Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 3

Cập nhật lúc: 11/04/2026 19:11

Tô Mai không thể tin nổi mà mở to hai mắt.

Cô chỉ vì tức giận mà mắng ông trời vài câu, ông trời liền muốn dùng thiên lôi đ.á.n.h cho cô hồn bay phách tán!

Cô không phục!

“Chị, em biết chị ghét em, chị muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h đi, chỉ cần chị nguôi giận.”

Tô Mai ngơ ngác nhìn Tô Lan đang quỳ trên mặt đất, che mu bàn tay bị bỏng đỏ, khóc như hoa lê đái vũ.

Chuyện gì thế này?

Lão trời già dùng một tia sét đ.á.n.h mình quay về mười bảy năm trước?

Tô Lan cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.

“Chị đừng cãi nhau với ba mẹ nữa, ba mẹ nuôi mấy chị em mình không dễ dàng gì, họ cũng là vì muốn tốt cho chị thôi. Em là người ngoài trong nhà này, cứ để em đi xuống nông thôn đi.”

“Đủ rồi.”

Tô Mai bị người ta đẩy một cái, lưng đập vào bàn vuông, đau điếng.

Cô cuối cùng cũng hoàn hồn, ngẩng mắt nhìn lên, liền thấy thằng em ngu xuẩn của mình kéo Tô Lan ra sau lưng che chở, hung hăng trừng mắt nhìn cô.

“Tô Mai, chị là chị cả trong nhà, vốn dĩ nên là chị đi xuống nông thôn, chị dựa vào cái gì mà tức giận, lại dựa vào cái gì mà bắt nạt chị Lan.”

“Tôi có việc làm rồi tại sao còn phải đi xuống nông thôn?”

Nếu Tô Mai nhớ không lầm, ba ngày trước cô đã thi đỗ vào vị trí kế toán của xưởng dệt, chờ làm xong thủ tục là có thể đi làm, căn bản không cần phải xuống nông thôn.

Tô Vận trừng mắt, ngang ngược nói: “Công việc của chị nhường cho chị Lan, chị đi xuống nông thôn.”

Tô Mai: Hay cho mày!

“Tô Vận, lúc mẹ sinh mày có phải đã quên nặn não cho mày không?”

Tô Mai nhớ ra rồi, lúc này Tô Lan đã cầm sổ hộ khẩu đi đăng ký xuống nông thôn thay cô.

Hôm nay cố tình tự làm bỏng mình, đổ tội lên đầu cô, chính là để chứng thực rằng cô ghen tị, bắt nạt nó, khiến ba mẹ càng thêm chán ghét cô.

Đời trước, Tô Mai vì chuyện người nhà họ Tô luôn bênh vực Tô Lan, không phân trắng đen mà vu khống mình nên đã đau lòng tột độ, không hề biện minh cho bản thân.

Cha Tô ép cô nhường công việc cho Tô Lan, nếu không sẽ đoạn tuyệt quan hệ với cô.

Cô đau lòng muốn c.h.ế.t, vác hành lý xuống nông thôn.

Trong thời gian đó, cô không nhận được bất kỳ lá thư nào từ nhà.

Lần nữa nghe được giọng của cha mẹ Tô, là sau khi cô c.h.ế.t nghe được bốn chữ kia: Tội đáng đời.

Đau lòng không? Oán hận không?

Lúc mới c.h.ế.t thì có, theo thời gian trôi qua, oán khí dần dần tan biến, khát vọng về cha mẹ và tình thân cũng dần phai nhạt.

Tô Mai cười nhạo một tiếng.

“Công việc của tôi dựa vào cái gì mà nhường cho Tô Lan, nó là cái thá gì chứ, các người cũng đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa, tôi không ăn cái trò này đâu.”

Đời trước vì coi trọng người thân nên mới bị thái độ của họ làm tổn thương, sống lại một đời nếu cô còn bị cái thứ tình thân ch.ó má này trói buộc, vậy thì cô đúng là bị sét đ.á.n.h oan uổng.

Cô xoay người, cầm lấy ấm nước trên bàn, trong ấm là nước nóng Tô Lan vừa đun xong.

Vừa rồi cô mới về, Tô Lan chủ động rót nước cho cô, lại đổ nước nóng lên mu bàn tay mình, cảnh này vừa hay bị Tô Vận tan học về nhìn thấy, Tô Vận không nói hai lời liền trách mắng Tô Mai.

Tô Lan ngăn Tô Vận lại, khóc lóc quỳ trên đất, nói một đống lời lẽ trà xanh.

Tô Vận mặt đỏ bừng, cảm thấy Tô Mai thật vô lý.

“Chị Lan sức khỏe không tốt, xuống nông thôn khổ cực như vậy chị ấy sao chịu nổi, chị sao có thể ích kỷ như vậy?”

“À.”

Tô Mai cười lạnh một tiếng.

Sống lại một đời cô mới phát hiện thằng em này của mình đúng là một thằng ngu thuần chủng.

“Tôi ích kỷ đấy thì sao? Chỉ cần tôi không đồng ý, Tô Lan đừng hòng thay thế công việc của tôi, mày làm gì được tôi?”

“Còn nữa…”

Tô Mai bước tới, đẩy mạnh Tô Vận một cái.

Tô Vận loạng choạng lùi lại mấy bước.

Tô Lan theo bản năng kéo tay hắn, nhưng không giữ được, hai người cùng ngã xuống đất.

Tô Lan vừa hay ngã vào lòng Tô Vận, bộ n.g.ự.c mềm mại đè lên l.ồ.ng n.g.ự.c có phần gầy gò của hắn.

Tô Mai sững sờ một chút, sau đó liền thấy tai Tô Vận đỏ bừng, ánh mắt hoảng loạn, cùng với đôi tay không biết phải làm sao, muốn ôm lại do dự.

Cô nhướng mày.

Thú vị đây!

Nhưng bây giờ không phải lúc xem kịch.

Tô Lan không phải nói cô tức giận làm đổ cốc nước sao, nó nói là giả, vậy mình sẽ biến giả thành thật.

Tô Lan còn đang ngẩn người đã bị người ta kéo dậy, sau đó nước nóng đổ lên mu bàn tay nó.

“A!”

“Tô Mai, mày điên rồi!”

Đặt ấm nước lại trên bàn, Tô Mai tiến lên túm cổ áo Tô Vận kéo người dậy, một cái tát trời giáng liền vung tới.

“Mày gọi thẳng tên tao một lần nữa xem?”

“Tô Mai…”

Lại một cái tát nữa.

“Tô Mai…”

Chát.

“Tô Mai, mày…”

Bốp bốp.

Tô Vận bị đ.á.n.h choáng váng.

Người mà trước đây nửa ngày không nặn ra nổi một chữ, hôm nay lại như phát điên, đ.á.n.h người không hề nương tay, mặt hắn đều bị tát sưng vù.

Tô Mai thấy sảng khoái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.