Trọng Sinh Thập Niên 70: Gả Vào Nhà Cao Cửa Rộng - Chương 107: Cô Không Ra Tay Với Anh, Vậy Để Anh Tự Ra Tay

Cập nhật lúc: 01/02/2026 12:19

Anh thậm chí sẽ có người vợ định mệnh thuộc về anh trong tương lai, cô nhớ rõ, nhiều năm sau, trên tivi bọn họ đi thăm hỏi vẫn ân ái như cũ.

Ninh Viện có chút ảm đạm mạc danh, trong lòng nảy sinh sầu muộn.

Trong phòng, tiếng nước sôi ùng ục vang lên.

Phá vỡ sự trầm mặc và thân mật u vi trong phòng.

Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ vai anh: “Vinh Chiêu Nam, nước sôi rồi, đi tắm rửa đi, tôi làm món ngon cho anh.”

Sau đó, cô rút tay mình về.

Vinh Chiêu Nam cảm nhận bàn tay mềm dẻo trong lòng bàn tay chậm rãi rời đi, điều đó làm cho anh có một loại cảm giác mất mát kỳ quái.

Anh rũ mắt xuống, đứng lên: “Được.”

Nhìn Ninh Viện bưng chậu nước lau rửa cho anh đi ra sân sau đổ nước bẩn, anh cũng xoay người xách nước nóng đi về phía phòng tắm phía trước.

Gió lạnh cuối tháng hai ngoài cửa ập vào mặt, cái lạnh se sắt đầu xuân, lại giống như thổi tan bụi trần trong lòng anh.

Anh ở trong phòng tắm lưu loát cởi quần áo, lộ ra thân thể gợi cảm thon dài, nước ấm từ đầu dội xuống, trượt qua làn da, rửa sạch vết bẩn.

Lại không rửa sạch được luồng nhiệt khí quỷ dị kỳ quái trong đầu...

Đó là hơi ấm thuộc về lòng bàn tay Ninh Viện, khoảnh khắc giao tay kia, từ đầu ngón tay cô lan tràn đến trên người anh.

Trong không khí, tràn ngập mùi hương thảo mộc của bánh xà phòng hoa cỏ Ninh Viện tự làm.

Vinh Chiêu Nam hai tay chống lên tường, cúi đầu xuống, nước “tí tách” “tí tách” thuận theo mái tóc mềm mại của anh rơi xuống, trượt qua đuôi mắt trắng nõn hơi ửng đỏ và hàng mi dài của anh.

Anh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, khẽ nhếch khóe môi.

Thật là... có chút rắc rối rồi.

Sau này cho dù cô thật sự là kẻ địch, đại khái cũng không có cách nào dứt khoát lưu loát g.i.ế.c c.h.ế.t cô được.

Vậy thì đổi cách trừng phạt khác đi, ví dụ như nhốt lại, khóa bằng xích sắt cùm chân cũng được, cô nhỏ bé như vậy chạy không thoát đâu.

Cũng may cô tuy rằng thỉnh thoảng bộc lộ một số kiến giải và ngôn ngữ không quá phù hợp với thân phận tiểu thị dân thời nay, nhưng đại bộ phận thời gian đều rất bình thường.

Cũng không có hành vi dị thường, đây là chuyện tốt.

“Cô ấy...”

Anh ý vị không rõ l.i.ế.m đi giọt nước ấm chảy qua bên môi, giống như c.ắ.n chữ “cô ấy” kia vào trong miệng vậy.

Đáy mắt luôn thanh lãnh của người đàn ông nhảy nhót ngọn lửa khó lường lại sáng ngời.

Lần nữa nói với chính mình —— phải kiên nhẫn, từ từ thôi, đừng dọa con thỏ cơ cảnh, mới có thể không kiêng nể gì làm chuyện mình muốn làm.

Anh luôn giỏi về việc khống chế d.ụ.c vọng của mình, bất kể là d.ụ.c vọng g.i.ế.c ch.óc, d.ụ.c vọng khống chế hay là... thú d.ụ.c.

Không phải sao?

...

Vinh Chiêu Nam tắm rửa mất gần nửa tiếng đồng hồ, Ninh Viện đun thêm cho anh một nồi nước lớn, để cho vị tiểu ca ca mắc bệnh sạch sẽ này tắm cho đủ.

Mãi đến khi anh thay áo sơ mi trắng đi ra, Ninh Viện nhìn ngọn tóc còn đang nhỏ nước của anh.

Cô đưa khăn tắm lớn qua: “Mới tinh đấy, dùng cái này lau đi, cũng không biết cái thói quen này của anh, sao có thể chịu đựng được hoàn cảnh ác liệt ở tiền tuyến hoặc khi làm nhiệm vụ.”

Vinh Chiêu Nam đã khôi phục dáng vẻ bình thường, nhận lấy khăn lau tóc, hờ hững nói——

“Bệnh sạch sẽ là thói quen già mồm của tôi, nhưng ở trong đống x.á.c c.h.ế.t hoặc trên đường ranh giới sinh t.ử, không có thời gian lo lắng quá nhiều, đại bộ phận thời gian đều nghĩ làm thế nào hoàn thành nhiệm vụ.”

Ninh Viện á khẩu, tiểu ca ca này nói chuyện ngẫu nhiên có một loại triết lý kiểu tự bôi đen, khiến người ta không biết phải tiếp lời thế nào.

