Trọng Sinh Thập Niên 70: Gả Vào Nhà Cao Cửa Rộng - Chương 300: Ân Oán Tình Thù Kỳ Quặc Gì Thế Này
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:13
Đường Trân Trân đứng đó, nhìn Vệ Hằng như cầu cứu, thậm chí còn nhìn hai người lính gác với vẻ hoa lê đái vũ. Mặt Vệ Hằng nóng bừng lên, chuyện này có phải hơi quá đáng không: “Tiểu muội...” Anh định tiến lên ngăn cản, nhưng Ninh Viện quay đầu lạnh lùng liếc anh một cái: “Anh cả, nếu anh còn nhận đứa em gái ruột này thì đứng yên đó cho em!”
Vệ Hằng lập tức đứng im re, sắc mặt thay đổi liên tục. Em gái mình kể từ sau khi bị thương ở Dương Thành, lời nói việc làm đều ẩn chứa một sự quyết đoán và sắc sảo đầy sát khí. Đêm đó ở nhà khách rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tâm tính vốn dĩ mềm mỏng của em gái dường như đã thay đổi rồi.
Đến cả Đường Trân Trân cũng bị khí thế trên người Ninh Viện làm cho khiếp sợ, mặt tái mét không dám nói gì, chỉ lẩm bẩm: “Không đi, tôi không đi kiểm tra, cô nh.ụ.c m.ạ tôi! Nhục mạ tôi!!”
Đây là một thế bí mà Ninh Viện đã giăng ra cho cô ta! Nếu cô ta đồng ý đi bệnh viện kiểm tra, kết quả chứng minh cô ta vẫn là trinh nữ, thì có nghĩa là vừa rồi cô ta đã bôi nhọ Ninh Vệ Hằng, anh chia tay với cô ta sẽ chẳng còn chút gánh nặng tâm lý nào. Còn nếu kiểm tra ra không phải trinh nữ, cho dù cô ta có bám lấy Ninh Vệ Hằng, anh chắc chắn sẽ hận cô ta thấu xương, cô ta sẽ chẳng xơ múi được gì.
Ninh Viện nhìn bộ dạng của Đường Trân Trân là biết cô ta đã hiểu ra cái bẫy mình đào. Cô lạnh lùng nói: “Là cô tự nh.ụ.c m.ạ anh tôi trước, nh.ụ.c m.ạ nhân cách và đạo đức của anh ấy, kẻ tự làm nhục mình thì người khác mới nh.ụ.c m.ạ được!” Cô dùng phương pháp "bẫy tự chứng minh" để đào hố cho Đường Trân Trân, chính là muốn chặn đứng đường lui của cô ta. Ninh Viện chẳng rảnh rỗi mà đi đồng cảm với người phụ nữ kiếp trước đã cắm sừng anh cả, hại c.h.ế.t anh ——
“Cô rốt cuộc có đi kiểm tra với tôi không, không đi thì ở đây đính chính cho anh tôi ngay, rằng cô đang bôi nhọ nhân cách của anh ấy!”
Đường Trân Trân cứng đờ người, hằn học nhìn Ninh Viện: “Ninh Viện... Ninh Viện... sao cô có thể m.á.u lạnh vô tình như thế...”
Ninh Viện nhướng mày: “Cô nói nhảm nhiều quá, rảnh rỗi thế thì đi bệnh viện với tôi đi! Chúng ta làm ồn ở cổng đơn vị nãy giờ là sai rồi! Đi thôi!” Cô không chỉ m.á.u lạnh vô tình, cô còn đang vô lý đùng đùng đây này! Nói xong, Ninh Viện không khách khí lôi xềnh xệch Đường Trân Trân đi!
Tuy vóc dáng nhỏ nhắn nhưng cô vừa làm ruộng, vừa khuân hàng, lại còn được Vinh Chiêu Nam huấn luyện đặc biệt. Sức lực của cô lớn hơn nhiều so với loại người như Đường Trân Trân —— kẻ mà ngay cả cấy lúa cũng phải nhờ nam thanh niên trí thức giúp đỡ. Nếu không, hồi đó cô cũng chẳng thể nào dù bị bóp cổ đến nghẹt thở mà vẫn vung d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t gã đàn ông vạm vỡ kia.
Đường Trân Trân gần như bị cô kéo lê đi, sợ hãi vùng vẫy điên cuồng: “Không có... chúng tôi không có chuyện gì xảy ra cả, đủ chưa hả!!”
Ninh Viện vẫn không buông tay, tiếp tục kéo cô ta đi: “Tôi vẫn thấy hai người không trong sạch, đi, đi bệnh viện kiểm tra cho rõ, hôm nay nhất định phải tra cho ra xem ai không trong sạch!”
Đường Trân Trân cuối cùng không chịu nổi nữa mà khóc rống lên: “Không phải, chúng tôi trong sạch, tôi và Ninh Vệ Hằng trong sạch!”
Ninh Viện lại cao giọng, mỉa mai hỏi: “Thật không? Hai người thực sự trong sạch? Hay là giả vờ?”
Đường Trân Trân hoàn toàn bị cô làm cho phát điên, hét lên: “Trong sạch, tôi và Ninh Vệ Hằng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, thật đấy! Thật đấy!!”
Ngay khi bầu không khí đang căng thẳng và khó xử đến cực điểm, chị dâu Cao cũng dắt con đi mua thức ăn về. Thấy ba người giằng co một chỗ, chị ta không khỏi thắc mắc với vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Có chuyện gì thế này? Sao lại đứng ở cổng lớn nói mấy chuyện này hả?” Chị ta vừa rồi cũng nghe thấy Ninh Viện nói gì mà đi bệnh viện, kiểm tra sự trong sạch của Đường Trân Trân.
