Trọng Sinh Thập Niên 70: Gả Vào Nhà Cao Cửa Rộng - Chương 95: Anh Quyết Định Phải Chịu Trách Nhiệm Với Cô!
Cập nhật lúc: 01/02/2026 12:18
Tại sao nếu chị dâu nhỏ không có vấn đề, đội trưởng vẫn muốn "làm" cô ấy??
Nhưng giọng điệu này lại có chút kỳ quái, khiến người ta nghe mà nóng cả tai.
Nhưng cậu ta nhìn đội trưởng lão đại nhà mình dường như không có ý giải thích.
“Vậy em về trước đây.” Trần Thần chỉ đành nói.
Có thể là chính đội trưởng cũng chưa nghĩ kỹ.
Nếu bây giờ vẫn chưa có kết luận, cậu ta vẫn sẽ coi Ninh Viện là chị dâu nhỏ, đội trưởng cũng dặn dò cậu ta như vậy.
Vinh Chiêu Nam gật gật đầu, nhìn Trần Thần rời đi, thuận tay dụi tắt đầu t.h.u.ố.c lá, xoay người vào phòng.
Sau khi trở về phòng, anh nhìn thoáng qua bóng người đang ngủ say trên giường, mới xách phích nước nóng và chậu rửa mặt đi thẳng vào phòng tắm.
Cởi quần áo trên người, anh trước tiên cẩn thận giặt sạch mấy vết bẩn màu đỏ sẫm trên cổ tay áo, sau đó treo quần áo ngay ngắn lên.
Anh nhìn thấy khăn tay của cô treo trong phòng tắm, cũng nhìn thấy tờ giấy nhỏ Ninh Viện để lại cho anh bảo anh dùng tạm khăn của cô.
Vinh Chiêu Nam chần chờ một chút, khi không có điều kiện, anh không quan tâm bẩn hay sạch.
Nếu có điều kiện, bệnh sạch sẽ của anh khiến anh còn cầu kỳ hơn cả Ninh Viện một cô gái, không quen dùng đồ của người khác.
Nhưng mà…
Anh trầm mặc một chút, vẫn lấy khăn tay của Ninh Viện xuống.
Khăn của Ninh Viện là loại vải bông hoa nhỏ được cắt may đặc biệt to hơn, lớn hơn khăn tay bình thường hai vòng, bây giờ dùng cũng tiện.
Anh vẫn dùng nước lạnh giặt kỹ trước, sau đó mới đắp lên mặt mình rửa mặt.
Một mùi xà phòng thanh tân và mùi hương dầu hoa cỏ tự chế trên người Ninh Viện ập vào mặt.
Khi Vinh Chiêu Nam lấy khăn khỏi mặt, khóe mắt trắng lạnh vốn đã hết đỏ lại ửng lên một chút hồng.
Dường như men say lại bị mùi hương trên khăn khơi gợi ra, có chút choáng váng.
Anh nhíu mày, dứt khoát không dùng nước nóng, lấy khăn thấm nước lạnh lau mặt, lau người, trước kia đi làm nhiệm vụ, có thể tắm nước lạnh đã là rất tốt rồi, anh cũng quen rồi.
Nhưng không biết tại sao khăn của Ninh Viện lại mềm mại hơn khăn vải bông bình thường, giống như từng ngâm qua loại sáp mỡ gì đó.
Lau trên người giống như da thịt mịn màng của con gái cọ qua vậy.
Vinh Chiêu Nam lạnh mặt, dứt khoát có chút thô bạo cầm khăn lau rửa cơ thể, nhưng càng lau rửa càng cảm thấy trên người một luồng nhiệt khí bốc lên, đáy lòng cũng theo đó mà phiền toái, nóng nảy.
Trên khuôn mặt trắng nõn của anh đều nổi lên một tầng đỏ mỏng, đáy mắt thanh lãnh cũng ẩn chứa hung quang bạo nóng nảy.
Đàn ông phiền nhất chính là điểm này, động một chút là… có chút phản ứng mạc danh kỳ diệu không kiểm soát được.
Nhất là sau khi gặp con thỏ kia…
Vinh Chiêu Nam đứng một lúc, nhắm mắt lại, trong đầu là hình ảnh cô cầm khăn lau qua vòng eo trắng mịn, anh không chút biểu cảm thuận tay cầm một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống.
Tháng hai, dòng nước lạnh buốt thấu xương chảy dọc theo hàng mi dài đen nhánh, sống mũi cao thẳng rơi xuống l.ồ.ng n.g.ự.c cơ bắp rắn chắc, cơ bụng rõ ràng và đường nhân ngư, một đường đi xuống.
Hô hấp lại ngược lại trở nên nóng rực, anh nhắm đôi mắt mê ly vương đầy bọt nước li ti, ấn chiếc khăn mềm mại trong tay một cách thô lỗ lên người, trên mu bàn tay trắng nõn gân xanh nổi lên.
Khuôn mặt hơi tái nhợt cũng theo động tác, nhuốm màu đỏ mỏng kìm nén dị thường.
…
Nửa giờ sau, anh mang theo một thân hàn khí hơi nước từ phòng tắm đi ra, thần sắc đã khôi phục vẻ đạm lãnh.
Anh cũng không sợ lạnh, thân trên chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, cúc áo cài lỏng lẻo, loáng thoáng có thể thấy l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng cơ bắp.
Vinh Chiêu Nam đi đến bên giường ngồi xuống, cầm khăn gối sạch sẽ vừa lau tóc, vừa nhìn về phía cô gái đang ngủ rất say trên giường.
Trên giường chỉ có một cái chăn, mà cô gái trên giường hoàn toàn không có ý định để lại chăn cho anh.
Vinh Chiêu Nam nhíu mày, cúi người vươn tay kéo chăn.