Cô khẽ ho một tiếng: “Tối nay nấu mì sợi, thím Phương cho mấy quả trứng vịt muối, còn cho nửa con gà mới làm thịt, tôi lấy nấm xào, lại xào thêm cải trắng tóp mỡ.”

Vinh Chiêu Nam ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, vừa lau tóc vừa nói: “Em và lão bí thư thương lượng xong kế hoạch tiếp theo rồi?”

Ninh Viện gật gật đầu: “Ừ, lão bí thư sẽ đi công xã viết thư giới thiệu đi học cho tôi, nhưng tôi cần phải tìm được trường cấp ba nguyện ý tiếp nhận tôi trước đã.”

“Cần giúp đỡ, có thể để Trần Thần đi làm.” Vinh Chiêu Nam nói.

Ninh Viện lấy một chiếc áo bông lớn màu xanh quân đội đưa cho anh: “Không cần, tôi định tìm anh hai Chương và chị cả Chương giúp đỡ liên hệ, thật sự không làm được thì lại làm phiền Trần Thần.”

Không thể cứ làm phiền quan hệ của anh mãi, tạo thành thói quen ỷ lại vào anh.

Vinh Chiêu Nam thấy cô kiên trì, mỉm cười nhận lấy áo bông lớn: “Ừ.”

Không muốn quá ỷ lại vào anh sao?

Ninh Viện nhìn anh ngồi bên bàn cơm, định cứ thế tùy ý khoác áo bông lớn lên.

Cô nhíu đôi mày thanh tú: “Tóc phía sau của anh còn đang nhỏ nước kìa!”

Vinh Chiêu Nam không để ý: “Lát nữa là khô thôi.”

Ninh Viện lắc đầu, thuận tay giật lấy khăn mặt trong tay anh, đứng ra sau lưng anh: “Trời lạnh thế này cẩn thận cảm lạnh, anh mà bị bệnh...”

Cô nhớ tới chuyện thương lượng chiều nay, vừa đưa tay lau đuôi tóc cho anh, vừa lộ ra nụ cười xấu xa đắc ý trên khuôn mặt tròn nhỏ: “Làm sao vào huyện thành, hầu hạ tôi giặt quần áo nấu cơm đây?”

Vinh Chiêu Nam nghe vậy, ngước khuôn mặt thanh lãnh nhìn về phía cô: “Em định để tôi lấy danh nghĩa chăm sóc em, rời khỏi thôn, cùng nhau vào huyện?”

Ninh Viện mắt to cong cong, cười hì hì: “Dù sao anh bây giờ là nhân viên thất nghiệp, đây là quyết nghị dân chủ của trong thôn mà, đồng chí Vinh Chiêu Nam muốn vào thành thì phải phục tùng sự sắp xếp của tổ chức.”

Vinh Chiêu Nam nhìn cô nương trước mặt vẻ mặt đắc ý, bỗng nhiên đưa tay ôm lấy eo nhỏ của cô, khẽ nhếch khóe môi: “Được, hầu hạ đối tượng, cũng không phải chuyện khó gì.”

Ninh Viện bỗng chốc như bị anh vòng ở trước người, theo bản năng cúi đầu ấn lên vai anh: “Anh...”

Nhưng vừa cúi đầu này, liền nhìn thấy cổ áo sơ mi của anh không biết vì sao hiếm khi không cài c.h.ặ.t, lộ ra một mảng n.g.ự.c rắn chắc.

Cố tình người đàn ông này trời sinh phơi không đen, làn da tái nhợt bao phủ trên thớ cơ bắp phập phồng, làm nổi bật lên một điểm gồ lên non mỏng trước n.g.ự.c càng thêm đỏ tươi, lộ ra một loại gợi cảm bệnh hoạn.

Ninh Viện có chút ngẩn ngơ, mạc danh kỳ diệu không nhịn được nuốt nước miếng, bỗng nhiên liền hiểu được, vì sao nói phụ nữ y phục nửa kín nửa hở là quyến rũ nhất.

Thực ra, người đẹp, bất kể nam nữ đều quyến rũ như nhau.

“Nhìn cái gì?” Vinh Chiêu Nam thản nhiên hỏi, thuận tay cài lại cổ áo, cài đến tận cái cúc trên cùng.

Ninh Viện: “...”

Không phải, anh trai, động tác này của anh là có ý gì? Đây là đang ghét bỏ cô chiếm tiện nghi của anh, ăn đậu hũ của anh?!

Ninh Viện ngoài cười nhưng trong không cười đáp trả một câu: “Nhìn thịt ch.ó đấy, ăn cơm của anh đi!”

Chiều nay cô thừa hơi bảo vệ anh, an ủi anh, còn đưa anh về nhà!

Nói xong, cô đem khăn mặt ụp một cái lên mặt anh, xoay người đi xới cơm!

Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn tức giận đùng đùng của Ninh Viện, trong đôi mắt thanh lãnh của Vinh Chiêu Nam xẹt qua ý cười u ám, chậm rãi lấy khăn mặt trên mặt xuống.

Con thỏ nào đó thẩm mỹ khác với đại bộ phận phụ nữ thời nay, thích bộ da này của anh, là một chuyện không tồi.

Tiểu đặc vụ không ra tay với anh để moi tin tình báo, vậy thì ngược lại đi...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Thập Niên 70: Gả Vào Nhà Cao Cửa Rộng - Chương 107: Chương 107: Cô Không Ra Tay Với Anh, Vậy Để Anh Tự Ra Tay | MonkeyD