Đường Trân Trân nhìn thấy chị dâu Cao, gần như thấy cứu tinh, khóc lớn: “Chị dâu Cao...”
Ninh Viện nhanh nhảu mỉm cười với chị dâu Cao: “Chị dâu Cao, chị ở đây thì tốt quá, Đường Trân Trân và anh tôi đang chia tay, cô ta nói cô ta và anh tôi chưa từng phát sinh quan hệ nam nữ, chị không cần đến nhà cầu hôn nữa đâu ạ.”
Thời buổi này, ai lại có thể đem chuyện quan hệ nam nữ treo trên đầu môi như thế chứ? Chị dâu Cao lại một lần nữa sững sờ, sắc mặt trở nên kỳ quặc và có chút khó coi: “Chuyện này...” Nhìn cô gái Ninh Viện này nhỏ nhắn mà sao cứ như một miếng "thịt lăn d.a.o" (loại người lì lợm) vậy? Chị ta "chuyện này" hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ biết nhìn sang Đường Trân Trân: “Có thật vậy không?”
Đường Trân Trân theo bản năng định khóc lóc bảo: “Chị dâu Cao, không phải thế đâu, nó bắt nạt...”
Ninh Viện đã sớm biết cô ta định nói gì: “Ồ, hóa ra cô và anh tôi không thực sự trong sạch à, được thôi, giờ có chị dâu Cao ở đây, chúng ta cùng đi bệnh viện kiểm tra một chuyến đi, đi thôi, đi thôi!” Nói xong, cô lại định ra tay kéo Đường Trân Trân.
Đường Trân Trân bị cô kéo mạnh một cái, một lần nữa kinh hãi đến mức hoàn toàn sụp đổ: “Không phải, không phải, chúng tôi trong sạch! Tôi và Ninh Vệ Hằng chẳng có chuyện gì xảy ra cả!!” Lại còn định lôi cả chị dâu Cao đi nữa, cô ta thực sự sắp phát điên rồi!!
Ninh Viện nhướng mày mỉm cười, lúc này mới buông tay: “Được, cô nói rõ ràng, mọi người nghe rõ là được rồi!”
Đường Trân Trân nhếch nhác ngã bệt xuống đất. Chị dâu Cao giật mình, vội đưa tay định đỡ cô ta một tay. Nhưng Đường Trân Trân vừa hận vừa tức vừa uất ức, hất mạnh tay chị ta ra, tự mình bò dậy, khóc lóc lảo đảo chạy mất. Ninh Viện quá ác, sao cô ta có thể ác đến mức đó chứ!
Chứng kiến cảnh tượng này, chị dâu Cao cũng chỉ biết thu tay lại, có chút oán trách nhìn Vệ Hằng: “Ninh doanh trưởng, cậu làm sao thế, Trân Trân rốt cuộc đã làm sai chuyện gì, cô ấy dù sao cũng là con gái, cậu cũng quá khắc nghiệt rồi đấy...” Chị ta chỉ thấy Ninh Vệ Hằng cứ đứng trơ ra đó, mặc kệ em gái mình bắt nạt Đường Trân Trân. Chị ta không tiện nói gì cô gái Ninh Viện xa lạ kia, nhưng vẫn không nhịn được mà trách móc Ninh Vệ Hằng vài câu.
“Chị dâu Cao, không liên quan đến anh tôi đâu. Đường Trân Trân hồi ở nông thôn là kẻ thù của tôi, lừa gạt, bắt nạt, cướp đồ của tôi, suýt nữa hại c.h.ế.t tôi. Cô ta vì muốn trả thù tôi nên mới tìm đến anh tôi, lợi dụng anh tôi đấy!” Ninh Viện dứt khoát, mở miệng là dội ngay một gáo nước bẩn lên đầu Đường Trân Trân.
Chị dâu Cao ngẩn người, trời đất ơi, đây là cái loại ân oán tình thù kỳ quặc gì như trong mấy cuốn truyện lá cải thế này?! “Hả... vậy thì... vậy thì...” Chị ta há hốc mồm hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói thêm được gì. Chị ta không nhịn được nhìn sang hai người lính gác ở cổng, cũng thấy trên mặt họ vẻ hoảng hốt và chấn động tương tự. Chị ta lại nhìn sang Vệ Hằng.
Vệ Hằng khuôn mặt tuấn tú cũng đang đờ đẫn. Chị dâu Cao chỉ biết cười gượng vài tiếng, dắt hai đứa nhỏ đang ngơ ngác: “Cái đó, nhà tôi còn có việc, đi trước đây!” Nói xong dắt theo rau và con chạy biến vào trong cổng đơn vị. Chị ta phải đi kể ngay cho bác Trương, bà Lưu, chị ba Trần, em út Vương ở khu tập thể nghe về cái truyền thuyết chấn động khiến chị ta có thể ăn thêm ba bát cơm này mới được!
Tạm thời xong việc! Ninh Viện gật đầu với hai người lính gác vừa bị ép nghe đủ loại bát quái chấn động: “Xin lỗi vì đã ảnh hưởng đến việc trực ban của hai đồng chí!” Người lính gác đương nhiên không thể đáp lại, cô liền dắt Vệ Hằng vẫn còn đang đờ đẫn đi mất. Thực ra cãi vã một hồi như vậy, thời gian ở cổng cũng chỉ khoảng mười lăm phút thôi, chưa đến mức quá đáng đâu mà!
Vệ Hằng bị cô kéo đi qua một góc phố mới không nhịn được mà nắm ngược lại tay cô: “Tiểu muội, em rốt cuộc đang làm cái gì thế hả, chúng ta đã nói là chỉ đến đề nghị chia tay thôi mà, sao lại lôi cô ta... đi... làm...” Anh đỏ bừng mặt, vẫn không thể nói ra lời.
