Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 1017: Vẹt Thần Báo Cháy, Kẻ Phóng Hỏa Trả Thù

Cập nhật lúc: 18/04/2026 19:26

Thẩm Biết Thu bỗng nhiên quay đầu, đôi mắt đen nhánh như hạt đậu của hắn đối diện với Tiểu Lục.

“Em nói kẻ phóng hỏa là đang trả thù Tô Mai?”

“Đúng vậy, bọn buôn người, bọn buôn người.”

Tiểu Lục vỗ vỗ cánh, dùng mỏ chải lông dưới cánh.

Sắc mặt Thẩm Biết Thu trầm xuống.

Tô Mai từ văn phòng chạy ra, kéo Thẩm Biết Thu liền chạy xuống.

“Đi mau, tôi vừa rồi đã gọi điện báo cháy rồi, chúng ta phải tranh thủ rút lui khi lửa chưa bùng lớn.”

“Con chim đó nói có người cố ý phóng hỏa, cùng một nhóm với bọn buôn người ở Tứ Xuyên trước kia.”

Thẩm Biết Thu nhanh ch.óng kể lại tình huống Tiểu Lục nói cho Tô Mai nghe.

Tô Mai quay đầu lại nhìn thoáng qua Tiểu Lục.

Tiểu Lục lại đem lời vừa rồi nói với Thẩm Biết Thu lặp lại một lần.

“Mẹ nó, một đám chuột cống, sao cứ nhảy nhót khắp nơi vậy.”

Tô Mai có nghĩ tới sẽ bị trả thù, nhưng không nghĩ tới sự trả thù sẽ trì hoãn nhiều năm như vậy, vào lúc cô không hề phòng bị thì chúng lại phóng hỏa đốt nhà.

Cũng may cô đã thả Tiểu Lục và Tiểu Lam ra ngoài, chúng phát hiện tình huống lập tức trở về báo cho cô.

Trận hỏa hoạn này được phát hiện kịp thời, không gây ra tổn thất lớn, cả tòa nhà chỉ có một phòng ở tầng 5 bị cháy.

Nghe nói là một con vẹt màu xanh lam đã mổ tỉnh người bảo an trong tòa nhà, nói cho họ biết tầng 5 cháy rồi, nhanh ch.óng cứu hỏa.

Người bảo an lúc đầu còn không tin, nhưng con vẹt đó thật sự quá phiền phức, không đi tầng 5 kiểm tra thì nó cứ đuổi theo mổ hắn, người bảo an bị quấy rầy đến mức không chịu nổi phiền phức, cuối cùng không thể không đi tầng 5 xem xét.

Vừa đi đến cầu thang tầng hai đã nghe thấy mùi khét nồng nặc.

Sắc mặt người bảo an thay đổi, lập tức gõ chuông báo cháy, tổ chức nhân viên cùng đi tầng 5 dập lửa.

Cuối cùng lửa nhanh ch.óng được khống chế, không có người thương vong.

Thẩm Biết Thu báo cảnh sát, công an rất nhanh liền tới.

“Thẩm cục trưởng nói có người cố ý phóng hỏa?”

“Đúng vậy, phòng cháy đã xác nhận nguyên nhân gây cháy là do có người đổ xăng vào một nhà kho ở tầng 5.”

Thẩm Biết Thu không thể nói quá nhiều, nói là một con vẹt tận mắt nhìn thấy có người phóng hỏa, nói ra đi sẽ chỉ làm người ta còn lấy hắn là bệnh tâm thần.

Một phen sợ hãi.

Công nhân công ty Nhược Thủy kinh hồn chưa định chen chúc vào nhau.

“Trời ơi, thật sự cháy, đáng sợ quá.”

“Đừng sợ đừng sợ, phát hiện kịp thời lửa đã được dập tắt rồi.”

“Thật là nhờ có bà chủ, nếu không phải bà chủ kịp thời phát hiện tình hình hỏa hoạn, chúng ta còn ngây ngốc ở tầng bảy.”

“Bà chủ không phải vẫn luôn ở văn phòng sao? Nàng làm sao phát hiện cháy được?”

.....

Tô Mai phối hợp phòng cháy và công an điều tra, sau đó đưa công nhân trở lại công ty.

Tiểu Lục đứng trên cây phát tài trong văn phòng Tô Mai.

Cây phát tài Tô Mai nuôi đặc biệt tươi tốt, lá cây xanh như đá quý, cành cây khô to khỏe, không giống cây phát tài của người khác, một khi không hài lòng là thối rễ thối lá.

“Tiểu Lam đâu?”

Tô Mai cởi áo khoác tây trang bẩn thỉu ném trên ghế.

Vừa rồi cô giúp đỡ bên quản lý tòa nhà cùng đi dập lửa, sơ tán đám người, quần áo dính tro đen.

Thẩm Biết Thu còn ở dưới lầu giao thiệp với công an, cô đi lên trước một bước hỏi Tiểu Lục rốt cuộc là chuyện gì.

“Đi truy tìm kẻ phóng hỏa.”

“Có thể tìm được nó không?”

“Có thể.”

Tô Mai tìm một cái bồn, bắt hai nắm hạt bắp sản xuất trong không gian đặt vào trong bồn.

“Ngươi ăn đi.”

Thẩm Biết Thu tiến vào văn phòng, liền thấy Tiểu Lục đứng trên bàn trà mổ hạt bắp.

Hắn đi qua ngồi xổm xuống quan sát Tiểu Lục, một lát sau nói: “Đây là vẹt thầy tu sao?”

“Đúng vậy.”

“Sao lại lớn hơn nhiều so với những con vẹt thầy tu khác?”

Tô Mai nghiêm túc trả lời: “Nó quá háu ăn.”

Thẩm Biết Thu sờ sờ đầu Tiểu Lục.

“Đúng là rất háu ăn, nói chuyện còn rất lưu loát.”

Nếu không phải nó mật báo, chuyện hôm nay có lẽ đã không phải kết quả này.

“Ừm, có lẽ não nó khá lớn.”

“Có lý, cái đầu lớn như vậy, đầu cũng to, thông minh một chút là phải rồi.”

Tô Mai thật sự không biết nói gì cho phải, điểm đặc biệt của Tiểu Lục và Tiểu Lam quá rõ ràng, nói gì cũng không dễ lừa gạt.

Cũng may Thẩm Biết Thu không hỏi tiếp, hắn cầm lấy tờ báo chưa xem xong dựa vào xem, Tiểu Lục đứng trên vai hắn duỗi đầu xanh cùng xem.

“Ngươi biết chữ sao?”

“Ngươi ngốc à, ta một con chim sao lại biết chữ?”

Đôi mắt đen nhánh như hạt đậu của Tiểu Lục đảo lên trên, vỗ cánh bay đến bàn làm việc của Tô Mai, dùng cánh chỉ vào Thẩm Biết Thu, như thể nói: Chủ nhân nhìn xem chồng của người vô cớ gây rối biết bao, thế mà lại yêu cầu một con chim biết chữ?!

Tô Mai gạt nó sang một bên.

“Ngươi là nên đi học chữ, bây giờ chim cũng phải xóa nạn mù chữ.”

Tiểu Lục bi phẫn đến mức cánh đều run rẩy.

Nhìn xem, đây là tiếng người sao? Còn phải cho một con chim xóa nạn mù chữ, người sao không lên trời đi.

Tiểu Lục không chơi với họ nữa, từ cửa sổ bay ra ngoài đi tìm Tiểu Lam.

“Con chim em nuôi này rất thú vị, có thể giao tiếp không rào cản với con người.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.