Hoàn toàn không kéo được — Ninh Viện trực tiếp cuộn một phần nhỏ chăn kẹp vào giữa hai chân, làm gối ôm mà kẹp.
Vinh Chiêu Nam nhướng mày, con thỏ chân ngắn này là cố ý? Muốn chiếm trọn cả cái chăn? Ha ha!
Anh tùy tiện vắt khăn gối sang một bên, leo lên giường, vươn tay túm lấy chăn, định bụng giật phăng một nửa chăn về.
Tuy nhiên chẳng có tác dụng gì, ngược lại vì anh dùng sức quá lớn, kéo cả Ninh Viện vốn đã nhỏ nhắn qua đây.
Anh không đắp được một nửa cái chăn thuộc về mình, anh đắp Ninh Viện —
Người nào đó ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm giác cái chăn mềm mại trong lòng bị cướp mất, dứt khoát trực tiếp gác chân, đùi đè thẳng lên eo bụng Vinh Chiêu Nam.
Gối ôm chăn mềm không còn, bên cạnh lại có thêm một cái gối ôm lớn hơi cứng, cả người đều hơi lạnh, nhưng lại hình như có chỗ nào đó nóng hổi.
Ninh Viện vô thức dùng đầu gối cọ cọ, tìm được một chỗ nóng hổi thoải mái, lập tức nhét đầu gối vào, còn húc húc.
Ừm, thoải mái!
“Ưm — khò —” Cô mơ màng chép miệng một cái, thuận thế ôm lấy gối ôm — tiếp tục ngáy.
Sắc mặt Vinh Chiêu Nam trong nháy mắt liền không tốt lắm, con thỏ c.h.ế.t tiệt này vừa trở mình liền đè lên một bên cánh tay anh.
Đầu gối và bắp chân cô thì ở giữa hai chân anh… dùng một tư thế rất có tính xâm lược tách chân anh ra.
Sau đó cả người nửa đè lên anh, giống như cái chăn “đắp” lên người anh.
“Ninh Viện, em cút dậy cho tôi —” Anh nhịn không nổi nữa, nghiến răng nghiến lợi mắng một câu vào trán cô.
Ngủ đến nửa đêm có thứ gì đó cứ “vo ve vo ve” ồn ào trên đỉnh đầu, Ninh Viện trong cơn mê ngủ trực tiếp dùng đầu húc một cái, lầm bầm — “Muỗi… đè c.h.ế.t mi!”
Đỉnh đầu cô “cốp” một cái húc thẳng vào cái cằm có đường nét rõ ràng của anh, tặng anh một cú thiết đầu công!
Vinh Chiêu Nam trong nháy mắt bị đụng đến mức tự động “câm miệng”, còn suýt chút nữa bị ép “cắn lưỡi tự sát”.
Anh lập tức đen mặt, vươn tay muốn tóm lấy cổ người trong lòng ném sang một bên.
Tuy nhiên, tay vừa chạm vào gáy cô, xúc cảm mềm mại trơn bóng như lụa khiến động tác của anh khựng lại.
Ninh Viện sinh ra đã có mái tóc dài xoăn tự nhiên như gấm vóc, bình thường tết thành b.í.m tóc không cảm thấy gì, khi xõa ra thì giống như lụa là uốn lượn mềm mại và bóng mượt, phủ lên người anh.
Tiếng ngáy nhỏ nhẹ mềm mại của cô gái nhẹ nhàng lướt qua hõm cổ anh.
Vinh Chiêu Nam bỗng nhiên cảm thấy thứ đang nửa đè nửa nằm sấp trên người mình — là một con thỏ lớn lông xoăn mềm mại.
Giống như con thỏ lông xoăn ngoại quốc mà anh từng nuôi hồi nhỏ, sờ vào vừa mềm mại lại ấm áp…
Chóp mũi đều là hương thơm thực vật của tinh dầu hoa cỏ vương trên ngọn tóc cô, dường như bị người ta “đắp” như thế này, cũng không phải là khó chịu đến thế.
Huống hồ Ninh Viện cũng không nặng, vòng eo một thước bảy nhỏ đến mức bóp một cái là gãy.
Nghe tiếng hít thở nhỏ nhẹ lại đều đều như động vật nhỏ của cô gái trong lòng.
Ánh mắt thanh lãnh của anh tối sầm xuống, sống mũi cao thẳng tựa vào trán cô, tay kia kéo chăn, đắp lên cho cả cô và mình.
Ngón tay người đàn ông luồn vào mái tóc dài xoăn mềm mại của cô, từ từ vuốt ve nghịch ngợm.
Trần Thần đã nhắc nhở anh, nếu cô có vấn đề, thì xử lý cô là xong.
Nhưng mà…
Nếu cô không có vấn đề, anh nghĩ — vậy thì không cần thiết phải ly hôn nữa.
Dù sao nuôi con thỏ lông xoăn chân ngắn này cũng chẳng sao, anh cũng đến tuổi này rồi, chuyện cần làm, thì nên làm thôi.
Anh đều đã cùng cô đồng sàng cộng chẩm rồi, luôn phải chịu trách nhiệm với cô.
Có điều trước khi bệnh đa nghi của anh được loại bỏ, anh sẽ cố gắng nhẫn nại.
Không đem cô — "làm" luôn.
…
Sáng sớm hôm sau, khi Ninh Viện dần dần tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả đời này chưa bao giờ ngủ ngon đến thế.
Sau một ngày lao lực sợ hãi, ôm một cái gối ôm lớn bằng lụa hằng nhiệt, vừa mượt mà dễ sờ lại ấm áp, còn thoải mái hơn ôm lò sưởi!
Khiến cô chỉ muốn ôm ngủ thêm một lát.
