân còn sẽ bát quái chuyện của Tống Tu Ngôn trong thư, mặc dù chỉ vài câu ngắn ngủi, nhưng lại nói rõ tình cảm của Tống Tu Ngôn đã có nơi chốn.

Tâm trạng càng tốt hơn, nhìn nét chữ quen thuộc, trong lòng than thở một tiếng, cô cũng rất muốn người đàn ông Chu Thời Huân này.

Lưu luyến không rời xem xong thư của Chu Thời Huân, cô lại mở thư của Chu Triều Dương. Trong thư vẫn là sự vui vẻ, mỗi ngày đều sống rất tốt, không có việc gì còn đi đến căn tin cán bộ của Chu Thời Huân bọn họ ăn chực, trong thư tố cáo: “Anh cả tôi rất quá đáng, thịt kho tàu ở căn tin bọn họ ăn ngon hơn cơm nấu nồi lớn của chúng tôi nhiều lắm. Mỗi lần tôi nói với anh ấy, nếu có thịt kho tàu, nhớ chừa cho tôi một phần, lần nào anh ấy cũng chính trực nghiêm khắc từ chối tôi.”

“Chị dâu à, tôi đã nghĩ nếu như chị ở đây, anh cả tôi nhất định sẽ không làm như vậy. Không cần chị nói, căn tin có món gì ăn ngon, đều sẽ bưng về cho chị.”

Thịnh An Ninh ha hả nhìn Chu Triều Dương đủ kiểu phàn nàn về Chu Thời Huân, còn có cuộc sống vui vẻ của chính cô ấy, nhìn nhìn, lại thấy chua xót trong lòng.

Mỗi người đều tìm được hạnh phúc, chỉ có Chu Triều Dương vẫn còn độc thân.

Mộ Tiểu Vãn đi ra giục về ăn cơm: “Thư của anh Chu? Thấy chị ngồi xổm ở đây xem hồi lâu, bọn tôi cũng không dám qua gọi chị, mau ăn cơm đi, thức ăn nguội hết rồi.”

Thịnh An Ninh gấp gấp lá thư, đứng dậy bỏ vào túi tiền, đi qua khoác tay Mộ Tiểu Vãn: “Ây, có thư của Chu Thời Huân, còn có thư của Triều Dương. Tôi xem xong trong lòng cảm thấy không phải mùi vị gì.”

Mộ Tiểu Vãn chớp chớp mắt: “Có phải là nhớ anh Chu rồi không?”

Thịnh An Ninh hào phóng thừa nhận: “Đúng vậy, rất muốn anh ấy, bất quá càng đau lòng cho Triều Dương. Tống Tu Ngôn đều đã có người thích rồi, Triều Dương nhà chúng ta phải làm sao?”

Mộ Tiểu Vãn cũng rất kinh ngạc: “Tống Tu Ngôn có người thích rồi? Anh ấy thích Triều Dương nhiều năm như vậy, còn có thể dễ dàng thích người khác sao?”

Thịnh An Ninh cũng không biết: “Đại khái có thể là duyên phận đã tới?”

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.