Trọng Sinh Thập Niên 70: Khai Cục Trảm Dưỡng Muội - Chương 324: Lưu Viện Tặng Quà Bị Từ Chối, Tiêu Ái Quốc Sắp Rời Đi
Cập nhật lúc: 13/04/2026 16:48
...
Mấy ông lão nhao nhao tranh luận, ồn ào đến mức đầu Tô Mai ong ong cả lên.
"Cháu... cháu còn chưa nghĩ ra sẽ học chuyên ngành gì đâu ạ."
Liêu Phong Ý mỉm cười nói: "Không sao, cháu cứ từ từ suy nghĩ, vẫn còn kịp. Ta cảm thấy chuyên ngành luật rất tốt, sau này công cuộc xây dựng pháp trị của quốc gia sẽ cần những dòng m.á.u trẻ như cháu."
Tô Mai vội vàng chuồn lẹ.
Tô Mai bàn bạc với hai người kia, năm nay ăn tết sẽ qua chỗ Lục Chiến Kiêu.
Các cô đều không có ý kiến gì.
Tô Mai liền mang theo thịt và cá đi vào thành phố.
Lúc đi ngang qua tiệm cơm quốc doanh, cô thấy Lưu Viện và Tiêu Ái Quốc đang ngồi trong tiệm.
Lưu Viện vẻ mặt hạnh phúc mỉm cười, hoàn toàn là dáng vẻ của một cô gái nhỏ đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào.
Trong tiệm cơm quốc doanh, Lưu Viện nhận được chiếc kẹp tóc do Tiêu Ái Quốc tặng, không nhịn được nở nụ cười hạnh phúc.
"Ái Quốc, anh thật tốt."
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Ái Quốc, lại bắt gặp ánh mắt của cô gái lần trước từng nhìn mình với vẻ đồng cảm.
Lần này không chỉ là đồng cảm, mà còn có cả sự thương hại.
Lưu Viện sửng sốt một chút.
"Viện Viện, sao thế?"
"À, không có gì. Đúng rồi Ái Quốc, em cũng chuẩn bị quà cho anh."
Lưu Viện lấy ra một chiếc hộp đẩy đến trước mặt Tiêu Ái Quốc.
Tiêu Ái Quốc liếc mắt một cái liền biết trong hộp đựng cái gì.
Đồng hồ.
Lưu Viện e lệ hơi cúi đầu, nói: "Đây là tiền em tự mình tích cóp mua được, hy vọng anh sẽ thích."
Tiêu Ái Quốc nhìn chiếc hộp nhung đỏ, không nhận.
"Viện Viện, món quà này quá quý giá, anh không thể nhận."
"Anh có thể nhận mà."
Lưu Viện vừa thấy hắn không nhận thì cuống lên: "Chúng ta đang yêu nhau, tặng quà cho nhau chẳng phải rất bình thường sao? Anh cũng tặng em mà."
Tiêu Ái Quốc nhìn chiếc kẹp tóc hai hào mình vừa tặng, lại nhìn chiếc đồng hồ hơn 100 đồng.
Chẳng có chút gì tương xứng cả.
Hắn kiên quyết không nhận.
Lưu Viện gấp đến mức sắp khóc, cuối cùng che miệng chạy vụt ra ngoài.
Tiêu Ái Quốc không nhận quà là một nguyên nhân, còn một phần nguyên nhân nữa là vì cô phát hiện thái độ lãnh đạm của Tiêu Ái Quốc.
Trong lòng vừa gấp vừa hoảng.
Rõ ràng lần trước gặp mặt vẫn còn tốt đẹp, sao hôm nay đột nhiên lại thay đổi thái độ như vậy?
Lưu Viện chạy về nhà.
Vừa mới đến cửa nhà đã bị người gọi lại.
"Lưu Viện."
Cô xoay người nhìn lại qua đôi mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung.
Là cô gái lúc nãy nhìn cô bên ngoài tiệm cơm quốc doanh.
Tô Mai không lại gần, nói với Lưu Viện: "Tiêu Ái Quốc sắp về thành rồi."
