Trọng Sinh Thập Niên 70: Đêm Tân Hôn Bị Anh Chồng Thô Hán Mê Hoặc - Chương 76
Cập nhật lúc: 09/05/2026 15:12
Sờ tới sờ lui, rất tiếc, cô chẳng sờ thấy gì cả.
“Người nào? Hắc hắc, cô ta hỏi chúng ta là người nào?”
“Chúng ta có thể là người nào chứ? Cô nói xem chúng ta là người nào?”
“Em gái nhỏ, dáng vẻ này của em trông xinh xắn phết đấy! Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo này, cái miệng nhỏ cũng đỏ mọng, không biết nếm thử thì mùi vị sẽ thế nào nhỉ?”
“Còn có thể là mùi vị gì nữa? Đê mê chứ sao? Ây dô, cái eo nhỏ này đúng là thon thật đấy, anh chỉ cần một tay là có thể bóp c.h.ặ.t rồi!! Cô nói xem trên mặt trắng thế này, trên người chắc chắn cũng trắng lắm nhỉ?”
4 tên lưu manh kẻ tung người hứng, trong miệng toàn là những lời lẽ hạ lưu bẩn thỉu.
Diệp Lê căng thẳng nhìn bọn chúng, trong đầu bay tốc độ suy nghĩ đối sách.
“Các người định làm gì? Có phải Hồ Tinh Tinh và Vương Hồng Hà bảo các người đến không?”
“Hồ Tinh Tinh là ai?”
“Các người không quen?”
“Quản cô ta là ai chứ! Chúng tôi quen hay không không quan trọng! Quan trọng là chúng tôi quen cô đấy! Diệp Lê, đúng không? Cô nói xem cô xinh đẹp thế này, gả cho một tên liệt, thiệt thòi biết bao!
Tên liệt đó đều không thể cử động được, cô nói xem hắn có thể thỏa mãn cô không? Có thể để cô làm phụ nữ không?”
“Ha ha ha ha ha! Chắc chắn là không thể rồi! Em gái nhỏ, thế này đi, chúng tôi có 4 người, em chọn một người đi! Em chọn một người em thích, để hắn hầu hạ em trước, cho em nếm thử mùi vị làm phụ nữ nhé!”
“Đúng đúng đúng, 3 người còn lại dự bị! Một người mệt rồi, người khác lên! Cho đến khi lên hết mới thôi!”
Lời này dơ bẩn, nghe mà Diệp Lê buồn nôn, trong lời nói của bọn chúng sỉ nhục Giang Huân, càng làm cô lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Diệp Lê biết mình không chạy thoát được, chính vì ngọn lửa giận trong lòng, đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Cô mỉm cười, ngoắc ngoắc ngón tay với một gã đàn ông trong số đó: “Được thôi, vậy anh lên thử trước đi!”
“Ây dô! Con ranh này cũng thông suốt phết đấy! Lại đây lại đây, để anh cho em nếm thử cái miệng nhỏ nhắn bên trên này mùi vị thế nào trước, rồi lại nếm thử bên dưới...”
Gã vừa nói, vừa sáp lại gần Diệp Lê, nhưng lời gã còn chưa nói xong, đã thấy Diệp Lê đột nhiên nhấc chân lên, nhắm thẳng vào đũng quần gã mà hung hăng đá tới.
“Lại đây, cho mày nếm thử cú đá đoạn t.ử tuyệt tôn của bà cô mày trước đã!”
Cú đá này của Diệp Lê dùng hết sức lực, trực tiếp đá cho gã đàn ông đau đến mức lăn lộn trên mặt đất.
“Mẹ kiếp!”
“Hung dữ thế!”
“Nhìn thôi đã thấy mẹ nó đau rồi!”
3 gã kia bị Diệp Lê dọa cho sợ, đứng sững tại chỗ.
Diệp Lê nhân cơ hội quay người co cẳng bỏ chạy.
“Đuổi theo! Không thể để cô ta chạy thoát được!”
3 gã đàn ông đó cũng chẳng màng đến gã đàn ông trên mặt đất nữa, nhìn chằm chằm Diệp Lê đuổi theo không buông.
Diệp Lê hoảng hốt chạy bừa, chạy thục mạng, ở khúc quanh của con hẻm đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c của một người đàn ông.