"Cô nói bậy, Ái Quốc rõ ràng đã hứa với tôi sẽ ở lại huyện Hắc Thủy."
Lưu Viện không tin.
Rõ ràng Tiêu Ái Quốc đều đã đồng ý rồi, chính mình còn trao thân cho hắn, nếu... nếu hắn thật sự về thành, thì mình biết làm sao bây giờ?
Sức lực trên người Lưu Viện như bị rút cạn, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
Tô Mai lạnh lùng nhìn cô ta một cái, đạp xe đạp rời đi.
...
Tiêu Ái Quốc huýt sáo trở về điểm thanh niên trí thức.
Hai ngày nữa hắn sẽ về Tô Thị, thủ tục đều đã xong xuôi, vé tàu hỏa cũng đã mua, chỉ chờ đến giờ là xách hành lý chạy lấy người.
Hách Nhân nhìn biểu cảm vui sướng của hắn, hỏi một câu khiến hắn vô cùng khó chịu.
"Cậu đi rồi, đối tượng của cậu tính sao?"
Tiếng huýt sáo của Tiêu Ái Quốc im bặt, hắn không vui nhìn về phía Hách Nhân.
"Cậu có phải quản quá nhiều rồi không?"
"Tôi chỉ hỏi một câu thôi, các người chia tay rồi à?"
Không chia tay, Tiêu Ái Quốc căn bản không đề cập đến việc này.
Hắn cảm thấy mình đi rồi Lưu Viện sẽ tự hiểu chuyện gì xảy ra, dù có đau lòng thì qua một thời gian cũng sẽ vượt qua được.
Chia tay gì đó không cần phải nói ra miệng.
Hách Nhân vừa thấy biểu cảm của hắn liền biết tỏng mọi chuyện, trong lòng mắng một câu súc sinh.
"Cậu sẽ gặp báo ứng."
Tiêu Ái Quốc tức giận ném chiếc khăn mặt trên tay xuống: "Cậu nói cái gì?"
"Nói cậu sẽ gặp báo ứng."
Hách Nhân mới không sợ hắn, lại nhắc lại một lần nữa.
Tiêu Ái Quốc tức đến mức muốn lao lên đ.á.n.h cậu ta, nhưng bị những người khác ngăn lại.
"Họ Hách kia, cậu ăn nói cho sạch sẽ một chút. Nếu dám để lộ chuyện của tôi ra ngoài, tôi không chỉnh c.h.ế.t cậu thì cũng chỉnh c.h.ế.t người nhà cậu."
Hách Nhân vừa nghe còn có loại chuyện tốt này, lập tức nói: "Cậu chính là súc sinh, đùa bỡn tình cảm con gái nhà người ta. Loại người như cậu phải bị phê đấu, bị bắt đi diễu phố."
"Hách Nhân, cậu đừng nói nữa."
Lý Hào ôm eo Tiêu Ái Quốc, khẩn cầu nhìn Hách Nhân.
Hách Nhân nhún vai, nói: "Cậu buông hắn ra, dù sao hắn cũng đ.á.n.h không lại tôi."
Cậu ta từ nhỏ đã làm việc nhà nông, đừng nhìn người gầy nhưng rất rắn chắc, sức lực có thừa.
Tiêu Ái Quốc chính là công t.ử bột tiêu chuẩn, tay chân khẳng khiu, trói gà không c.h.ặ.t.
Đánh nhau ư? Hừ, cậu ta đ.ấ.m một phát một đứa.
Đang lúc ngứa tay muốn đ.á.n.h súc sinh.
Trận đ.á.n.h này cuối cùng vẫn không thành.
Hách Nhân còn cảm thấy rất tiếc nuối.
Hai ngày sau, Tiêu Ái Quốc xách hành lý ra ga tàu hỏa, sau đó bị cha con nhà họ Lưu đã chờ sẵn ở ga tàu vây đ.á.n.h một trận tơi bời, người trực tiếp nhập viện.
Tin tức này Tô Mai biết được từ miệng Thẩm Hồng.