“Á!” Diệp Lê kinh hô, ôm lấy đầu.
“Đuổi kịp rồi! Xem cô chạy đi đâu!”
“Bắt lấy cô ta!”
“Mang đi, chơi cô ta một trận ra trò!”
3 gã đàn ông đó vừa nói vừa nhào về phía Diệp Lê.
Lúc này, Diệp Lê bị người đàn ông đó kéo ra sau lưng, anh ta nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vung những cú đ.ấ.m hung hăng về phía 3 gã đàn ông đang đuổi tới.
3 gã bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, người đàn ông dường như vẫn chưa hả giận, lại xông lên bồi thêm 2 cước.
3 tên lưu manh vậy mà không đ.á.n.h lại một người đàn ông.
Người đàn ông đó giống như đã từng luyện võ, đ.ấ.m phát nào ra phát nấy, đá cước nào thấu xương cước nấy, động tác dũng mãnh, cực kỳ dứt khoát.
3 tên lưu manh bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, nước mắt nước mũi tèm lem, ngã gục trên mặt đất bò cũng không bò dậy nổi, càng đừng nói đến chuyện bỏ chạy.
“Thế nào? Bắt nạt phụ nữ vui lắm sao?” Người đàn ông trẻ tuổi trước mắt giẫm một chân lên m.ô.n.g một tên lưu manh trong số đó, khóe miệng ngậm ý lạnh.
“Không dám nữa, không dám nữa...”
“Hai đứa bay thì sao?”
“Không dám nữa, bọn tao cũng không dám nữa...”
“Hảo hán tha cho bọn tao đi? Bọn tao chưa làm gì cả mà! Chỉ là ngoài miệng nói hai câu không nên nói...”
“Hả?” Người đàn ông dời chân đi, ngồi xổm xuống, giơ tay vỗ 2 cái lên mặt gã, “Chưa làm gì cả? Tụi bay còn muốn làm gì nữa? Có biết đây là phạm pháp không?”
“Biết biết.”
“Biết mà còn làm!” Người đàn ông quát khẽ một tiếng, “3 đứa bay đứng dậy, theo tao đến đồn công an đầu thú!”
“Hả? Đầu thú á, bọn tao chỉ dọa cô ta thôi, không có thật sự muốn làm gì cô ta đâu!”
“Có đi không?” Người đàn ông lạnh lùng nhìn chằm chằm gã, “Tao đếm đến 3, một, hai, ba...”
“Đi đi đi!”
3 tên lưu manh lảo đảo đứng dậy, người đàn ông trẻ tuổi quay đầu nói với Diệp Lê: “Đi thôi, cô đi cùng tôi đến đồn công an một chuyến, làm nhân chứng, giải quyết dứt điểm chuyện này.”
Diệp Lê từ trong sự hoảng sợ vừa nãy từ từ bình tĩnh lại. “Được, cảm ơn anh vừa nãy đã cứu tôi, tôi nhất định sẽ phối hợp với anh.”
Kết quả lời cô vừa dứt, liền nghe thấy một tiếng: “Chạy!”
Cô liền nhìn thấy 3 tên lưu manh vừa nãy còn mang bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t, bây giờ chia làm 3 ngả, mỗi người một hướng, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Người đàn ông trẻ tuổi thấy vậy, sửng sốt một chút, từ trong khoang mũi phát ra một tiếng cười khẩy: “Mấy thằng khốn nạn này! Lần sau đừng để rơi vào tay tao!”
“Thôi bỏ đi, chạy thì chạy rồi! Cảm ơn anh nhé, đồng chí.” Diệp Lê nói lời cảm ơn với người đàn ông trẻ tuổi, “Hôm nay may mà có anh, nếu không còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa!”
“Chị dâu, chị khách sáo rồi!” Người đàn ông mỉm cười, để lộ hai hàm răng trắng bóc.
“Chị... chị dâu?” Cách xưng hô này khiến Diệp Lê có chút trượng nhị hòa thượng sờ không tới đầu óc (như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc), “Đồng chí, sao anh lại...”
Người đàn ông cười: “Chị muốn hỏi tại sao tôi lại gọi chị là chị dâu đúng không?”
